Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2901: “Không dám thì tốt”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không thể nào, không thể nào”, Khô Nhạc vẫn rít lên điên cuồng, có lẽ cho tới bây giờ ông ta mới thực sự hiểu được hoá ra ông ta mới là người bị lừa.Mục Huyền Công hắng giọng lạnh lùng ông ta phất áo bào, thoáng chốc biến mất.AdvertisementMục Huyền Công vừa đi, bóng người như thuỷ triều xông lên.Không…không…không…!Khô Nhạc sợ rồi, ông ta kinh hãi lùi về sau, ông ta thua rồi, đến cả quân bài cuối cùng cũng không còn tác dụng, Nhược Thiên Chu Tước sẽ tha cho ông ta sao? Gia tộc Chu Tước sẽ tha cho ông ta sao? Chín đại thế gia, người của U Đô sẽ tha cho ông ta sao?Giết! Giết! Giết!Trên Linh Đan Các vang lên tiếng gằn giọng, trong đó bao gồm cả đồ nhi của Khô Nhạc.Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều tặc lưỡi, Khô Nhạc là người thế nào, luyện đan sư cấp bảy, đến cả Chu Tước lão tổ cũng phải kiêng dè vài phần, một người cao cao tại thượng giống như thần minh nhưng hiện giờ lại không khác gì một con chó.Nghe tiếng hô hào giết chóc vang lên, khoé miệng Nhược Thiên Chu Tước khẽ hiện nụ cười.Đây chính là kết quả mà bà ta mong muốn, ép vương bài của Khô Nhạc phải lật ngửa, kéo theo sự phẫn nộ của đám đông, vậy thì việc giết Khô Nhạc sẽ dễ dàng hơn nhiều, thứ nhất có thể ổn định lòng dân, thứ hai không sợ thế lực của Khô Nhạc liên thủ làm loạn.Sự thực chứng minh bà ta đã thành công, vương bài của Khô Nhạc không còn, quả thực kéo theo sự phẫn nộ của đám đông.Khô Nhạc chết rồi, đến cả chút cặn bã cũng không còn sót lại.Khắp trời đều vang lên tiếng hắng giọng.Hôm nay là thọ tiệc của Khô Nhạc và đúng nhưu Diệp Thành nói, nó đã biến thành lễ tang.Mặc dù Khô Nhạc chết nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đó.Lúc này, những người cầu xin cho Khô Nhạc trước đó đã hoàn toàn quỳ phục trước đại điện của Linh Đan Các, người nào người nấy mặt mày sợ hãi hoang mang, chỉ sợ Nhược Thiên Chu Tước phẫn nộ kéo bọn họ chết chung với Khô Nhạc.“Các ngươi khiến lão thân rất thất vọng”, Nhược Thiên Chu Tước lãnh đạm lên tiếng mang theo uy nghiêm của một vị lão tổ.“Chúng con biết sai rồi, chúng con biết sai rồi”.“Lão thân rất muốn biết trước đó nếu lão thân thật sự vung kiếm trảm Khô Nhạc thì các ngươi có liên thủ với nhau làm phản hay không?”“Lão tổ minh xét, chúng con không dám”, bên dưới vang lên âm thanh đồng nhất.“Không dám thì tốt”, Nhược Thiên Chu Tước hắng giọng, “các ngươi cũng bị Khô Nhạc dụ dỗ, lão thân tạm thời cho các ngươi một cơ hội, còn binh quyền của các ngươi thì ta sẽ thu lại toàn bộ”.“Đa…đa tạ lão tổ”, tất cả mọi người như được đại xá, bọn họ sợ hãi lau đi mồ hôi đầm đìa.“Từ hôm nay trở đi U Đô sẽ không còn Linh Đan Các nữa”, Nhược Thiên Chu Tước lại lần nữa lên tiếng, “luyện đan sư của Linh Đan Các sẽ quy về Đan Phủ, còn nữa, nếu để ta biết còn ai có mưu đồ làm phản thì nhất định sẽ không tha”.Nói rồi Nhược Thiên Chu Tước không quên liếc nhìn Nhạc Sơn, Nhạc Hải và những đồ đệ của Khô Nhạc, trong giọng nói mang theo uy nghiêm của bậc Chuẩn Thánh.

“Không thể nào, không thể nào”, Khô Nhạc vẫn rít lên điên cuồng, có lẽ cho tới bây giờ ông ta mới thực sự hiểu được hoá ra ông ta mới là người bị lừa.

Mục Huyền Công hắng giọng lạnh lùng ông ta phất áo bào, thoáng chốc biến mất.

Advertisement

Mục Huyền Công vừa đi, bóng người như thuỷ triều xông lên.

Không…không…không…!

Khô Nhạc sợ rồi, ông ta kinh hãi lùi về sau, ông ta thua rồi, đến cả quân bài cuối cùng cũng không còn tác dụng, Nhược Thiên Chu Tước sẽ tha cho ông ta sao? Gia tộc Chu Tước sẽ tha cho ông ta sao? Chín đại thế gia, người của U Đô sẽ tha cho ông ta sao?

Giết! Giết! Giết!

Trên Linh Đan Các vang lên tiếng gằn giọng, trong đó bao gồm cả đồ nhi của Khô Nhạc.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều tặc lưỡi, Khô Nhạc là người thế nào, luyện đan sư cấp bảy, đến cả Chu Tước lão tổ cũng phải kiêng dè vài phần, một người cao cao tại thượng giống như thần minh nhưng hiện giờ lại không khác gì một con chó.

Nghe tiếng hô hào giết chóc vang lên, khoé miệng Nhược Thiên Chu Tước khẽ hiện nụ cười.

Đây chính là kết quả mà bà ta mong muốn, ép vương bài của Khô Nhạc phải lật ngửa, kéo theo sự phẫn nộ của đám đông, vậy thì việc giết Khô Nhạc sẽ dễ dàng hơn nhiều, thứ nhất có thể ổn định lòng dân, thứ hai không sợ thế lực của Khô Nhạc liên thủ làm loạn.

Sự thực chứng minh bà ta đã thành công, vương bài của Khô Nhạc không còn, quả thực kéo theo sự phẫn nộ của đám đông.

Khô Nhạc chết rồi, đến cả chút cặn bã cũng không còn sót lại.

Khắp trời đều vang lên tiếng hắng giọng.

Hôm nay là thọ tiệc của Khô Nhạc và đúng nhưu Diệp Thành nói, nó đã biến thành lễ tang.

Mặc dù Khô Nhạc chết nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đó.

Lúc này, những người cầu xin cho Khô Nhạc trước đó đã hoàn toàn quỳ phục trước đại điện của Linh Đan Các, người nào người nấy mặt mày sợ hãi hoang mang, chỉ sợ Nhược Thiên Chu Tước phẫn nộ kéo bọn họ chết chung với Khô Nhạc.

“Các ngươi khiến lão thân rất thất vọng”, Nhược Thiên Chu Tước lãnh đạm lên tiếng mang theo uy nghiêm của một vị lão tổ.

“Chúng con biết sai rồi, chúng con biết sai rồi”.

“Lão thân rất muốn biết trước đó nếu lão thân thật sự vung kiếm trảm Khô Nhạc thì các ngươi có liên thủ với nhau làm phản hay không?”

“Lão tổ minh xét, chúng con không dám”, bên dưới vang lên âm thanh đồng nhất.

“Không dám thì tốt”, Nhược Thiên Chu Tước hắng giọng, “các ngươi cũng bị Khô Nhạc dụ dỗ, lão thân tạm thời cho các ngươi một cơ hội, còn binh quyền của các ngươi thì ta sẽ thu lại toàn bộ”.

“Đa…đa tạ lão tổ”, tất cả mọi người như được đại xá, bọn họ sợ hãi lau đi mồ hôi đầm đìa.

“Từ hôm nay trở đi U Đô sẽ không còn Linh Đan Các nữa”, Nhược Thiên Chu Tước lại lần nữa lên tiếng, “luyện đan sư của Linh Đan Các sẽ quy về Đan Phủ, còn nữa, nếu để ta biết còn ai có mưu đồ làm phản thì nhất định sẽ không tha”.

Nói rồi Nhược Thiên Chu Tước không quên liếc nhìn Nhạc Sơn, Nhạc Hải và những đồ đệ của Khô Nhạc, trong giọng nói mang theo uy nghiêm của bậc Chuẩn Thánh.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không thể nào, không thể nào”, Khô Nhạc vẫn rít lên điên cuồng, có lẽ cho tới bây giờ ông ta mới thực sự hiểu được hoá ra ông ta mới là người bị lừa.Mục Huyền Công hắng giọng lạnh lùng ông ta phất áo bào, thoáng chốc biến mất.AdvertisementMục Huyền Công vừa đi, bóng người như thuỷ triều xông lên.Không…không…không…!Khô Nhạc sợ rồi, ông ta kinh hãi lùi về sau, ông ta thua rồi, đến cả quân bài cuối cùng cũng không còn tác dụng, Nhược Thiên Chu Tước sẽ tha cho ông ta sao? Gia tộc Chu Tước sẽ tha cho ông ta sao? Chín đại thế gia, người của U Đô sẽ tha cho ông ta sao?Giết! Giết! Giết!Trên Linh Đan Các vang lên tiếng gằn giọng, trong đó bao gồm cả đồ nhi của Khô Nhạc.Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều tặc lưỡi, Khô Nhạc là người thế nào, luyện đan sư cấp bảy, đến cả Chu Tước lão tổ cũng phải kiêng dè vài phần, một người cao cao tại thượng giống như thần minh nhưng hiện giờ lại không khác gì một con chó.Nghe tiếng hô hào giết chóc vang lên, khoé miệng Nhược Thiên Chu Tước khẽ hiện nụ cười.Đây chính là kết quả mà bà ta mong muốn, ép vương bài của Khô Nhạc phải lật ngửa, kéo theo sự phẫn nộ của đám đông, vậy thì việc giết Khô Nhạc sẽ dễ dàng hơn nhiều, thứ nhất có thể ổn định lòng dân, thứ hai không sợ thế lực của Khô Nhạc liên thủ làm loạn.Sự thực chứng minh bà ta đã thành công, vương bài của Khô Nhạc không còn, quả thực kéo theo sự phẫn nộ của đám đông.Khô Nhạc chết rồi, đến cả chút cặn bã cũng không còn sót lại.Khắp trời đều vang lên tiếng hắng giọng.Hôm nay là thọ tiệc của Khô Nhạc và đúng nhưu Diệp Thành nói, nó đã biến thành lễ tang.Mặc dù Khô Nhạc chết nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đó.Lúc này, những người cầu xin cho Khô Nhạc trước đó đã hoàn toàn quỳ phục trước đại điện của Linh Đan Các, người nào người nấy mặt mày sợ hãi hoang mang, chỉ sợ Nhược Thiên Chu Tước phẫn nộ kéo bọn họ chết chung với Khô Nhạc.“Các ngươi khiến lão thân rất thất vọng”, Nhược Thiên Chu Tước lãnh đạm lên tiếng mang theo uy nghiêm của một vị lão tổ.“Chúng con biết sai rồi, chúng con biết sai rồi”.“Lão thân rất muốn biết trước đó nếu lão thân thật sự vung kiếm trảm Khô Nhạc thì các ngươi có liên thủ với nhau làm phản hay không?”“Lão tổ minh xét, chúng con không dám”, bên dưới vang lên âm thanh đồng nhất.“Không dám thì tốt”, Nhược Thiên Chu Tước hắng giọng, “các ngươi cũng bị Khô Nhạc dụ dỗ, lão thân tạm thời cho các ngươi một cơ hội, còn binh quyền của các ngươi thì ta sẽ thu lại toàn bộ”.“Đa…đa tạ lão tổ”, tất cả mọi người như được đại xá, bọn họ sợ hãi lau đi mồ hôi đầm đìa.“Từ hôm nay trở đi U Đô sẽ không còn Linh Đan Các nữa”, Nhược Thiên Chu Tước lại lần nữa lên tiếng, “luyện đan sư của Linh Đan Các sẽ quy về Đan Phủ, còn nữa, nếu để ta biết còn ai có mưu đồ làm phản thì nhất định sẽ không tha”.Nói rồi Nhược Thiên Chu Tước không quên liếc nhìn Nhạc Sơn, Nhạc Hải và những đồ đệ của Khô Nhạc, trong giọng nói mang theo uy nghiêm của bậc Chuẩn Thánh.

Chương 2901: “Không dám thì tốt”