Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2892: Đây mới là đấu đan thực thụ chứ!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trên đài đấu đan vang lên tiếng hô của Khô Nhạc.Sau đó một tia đan hồng đen kịt phóng thẳng lên trời, hoá thành hình ảnh một con rồng, gào thét bay xung quanh sấm sét cuồng nộ.AdvertisementĐan bảy vân!Người xem vô cùng phấn khích vì được tận mắt chứng kiến sự ra đời của linh đan bảy vân.Cửu U Đan bảy vân!Đám Nhạc Sơn đều nở nụ cười, nụ cười có phần gớm ghiếc, như thể bọn chúng đã nhìn thấy cảnh chết thảm của Diệp Thành.Khô Nhạc cũng vậy, ông ta để lộ hàm răng trắng âm u, trong mắt là vẻ tham lam và dữ tợn, dường như ông ta cũng đã nhìn thấy cảnh chân hoả và huyết mạch Thánh thể của Diệp Thành thuộc về mình.Đoàng!Khi Khô Nhạc và Nhạc Sơn đang cười bỡn cợt thì trên hư thiên lại xuất hiện sấm sét.Lư luyện đan của Diệp Thành cũng phóng ra một tia đan hồng, đó là tiên quang màu vàng, hoá thành hình một con rồng màu vàng và cũng dẫn ra đan lôi, kim long bay quanh sấm sét.“Đây là…”, mọi người có mặt đều đồng thời đứng bật dậy, nhìn lên hư thiên với vẻ không thể tin được.“Đan… Đan bảy vân”, ai nấy đều há hốc mồm, cảm giác miệng lưỡi khô khốc.“Diệp Thành cũng là luyện đan sư cấp bảy?”“Không ngờ Diệp Thành cũng có thể luyện ra linh đan bảy vân”.“Trời ơi! Không ngờ U Đô của ta lại có hai luyện đan sư cấp bảy”.“Tiên Vũ Đan, không thể nào, không thể nào”, Khô Nhạc lảo đảo lùi về sau một bước, hai mắt lồi lên nhìn chằm chằm trời sao, sấm sét màu vàng chói lọi trong mắt ông ta.“Không thể nào, không thể nào”, đám Nhạc Sơn cũng loạng choạng lùi lại phía sau, đồng tử co lại chỉ còn cỡ đầu kim.“Đan bảy vân, đó là Tiên Vũ Đan bảy vân đấy”.“Quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người”, so với đám Nhạc Sơn, Nhược Thiên Chu Tước, Mục Huyền Công, Hồ Tiên Nhi, Niệm Vi, Bạch Tố Tố, Lý Tiêu và các luyện đan sư của Đan Phủ bình tĩnh hơn nhiều, vì họ đã không chỉ một lần nhìn thấy Diệp Thành luyện chế ra linh đan bảy vân.Grừ! Grừ!Khi mọi người đang sững sờ thì bầu trời sao lại vang lên tiếng rồng gầm, con rồng do Tiên Vũ Đan mà Diệp Thành luyện chế biến hoá ra đang chiến đấu với con rồng do Cửu U Đan mà Khô Nhạc luyện chế biến hoá ra.Cảnh tượng này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Trên đài đấu đan vang lên tiếng hô của Khô Nhạc.

Sau đó một tia đan hồng đen kịt phóng thẳng lên trời, hoá thành hình ảnh một con rồng, gào thét bay xung quanh sấm sét cuồng nộ.

Advertisement

Đan bảy vân!

Người xem vô cùng phấn khích vì được tận mắt chứng kiến sự ra đời của linh đan bảy vân.

Cửu U Đan bảy vân!

Đám Nhạc Sơn đều nở nụ cười, nụ cười có phần gớm ghiếc, như thể bọn chúng đã nhìn thấy cảnh chết thảm của Diệp Thành.

Khô Nhạc cũng vậy, ông ta để lộ hàm răng trắng âm u, trong mắt là vẻ tham lam và dữ tợn, dường như ông ta cũng đã nhìn thấy cảnh chân hoả và huyết mạch Thánh thể của Diệp Thành thuộc về mình.

Đoàng!

Khi Khô Nhạc và Nhạc Sơn đang cười bỡn cợt thì trên hư thiên lại xuất hiện sấm sét.

Lư luyện đan của Diệp Thành cũng phóng ra một tia đan hồng, đó là tiên quang màu vàng, hoá thành hình một con rồng màu vàng và cũng dẫn ra đan lôi, kim long bay quanh sấm sét.

“Đây là…”, mọi người có mặt đều đồng thời đứng bật dậy, nhìn lên hư thiên với vẻ không thể tin được.

“Đan… Đan bảy vân”, ai nấy đều há hốc mồm, cảm giác miệng lưỡi khô khốc.

“Diệp Thành cũng là luyện đan sư cấp bảy?”

“Không ngờ Diệp Thành cũng có thể luyện ra linh đan bảy vân”.

“Trời ơi! Không ngờ U Đô của ta lại có hai luyện đan sư cấp bảy”.

“Tiên Vũ Đan, không thể nào, không thể nào”, Khô Nhạc lảo đảo lùi về sau một bước, hai mắt lồi lên nhìn chằm chằm trời sao, sấm sét màu vàng chói lọi trong mắt ông ta.

“Không thể nào, không thể nào”, đám Nhạc Sơn cũng loạng choạng lùi lại phía sau, đồng tử co lại chỉ còn cỡ đầu kim.

“Đan bảy vân, đó là Tiên Vũ Đan bảy vân đấy”.

“Quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người”, so với đám Nhạc Sơn, Nhược Thiên Chu Tước, Mục Huyền Công, Hồ Tiên Nhi, Niệm Vi, Bạch Tố Tố, Lý Tiêu và các luyện đan sư của Đan Phủ bình tĩnh hơn nhiều, vì họ đã không chỉ một lần nhìn thấy Diệp Thành luyện chế ra linh đan bảy vân.

Grừ! Grừ!

Khi mọi người đang sững sờ thì bầu trời sao lại vang lên tiếng rồng gầm, con rồng do Tiên Vũ Đan mà Diệp Thành luyện chế biến hoá ra đang chiến đấu với con rồng do Cửu U Đan mà Khô Nhạc luyện chế biến hoá ra.

Cảnh tượng này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trên đài đấu đan vang lên tiếng hô của Khô Nhạc.Sau đó một tia đan hồng đen kịt phóng thẳng lên trời, hoá thành hình ảnh một con rồng, gào thét bay xung quanh sấm sét cuồng nộ.AdvertisementĐan bảy vân!Người xem vô cùng phấn khích vì được tận mắt chứng kiến sự ra đời của linh đan bảy vân.Cửu U Đan bảy vân!Đám Nhạc Sơn đều nở nụ cười, nụ cười có phần gớm ghiếc, như thể bọn chúng đã nhìn thấy cảnh chết thảm của Diệp Thành.Khô Nhạc cũng vậy, ông ta để lộ hàm răng trắng âm u, trong mắt là vẻ tham lam và dữ tợn, dường như ông ta cũng đã nhìn thấy cảnh chân hoả và huyết mạch Thánh thể của Diệp Thành thuộc về mình.Đoàng!Khi Khô Nhạc và Nhạc Sơn đang cười bỡn cợt thì trên hư thiên lại xuất hiện sấm sét.Lư luyện đan của Diệp Thành cũng phóng ra một tia đan hồng, đó là tiên quang màu vàng, hoá thành hình một con rồng màu vàng và cũng dẫn ra đan lôi, kim long bay quanh sấm sét.“Đây là…”, mọi người có mặt đều đồng thời đứng bật dậy, nhìn lên hư thiên với vẻ không thể tin được.“Đan… Đan bảy vân”, ai nấy đều há hốc mồm, cảm giác miệng lưỡi khô khốc.“Diệp Thành cũng là luyện đan sư cấp bảy?”“Không ngờ Diệp Thành cũng có thể luyện ra linh đan bảy vân”.“Trời ơi! Không ngờ U Đô của ta lại có hai luyện đan sư cấp bảy”.“Tiên Vũ Đan, không thể nào, không thể nào”, Khô Nhạc lảo đảo lùi về sau một bước, hai mắt lồi lên nhìn chằm chằm trời sao, sấm sét màu vàng chói lọi trong mắt ông ta.“Không thể nào, không thể nào”, đám Nhạc Sơn cũng loạng choạng lùi lại phía sau, đồng tử co lại chỉ còn cỡ đầu kim.“Đan bảy vân, đó là Tiên Vũ Đan bảy vân đấy”.“Quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người”, so với đám Nhạc Sơn, Nhược Thiên Chu Tước, Mục Huyền Công, Hồ Tiên Nhi, Niệm Vi, Bạch Tố Tố, Lý Tiêu và các luyện đan sư của Đan Phủ bình tĩnh hơn nhiều, vì họ đã không chỉ một lần nhìn thấy Diệp Thành luyện chế ra linh đan bảy vân.Grừ! Grừ!Khi mọi người đang sững sờ thì bầu trời sao lại vang lên tiếng rồng gầm, con rồng do Tiên Vũ Đan mà Diệp Thành luyện chế biến hoá ra đang chiến đấu với con rồng do Cửu U Đan mà Khô Nhạc luyện chế biến hoá ra.Cảnh tượng này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Chương 2892: Đây mới là đấu đan thực thụ chứ!