Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2893: Ai thắng ai thua!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Gừ! Gừ!Giữa hư thiên, tiếng rồng gầm chấn động thiên tiêu, hai con ròng một vàng kim một đen bay lượn đấu với nhau chấn động thiên địa.AdvertisementTất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn bầu trời sao không chớp mắt.Sự việc hôm nay thật sự khiến người ta phải kinh ngạc, rất nhiều người choáng váng vì được chứng kiến cả hai viên linh đan bảy vân xuất thế, đây chính là việc khiến người ta chấn động cả nghìn năm nay.Không thể nào, không thể nào!Khô Nhạc vẫn đang gào thét, đôi mắt hằn lên tia máu đỏ, mặt mày hung tợn giống như ác ma, ông ta không thể chấp nhận sự thật có người ngang bằng với mình.So với ông ta mà nói thì Diệp Thành lại điềm tĩnh hơn nhiều, hắn ngẩng đầu tĩnh lặng nhìn hư thiên, trong đôi mắt xa xăm mang theo tín niệm mạnh mẽ, mặc dù là đan nhưng cũng do hắn luyện ra, mang theo đạo vô địch của hắn.Gừ! Gừ!Đan long màu vàng kim và đan long màu đen vẫn đang tranh đấu.Cửu U Đan Long của Khô Nhạc mang theo long khí và thần uy của rồng, còn Tiên Vũ Đan Long của Diệp Thành lại mang theo khí huyết thánh thể, có sức thôn thiên, hai con rồng tranh hùng khó phân thắng bại.Thiên địa chìm vào tăm tối, hai con rồng choán cả bầu tinh không, đến cả tinh huy cũng bị che lấp.Người xem nhìn mà thần sắc thay đổi, mặc dù là đan nhưng lại mang theo uy lực mạnh mẽ, mặc dù là tranh đấu về đan nhưng lại giống như hai con giồng thực thụ đang đấu pháp, cùng bay lượn giữa lôi chớp, cùng chinh phạt giữa hư không.Ai thắng ai thua!Lại là âm thanh này vang lên, tới lúc này, đan long vẫn khó phân thắng bại, cùng tiêu diệt đan khí của đối phương, cả hai bên thương tích đầy mình, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã khỏi thiên không.Giết!Khô Nhạc gằn lên, ông ta nổi trận lôi đình xông vào hư thiên giúp con rồng phía mình đấu lại.Vậy thì được thôi!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn giống như một đạo thần mang xuyên vào thiên tiêu vô cùng choán mắt.Gừ! Gừ!Khô Nhạc và Diệp Thành bay vào hư thiên, Cửu U Đan Long bay quanh Khô Nhạc, Tiên Vũ Đan Long bay quanh Diệp Thành.Đây…!Người xem bên dưới thẫn thờ, vẻ mặt ngơ ngác, không phải đấu đan sao? Chủ nhân của đan cũng bay lên trời, đây là đấu pháp sao? Không những phải phân mạnh yếu về đan mà còn phải phân cao thấp về đạo.Gừ! Gừ!Tiên Vũ Đan Long và Cửu U Đan Long di chuyển long thể cuộn tròn, lại lần nữa tranh hùng, còn Diệp Thành và Khô Nhạc cũng di chuyển, đây có thể coi là binh đấu binh, tướng đấu tướng.Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười, bà ta phất tay mở cấm chế của U Đô.

Gừ! Gừ!

Giữa hư thiên, tiếng rồng gầm chấn động thiên tiêu, hai con ròng một vàng kim một đen bay lượn đấu với nhau chấn động thiên địa.

Advertisement

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn bầu trời sao không chớp mắt.

Sự việc hôm nay thật sự khiến người ta phải kinh ngạc, rất nhiều người choáng váng vì được chứng kiến cả hai viên linh đan bảy vân xuất thế, đây chính là việc khiến người ta chấn động cả nghìn năm nay.

Không thể nào, không thể nào!

Khô Nhạc vẫn đang gào thét, đôi mắt hằn lên tia máu đỏ, mặt mày hung tợn giống như ác ma, ông ta không thể chấp nhận sự thật có người ngang bằng với mình.

So với ông ta mà nói thì Diệp Thành lại điềm tĩnh hơn nhiều, hắn ngẩng đầu tĩnh lặng nhìn hư thiên, trong đôi mắt xa xăm mang theo tín niệm mạnh mẽ, mặc dù là đan nhưng cũng do hắn luyện ra, mang theo đạo vô địch của hắn.

Gừ! Gừ!

Đan long màu vàng kim và đan long màu đen vẫn đang tranh đấu.

Cửu U Đan Long của Khô Nhạc mang theo long khí và thần uy của rồng, còn Tiên Vũ Đan Long của Diệp Thành lại mang theo khí huyết thánh thể, có sức thôn thiên, hai con rồng tranh hùng khó phân thắng bại.

Thiên địa chìm vào tăm tối, hai con rồng choán cả bầu tinh không, đến cả tinh huy cũng bị che lấp.

Người xem nhìn mà thần sắc thay đổi, mặc dù là đan nhưng lại mang theo uy lực mạnh mẽ, mặc dù là tranh đấu về đan nhưng lại giống như hai con giồng thực thụ đang đấu pháp, cùng bay lượn giữa lôi chớp, cùng chinh phạt giữa hư không.

Ai thắng ai thua!

Lại là âm thanh này vang lên, tới lúc này, đan long vẫn khó phân thắng bại, cùng tiêu diệt đan khí của đối phương, cả hai bên thương tích đầy mình, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã khỏi thiên không.

Giết!

Khô Nhạc gằn lên, ông ta nổi trận lôi đình xông vào hư thiên giúp con rồng phía mình đấu lại.

Vậy thì được thôi!

Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn giống như một đạo thần mang xuyên vào thiên tiêu vô cùng choán mắt.

Gừ! Gừ!

Khô Nhạc và Diệp Thành bay vào hư thiên, Cửu U Đan Long bay quanh Khô Nhạc, Tiên Vũ Đan Long bay quanh Diệp Thành.

Đây…!

Người xem bên dưới thẫn thờ, vẻ mặt ngơ ngác, không phải đấu đan sao? Chủ nhân của đan cũng bay lên trời, đây là đấu pháp sao? Không những phải phân mạnh yếu về đan mà còn phải phân cao thấp về đạo.

Gừ! Gừ!

Tiên Vũ Đan Long và Cửu U Đan Long di chuyển long thể cuộn tròn, lại lần nữa tranh hùng, còn Diệp Thành và Khô Nhạc cũng di chuyển, đây có thể coi là binh đấu binh, tướng đấu tướng.

Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười, bà ta phất tay mở cấm chế của U Đô.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Gừ! Gừ!Giữa hư thiên, tiếng rồng gầm chấn động thiên tiêu, hai con ròng một vàng kim một đen bay lượn đấu với nhau chấn động thiên địa.AdvertisementTất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn bầu trời sao không chớp mắt.Sự việc hôm nay thật sự khiến người ta phải kinh ngạc, rất nhiều người choáng váng vì được chứng kiến cả hai viên linh đan bảy vân xuất thế, đây chính là việc khiến người ta chấn động cả nghìn năm nay.Không thể nào, không thể nào!Khô Nhạc vẫn đang gào thét, đôi mắt hằn lên tia máu đỏ, mặt mày hung tợn giống như ác ma, ông ta không thể chấp nhận sự thật có người ngang bằng với mình.So với ông ta mà nói thì Diệp Thành lại điềm tĩnh hơn nhiều, hắn ngẩng đầu tĩnh lặng nhìn hư thiên, trong đôi mắt xa xăm mang theo tín niệm mạnh mẽ, mặc dù là đan nhưng cũng do hắn luyện ra, mang theo đạo vô địch của hắn.Gừ! Gừ!Đan long màu vàng kim và đan long màu đen vẫn đang tranh đấu.Cửu U Đan Long của Khô Nhạc mang theo long khí và thần uy của rồng, còn Tiên Vũ Đan Long của Diệp Thành lại mang theo khí huyết thánh thể, có sức thôn thiên, hai con rồng tranh hùng khó phân thắng bại.Thiên địa chìm vào tăm tối, hai con rồng choán cả bầu tinh không, đến cả tinh huy cũng bị che lấp.Người xem nhìn mà thần sắc thay đổi, mặc dù là đan nhưng lại mang theo uy lực mạnh mẽ, mặc dù là tranh đấu về đan nhưng lại giống như hai con giồng thực thụ đang đấu pháp, cùng bay lượn giữa lôi chớp, cùng chinh phạt giữa hư không.Ai thắng ai thua!Lại là âm thanh này vang lên, tới lúc này, đan long vẫn khó phân thắng bại, cùng tiêu diệt đan khí của đối phương, cả hai bên thương tích đầy mình, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã khỏi thiên không.Giết!Khô Nhạc gằn lên, ông ta nổi trận lôi đình xông vào hư thiên giúp con rồng phía mình đấu lại.Vậy thì được thôi!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn giống như một đạo thần mang xuyên vào thiên tiêu vô cùng choán mắt.Gừ! Gừ!Khô Nhạc và Diệp Thành bay vào hư thiên, Cửu U Đan Long bay quanh Khô Nhạc, Tiên Vũ Đan Long bay quanh Diệp Thành.Đây…!Người xem bên dưới thẫn thờ, vẻ mặt ngơ ngác, không phải đấu đan sao? Chủ nhân của đan cũng bay lên trời, đây là đấu pháp sao? Không những phải phân mạnh yếu về đan mà còn phải phân cao thấp về đạo.Gừ! Gừ!Tiên Vũ Đan Long và Cửu U Đan Long di chuyển long thể cuộn tròn, lại lần nữa tranh hùng, còn Diệp Thành và Khô Nhạc cũng di chuyển, đây có thể coi là binh đấu binh, tướng đấu tướng.Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười, bà ta phất tay mở cấm chế của U Đô.

Chương 2893: Ai thắng ai thua!