Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2899: “Của ta cũng mất rồi”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vào chuyện chính đi”, Diệp Thành mỉm cười, hắn đặt một tay l*n đ*nh đầu Khô Nhạc, tiếp đó tiên hoả bùng ra, thâm nhập vào người Khô Nhạc từ phần đỉnh đầu, bao lấy chủ chú ấn của chú ấn thượng cổ.Đúng như Mục Huyền Công nói, hắn đưa Khô Nhạc tới đây là vì tận dụng hố đen không gian ngăn cách mối liên hệ giữa chủ chú ấn và tử chú.Trước kia hắn đã dùng cách này luyện hoá chủ chú ấn bên trong cơ thể của Doãn Chí Bình, cũng chỉ có thể làm trong hố đen không gian, nếu như ở bên ngoài, Khô Nhạc như con cá chết trong lưới muốn tự nổ chú ấn thì không biết sẽ có bao nhiêu người phải chôn cùng ông ta, xét về yếu tố an toàn thì nơi này vẫn ổn hơn.AdvertisementA…!Tiếng gào thét của Khô Nhạc vang lên, vẻ mặt ông ta đau đớn đến méo xệch.Có điều Diệp Thành lại không hề tỏ ra thương xót, nghĩ tới chuyện Khô Nhạc hại Tạ Vân, hắn không diệt Khô Nhạc ngay tức khắc đã là nhân đạo rồi.Vậy thì cùng huỷ diệt!Khô Nhạc điên cuồng, ông ta muốn tự nổ chú ấn.Thế nhưng ông ta đã mất đi cơ hội đó vì Diệp Thành đã phong cấm chú ấn của ông ta.Gieo nhân nào gặp quả ấy!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, đến cả thien lôi cũng được hắn tế ra dung hoà với tiên hoả, uy lực vô cùng bá đạo.A…!Bên trong hố đen không gian lại lần nữa vang lên tiếng gằn giọng của Khô Nhạc.Diệp Thành vẫn không hề tỏ ra thương xót, hắn giơ tay giật lấy túi đựng đồ của Khô Nhạc sau đó nhét vào người mình, một luyện đan sư cấp bảy thì có lẽ sẽ có thu thập vô cùng phong phú.Bên ngoài, người luyện đan sư vẻ mặt kì quái, không biết Diệp Thành đã đi đâu.Thế nhưng những người bị gieo chú ấn như người của tám đại Hoàng Tử và Nhạc Sơn đều lo sợ tim đập thình thịch, thân mang chú ấn của Khô Nhạc, bọn họ có thể mất mạng bất cứ lúc nào.Lúc này, rất nhiều người đều nóng bừng khuôn mặt.Không lâu trước đó bọn họ còn cầu xin cho Khô Nhạc, không tiếc liên thủ để bày ra bộ dạng ép cung, từ đầu tới cuối không một ai ngờ rằng Khô Nhạc lại mang tới cho mình một món quà bất ngờ như vậy.“Đáng chết, thật đáng chết”, rất nhiều người nghiến răng.“Uổng công ta coi ông ta là sư tôn”, mặt mày phía Nhạc Sơn là tôi độc nhất, trong mắt loé lên hàn mang lạnh lẽo.“Giết, giết, giết”, sát khí của nhiều người đã không thể nào kiềm chế lại nổi.“Ấy? Chú ấn của ta biến mất rồi”, trong tiếng gằn giọng phẫn nộ, có người kinh ngạc lên tiếng.“Của ta cũng mất rồi”.“Ta cũng không còn”.“Tời cao bảo vệ, chú ấn của ta cũng đã bị diệt trừ rồi”, giọng nói này vang dội tạo nên thành làn sóng, từng người bị gieo chú ấn thì lúc này chú ấn đều đã biến mất khiến ai ai cũng mừng rỡ phấn khởi.“Diệp Thành làm thế nào mà có thể làm được vậy?”, các lão bối tu sĩ vuốt râu, bọn họ đều đoán là do Diệp Thành ra tay.

“Vào chuyện chính đi”, Diệp Thành mỉm cười, hắn đặt một tay l*n đ*nh đầu Khô Nhạc, tiếp đó tiên hoả bùng ra, thâm nhập vào người Khô Nhạc từ phần đỉnh đầu, bao lấy chủ chú ấn của chú ấn thượng cổ.

Đúng như Mục Huyền Công nói, hắn đưa Khô Nhạc tới đây là vì tận dụng hố đen không gian ngăn cách mối liên hệ giữa chủ chú ấn và tử chú.

Trước kia hắn đã dùng cách này luyện hoá chủ chú ấn bên trong cơ thể của Doãn Chí Bình, cũng chỉ có thể làm trong hố đen không gian, nếu như ở bên ngoài, Khô Nhạc như con cá chết trong lưới muốn tự nổ chú ấn thì không biết sẽ có bao nhiêu người phải chôn cùng ông ta, xét về yếu tố an toàn thì nơi này vẫn ổn hơn.

Advertisement

A…!

Tiếng gào thét của Khô Nhạc vang lên, vẻ mặt ông ta đau đớn đến méo xệch.

Có điều Diệp Thành lại không hề tỏ ra thương xót, nghĩ tới chuyện Khô Nhạc hại Tạ Vân, hắn không diệt Khô Nhạc ngay tức khắc đã là nhân đạo rồi.

Vậy thì cùng huỷ diệt!

Khô Nhạc điên cuồng, ông ta muốn tự nổ chú ấn.

Thế nhưng ông ta đã mất đi cơ hội đó vì Diệp Thành đã phong cấm chú ấn của ông ta.

Gieo nhân nào gặp quả ấy!

Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, đến cả thien lôi cũng được hắn tế ra dung hoà với tiên hoả, uy lực vô cùng bá đạo.

A…!

Bên trong hố đen không gian lại lần nữa vang lên tiếng gằn giọng của Khô Nhạc.

Diệp Thành vẫn không hề tỏ ra thương xót, hắn giơ tay giật lấy túi đựng đồ của Khô Nhạc sau đó nhét vào người mình, một luyện đan sư cấp bảy thì có lẽ sẽ có thu thập vô cùng phong phú.

Bên ngoài, người luyện đan sư vẻ mặt kì quái, không biết Diệp Thành đã đi đâu.

Thế nhưng những người bị gieo chú ấn như người của tám đại Hoàng Tử và Nhạc Sơn đều lo sợ tim đập thình thịch, thân mang chú ấn của Khô Nhạc, bọn họ có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Lúc này, rất nhiều người đều nóng bừng khuôn mặt.

Không lâu trước đó bọn họ còn cầu xin cho Khô Nhạc, không tiếc liên thủ để bày ra bộ dạng ép cung, từ đầu tới cuối không một ai ngờ rằng Khô Nhạc lại mang tới cho mình một món quà bất ngờ như vậy.

“Đáng chết, thật đáng chết”, rất nhiều người nghiến răng.

“Uổng công ta coi ông ta là sư tôn”, mặt mày phía Nhạc Sơn là tôi độc nhất, trong mắt loé lên hàn mang lạnh lẽo.

“Giết, giết, giết”, sát khí của nhiều người đã không thể nào kiềm chế lại nổi.

“Ấy? Chú ấn của ta biến mất rồi”, trong tiếng gằn giọng phẫn nộ, có người kinh ngạc lên tiếng.

“Của ta cũng mất rồi”.

“Ta cũng không còn”.

“Tời cao bảo vệ, chú ấn của ta cũng đã bị diệt trừ rồi”, giọng nói này vang dội tạo nên thành làn sóng, từng người bị gieo chú ấn thì lúc này chú ấn đều đã biến mất khiến ai ai cũng mừng rỡ phấn khởi.

“Diệp Thành làm thế nào mà có thể làm được vậy?”, các lão bối tu sĩ vuốt râu, bọn họ đều đoán là do Diệp Thành ra tay.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vào chuyện chính đi”, Diệp Thành mỉm cười, hắn đặt một tay l*n đ*nh đầu Khô Nhạc, tiếp đó tiên hoả bùng ra, thâm nhập vào người Khô Nhạc từ phần đỉnh đầu, bao lấy chủ chú ấn của chú ấn thượng cổ.Đúng như Mục Huyền Công nói, hắn đưa Khô Nhạc tới đây là vì tận dụng hố đen không gian ngăn cách mối liên hệ giữa chủ chú ấn và tử chú.Trước kia hắn đã dùng cách này luyện hoá chủ chú ấn bên trong cơ thể của Doãn Chí Bình, cũng chỉ có thể làm trong hố đen không gian, nếu như ở bên ngoài, Khô Nhạc như con cá chết trong lưới muốn tự nổ chú ấn thì không biết sẽ có bao nhiêu người phải chôn cùng ông ta, xét về yếu tố an toàn thì nơi này vẫn ổn hơn.AdvertisementA…!Tiếng gào thét của Khô Nhạc vang lên, vẻ mặt ông ta đau đớn đến méo xệch.Có điều Diệp Thành lại không hề tỏ ra thương xót, nghĩ tới chuyện Khô Nhạc hại Tạ Vân, hắn không diệt Khô Nhạc ngay tức khắc đã là nhân đạo rồi.Vậy thì cùng huỷ diệt!Khô Nhạc điên cuồng, ông ta muốn tự nổ chú ấn.Thế nhưng ông ta đã mất đi cơ hội đó vì Diệp Thành đã phong cấm chú ấn của ông ta.Gieo nhân nào gặp quả ấy!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, đến cả thien lôi cũng được hắn tế ra dung hoà với tiên hoả, uy lực vô cùng bá đạo.A…!Bên trong hố đen không gian lại lần nữa vang lên tiếng gằn giọng của Khô Nhạc.Diệp Thành vẫn không hề tỏ ra thương xót, hắn giơ tay giật lấy túi đựng đồ của Khô Nhạc sau đó nhét vào người mình, một luyện đan sư cấp bảy thì có lẽ sẽ có thu thập vô cùng phong phú.Bên ngoài, người luyện đan sư vẻ mặt kì quái, không biết Diệp Thành đã đi đâu.Thế nhưng những người bị gieo chú ấn như người của tám đại Hoàng Tử và Nhạc Sơn đều lo sợ tim đập thình thịch, thân mang chú ấn của Khô Nhạc, bọn họ có thể mất mạng bất cứ lúc nào.Lúc này, rất nhiều người đều nóng bừng khuôn mặt.Không lâu trước đó bọn họ còn cầu xin cho Khô Nhạc, không tiếc liên thủ để bày ra bộ dạng ép cung, từ đầu tới cuối không một ai ngờ rằng Khô Nhạc lại mang tới cho mình một món quà bất ngờ như vậy.“Đáng chết, thật đáng chết”, rất nhiều người nghiến răng.“Uổng công ta coi ông ta là sư tôn”, mặt mày phía Nhạc Sơn là tôi độc nhất, trong mắt loé lên hàn mang lạnh lẽo.“Giết, giết, giết”, sát khí của nhiều người đã không thể nào kiềm chế lại nổi.“Ấy? Chú ấn của ta biến mất rồi”, trong tiếng gằn giọng phẫn nộ, có người kinh ngạc lên tiếng.“Của ta cũng mất rồi”.“Ta cũng không còn”.“Tời cao bảo vệ, chú ấn của ta cũng đã bị diệt trừ rồi”, giọng nói này vang dội tạo nên thành làn sóng, từng người bị gieo chú ấn thì lúc này chú ấn đều đã biến mất khiến ai ai cũng mừng rỡ phấn khởi.“Diệp Thành làm thế nào mà có thể làm được vậy?”, các lão bối tu sĩ vuốt râu, bọn họ đều đoán là do Diệp Thành ra tay.

Chương 2899: “Của ta cũng mất rồi”.