“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2900: “Nói vậy thì U Đô có hai tu sĩ Chuẩn Thánh rồi?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thần thông của hắn quá nghịch thiên, ta không thể nào sánh được”.“Nói vậy thì là do Diệp Thành cứu bọn họ rồi”, lời này vang lên, những người bị gieo chú ấn mặt mày nóng ran, đến cả những người vài ngày trước định giết Diệp Thành cũng đã cảm thấy hối hận, lúc này người cứu bọn họ lại là Diệp Thành, đây quả là sự trào phúng.AdvertisementPhù!Nhìn chú ấn dần biến mất, Nhược Thiên Chu Tước thở phào nhẹ nhõm.Mặc dù Nhược Thiên Chu Tước cảm thấy rất tức giận với những người kia nhưng ai cũng có cái sai của mình, bọn họ cũng vì bị Khô Nhạc dụ dỗ, phần lớn đều là kẻ bị hại, nếu có thể thể hiện lòng trung thành với gia tộc Chu Tước một lần nữa thì bà cũng không ngại cho bọn họ một cơ hội.Roẹt!Trong tiếng mừng rỡ, Diệp Thành kéo theo Khô Nhạc toàn thân đẫm máu đi ra sau đó không quên giơ ngón tay thể hiện đã thành công với Nhược Thiên Chu Tước.Đã nhìn thấy rồi.Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười.Khô Nhạc!Lại lần nữa nhìn thấy Khô Nhạc xuất hiện, những người trước đó bị ông ta gieo chú ấn đều xông lên, tay cầm sát kiếm.Lại lần nữa nhìn thấy Khô Nhạc, ông ta đã ngã dụi ra đất, tu vi tiêu tán, khí tức yếu ớt.Mục Huyền Công tiến lên trước, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, ông ta kéo lớp hắc bào ra.Ngươi…!Khô Nhạc trố mắt nhìn Mục Huyền Công với ánh mắt không sao tin nổi.Đây…!Những người có mặt đều thẫn thờ, bọn họ tròn mắt nhìn Mục Huyền Công, trong kí ức của bọn họ Mục Huyền Công đã chết từ lâu rồi, đến cả ngọc bài nguyên thần cũng vỡ tan, ấy vậy mà bây giờ ông ta lại xuất hiện, bảo người ta không kinh ngạc sao được.So với bọn họ thì người của nhà họ Mục lại bình tĩnh hơn nhiều, rất nhiều lão bối của nhà họ Mục biết Mục Huyền Công còn sống, còn Mục Huyền Công vì sao lại có thể sống sót thì tất cả nhờ có Diệp Thành.“Không ngờ ông ta vẫn còn sống, vẫn còn sống”, trên Linh Đan Sơn, tiếng kinh ngạc vang lên tạo thành làn sóng, rất nhiều người bất ngờ vì Mục Huyền Công vẫn còn sống.“Nói vậy thì U Đô có hai tu sĩ Chuẩn Thánh rồi?”“Không còn phải sợ Thanh Long Tinh xâm phạm nữa, hai tu sĩ Chuẩn Thánh trấn giữ, còn sợ gì nữa”.
“Thần thông của hắn quá nghịch thiên, ta không thể nào sánh được”.
“Nói vậy thì là do Diệp Thành cứu bọn họ rồi”, lời này vang lên, những người bị gieo chú ấn mặt mày nóng ran, đến cả những người vài ngày trước định giết Diệp Thành cũng đã cảm thấy hối hận, lúc này người cứu bọn họ lại là Diệp Thành, đây quả là sự trào phúng.
Advertisement
Phù!
Nhìn chú ấn dần biến mất, Nhược Thiên Chu Tước thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù Nhược Thiên Chu Tước cảm thấy rất tức giận với những người kia nhưng ai cũng có cái sai của mình, bọn họ cũng vì bị Khô Nhạc dụ dỗ, phần lớn đều là kẻ bị hại, nếu có thể thể hiện lòng trung thành với gia tộc Chu Tước một lần nữa thì bà cũng không ngại cho bọn họ một cơ hội.
Roẹt!
Trong tiếng mừng rỡ, Diệp Thành kéo theo Khô Nhạc toàn thân đẫm máu đi ra sau đó không quên giơ ngón tay thể hiện đã thành công với Nhược Thiên Chu Tước.
Đã nhìn thấy rồi.
Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười.
Khô Nhạc!
Lại lần nữa nhìn thấy Khô Nhạc xuất hiện, những người trước đó bị ông ta gieo chú ấn đều xông lên, tay cầm sát kiếm.
Lại lần nữa nhìn thấy Khô Nhạc, ông ta đã ngã dụi ra đất, tu vi tiêu tán, khí tức yếu ớt.
Mục Huyền Công tiến lên trước, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, ông ta kéo lớp hắc bào ra.
Ngươi…!
Khô Nhạc trố mắt nhìn Mục Huyền Công với ánh mắt không sao tin nổi.
Đây…!
Những người có mặt đều thẫn thờ, bọn họ tròn mắt nhìn Mục Huyền Công, trong kí ức của bọn họ Mục Huyền Công đã chết từ lâu rồi, đến cả ngọc bài nguyên thần cũng vỡ tan, ấy vậy mà bây giờ ông ta lại xuất hiện, bảo người ta không kinh ngạc sao được.
So với bọn họ thì người của nhà họ Mục lại bình tĩnh hơn nhiều, rất nhiều lão bối của nhà họ Mục biết Mục Huyền Công còn sống, còn Mục Huyền Công vì sao lại có thể sống sót thì tất cả nhờ có Diệp Thành.
“Không ngờ ông ta vẫn còn sống, vẫn còn sống”, trên Linh Đan Sơn, tiếng kinh ngạc vang lên tạo thành làn sóng, rất nhiều người bất ngờ vì Mục Huyền Công vẫn còn sống.
“Nói vậy thì U Đô có hai tu sĩ Chuẩn Thánh rồi?”
“Không còn phải sợ Thanh Long Tinh xâm phạm nữa, hai tu sĩ Chuẩn Thánh trấn giữ, còn sợ gì nữa”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thần thông của hắn quá nghịch thiên, ta không thể nào sánh được”.“Nói vậy thì là do Diệp Thành cứu bọn họ rồi”, lời này vang lên, những người bị gieo chú ấn mặt mày nóng ran, đến cả những người vài ngày trước định giết Diệp Thành cũng đã cảm thấy hối hận, lúc này người cứu bọn họ lại là Diệp Thành, đây quả là sự trào phúng.AdvertisementPhù!Nhìn chú ấn dần biến mất, Nhược Thiên Chu Tước thở phào nhẹ nhõm.Mặc dù Nhược Thiên Chu Tước cảm thấy rất tức giận với những người kia nhưng ai cũng có cái sai của mình, bọn họ cũng vì bị Khô Nhạc dụ dỗ, phần lớn đều là kẻ bị hại, nếu có thể thể hiện lòng trung thành với gia tộc Chu Tước một lần nữa thì bà cũng không ngại cho bọn họ một cơ hội.Roẹt!Trong tiếng mừng rỡ, Diệp Thành kéo theo Khô Nhạc toàn thân đẫm máu đi ra sau đó không quên giơ ngón tay thể hiện đã thành công với Nhược Thiên Chu Tước.Đã nhìn thấy rồi.Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười.Khô Nhạc!Lại lần nữa nhìn thấy Khô Nhạc xuất hiện, những người trước đó bị ông ta gieo chú ấn đều xông lên, tay cầm sát kiếm.Lại lần nữa nhìn thấy Khô Nhạc, ông ta đã ngã dụi ra đất, tu vi tiêu tán, khí tức yếu ớt.Mục Huyền Công tiến lên trước, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, ông ta kéo lớp hắc bào ra.Ngươi…!Khô Nhạc trố mắt nhìn Mục Huyền Công với ánh mắt không sao tin nổi.Đây…!Những người có mặt đều thẫn thờ, bọn họ tròn mắt nhìn Mục Huyền Công, trong kí ức của bọn họ Mục Huyền Công đã chết từ lâu rồi, đến cả ngọc bài nguyên thần cũng vỡ tan, ấy vậy mà bây giờ ông ta lại xuất hiện, bảo người ta không kinh ngạc sao được.So với bọn họ thì người của nhà họ Mục lại bình tĩnh hơn nhiều, rất nhiều lão bối của nhà họ Mục biết Mục Huyền Công còn sống, còn Mục Huyền Công vì sao lại có thể sống sót thì tất cả nhờ có Diệp Thành.“Không ngờ ông ta vẫn còn sống, vẫn còn sống”, trên Linh Đan Sơn, tiếng kinh ngạc vang lên tạo thành làn sóng, rất nhiều người bất ngờ vì Mục Huyền Công vẫn còn sống.“Nói vậy thì U Đô có hai tu sĩ Chuẩn Thánh rồi?”“Không còn phải sợ Thanh Long Tinh xâm phạm nữa, hai tu sĩ Chuẩn Thánh trấn giữ, còn sợ gì nữa”.