“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2926: “May mắn thôi”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đã hiểu”, Diệp Thành quay lưng về phía Nhược Thiên Chu Tước ra dấu đã hiểu rồi ngồi đó chờ, vì không có hắn, Nhược Thiên Chu Tước không ra được, cho dù là Thánh Nhân cũng không được.Khi Diệp Thành ở trong này chờ đợi thì bầu không khí ở U Đô lại rất ngột ngạt.AdvertisementBên ngoài đại điện ở tầng chín U Đô, đâu đâu cũng thấy người, lão tổ, Thánh chủ, trưởng lão của nhà Chu Tước và chín thế gia lớn đều đã tới, vây quanh đại điện không chừa một chỗ trống, trên đầu ai nấy đều lơ lửng pháp khí bản mệnh, dáng vẻ chuẩn bị khai chiến bất cứ lúc nào, khí tức chết chóc càn quét cả đất trời.Chín Chuẩn Thánh là đội hình thế nào? U Đô cần dốc toàn lực để chống lại.Lại nhìn vào trong đại điện, chín Chuẩn Thánh đang nằm nghiêng trên ghế, trong mắt toàn là vẻ bỡn cợt, nhìn Mục Huyền Công đầy hứng thú.Mục Huyền Công cực kỳ áp lực, tuy ông cũng là Chuẩn Thánh nhưng dù sao cũng chỉ mới thăng cấp, những người ở đây có ai không là Chuẩn Thánh đã mấy trăm năm, tính ra thì họ đều là tiền bối của ông.“Mục Huyền Công, bản vương đúng là đã đánh giá thấp ngươi”, sự yên tĩnh kéo dài cuối cùng cũng bị tiếng cười u ám của Tu La Vương phá vỡ: “Ai có thể ngờ được không lâu trước đó người vẫn chỉ ở cảnh giới Hoàng đỉnh phong như ngươi mà cũng có thể tiến cấp đến Chuẩn Thánh”.“May mắn thôi”, Mục Huyền Công khẽ nói.“May mắn”, Giao Long Vương khịt mũi coi thường, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: “Thật sự cho rằng lên được Chuẩn Thánh thì có thể ngang hàng với chúng ta sao? Mục Huyền Công, ngươi coi trọng mình quá đấy”.“Tiền bối dạy phải”, Mục Huyền Công nhẹ giọng đáp, cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng.“Chu Tước đâu? Mời ra đây đi!”, trong tiếng cười nham hiểm của Địa Long Vương còn mang theo sự d*m đ*ng: “Lâu ngày không gặp, bản vương cũng nhớ lắm!”“Đây là U Đô, không cho phép ngươi cợt nhả”, Mục Huyền Công hừ lạnh, trong mắt loé lên tia lạnh lùng, đương nhiên ông hận Địa Long Vương thấu xương, đêm ông độ huyết kiếp cũng có phần của Địa Long Vương.“Ai cũng yêu thích cái đẹp mà”, Địa Long Vương để lộ hàm răng trắng âm u, ánh mắt lộ rõ d*c v*ng không che giấu.“Ngươi…”“Đừng nói nhảm nữa, gọi Chu Tước ra đây đi”, La Sát Vương nhàn nhã nghịch con rắn xanh đang quấn quanh cổ tay: “Chín vị Chuẩn Thánh chúng ta đã cho bà ta mặt mũi rồi, còn muốn kéo dài đến khi nào nữa?”“Lão phu nói rồi, Chu Tước đang bế quan”, Mục Huyền Công lạnh lùng bảo.“Không phải là đang chuẩn bị độ kiếp đấy chứ?”, Giao Long Vương cười trêu ghẹo: “Vậy chúng ta càng phải ở lại, bây giờ Thiên Nguyên Tinh Vực không thái bình, khó mà đảm bảo có người không tạo phản, chúng ta cần bảo vệ bà ấy độ kiếp mới phải”.“Chuyện này không cần các vị lo, mời đi cho!”, vẻ mặt Mục Huyền Công âm trầm, ông thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách.“Mục Huyền Công, ngươi ngông nghênh quá rồi đấy”, Lộc Dã Vương quá lên: “Chúng ta có ý tốt tới thăm, đây là lễ nghi tiếp khách của U Đô sao? Gọi Chu Tước ra đây, cho chúng ta một lời giải thích”.“Ngươi…”“Không biết Lộc Dã đạo hữu muốn lời giải thích thế nào?”, Mục Huyền Công vừa định lên tiếng đã bị một giọng nói hư ảo cắt ngang.Lời còn chưa dứt, trong đại điện đã xuất hiện một bóng người xinh đẹp, thân pháp kỳ dị không thể tìm ra nguồn gốc.
“Đã hiểu”, Diệp Thành quay lưng về phía Nhược Thiên Chu Tước ra dấu đã hiểu rồi ngồi đó chờ, vì không có hắn, Nhược Thiên Chu Tước không ra được, cho dù là Thánh Nhân cũng không được.
Khi Diệp Thành ở trong này chờ đợi thì bầu không khí ở U Đô lại rất ngột ngạt.
Advertisement
Bên ngoài đại điện ở tầng chín U Đô, đâu đâu cũng thấy người, lão tổ, Thánh chủ, trưởng lão của nhà Chu Tước và chín thế gia lớn đều đã tới, vây quanh đại điện không chừa một chỗ trống, trên đầu ai nấy đều lơ lửng pháp khí bản mệnh, dáng vẻ chuẩn bị khai chiến bất cứ lúc nào, khí tức chết chóc càn quét cả đất trời.
Chín Chuẩn Thánh là đội hình thế nào? U Đô cần dốc toàn lực để chống lại.
Lại nhìn vào trong đại điện, chín Chuẩn Thánh đang nằm nghiêng trên ghế, trong mắt toàn là vẻ bỡn cợt, nhìn Mục Huyền Công đầy hứng thú.
Mục Huyền Công cực kỳ áp lực, tuy ông cũng là Chuẩn Thánh nhưng dù sao cũng chỉ mới thăng cấp, những người ở đây có ai không là Chuẩn Thánh đã mấy trăm năm, tính ra thì họ đều là tiền bối của ông.
“Mục Huyền Công, bản vương đúng là đã đánh giá thấp ngươi”, sự yên tĩnh kéo dài cuối cùng cũng bị tiếng cười u ám của Tu La Vương phá vỡ: “Ai có thể ngờ được không lâu trước đó người vẫn chỉ ở cảnh giới Hoàng đỉnh phong như ngươi mà cũng có thể tiến cấp đến Chuẩn Thánh”.
“May mắn thôi”, Mục Huyền Công khẽ nói.
“May mắn”, Giao Long Vương khịt mũi coi thường, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: “Thật sự cho rằng lên được Chuẩn Thánh thì có thể ngang hàng với chúng ta sao? Mục Huyền Công, ngươi coi trọng mình quá đấy”.
“Tiền bối dạy phải”, Mục Huyền Công nhẹ giọng đáp, cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng.
“Chu Tước đâu? Mời ra đây đi!”, trong tiếng cười nham hiểm của Địa Long Vương còn mang theo sự d*m đ*ng: “Lâu ngày không gặp, bản vương cũng nhớ lắm!”
“Đây là U Đô, không cho phép ngươi cợt nhả”, Mục Huyền Công hừ lạnh, trong mắt loé lên tia lạnh lùng, đương nhiên ông hận Địa Long Vương thấu xương, đêm ông độ huyết kiếp cũng có phần của Địa Long Vương.
“Ai cũng yêu thích cái đẹp mà”, Địa Long Vương để lộ hàm răng trắng âm u, ánh mắt lộ rõ d*c v*ng không che giấu.
“Ngươi…”
“Đừng nói nhảm nữa, gọi Chu Tước ra đây đi”, La Sát Vương nhàn nhã nghịch con rắn xanh đang quấn quanh cổ tay: “Chín vị Chuẩn Thánh chúng ta đã cho bà ta mặt mũi rồi, còn muốn kéo dài đến khi nào nữa?”
“Lão phu nói rồi, Chu Tước đang bế quan”, Mục Huyền Công lạnh lùng bảo.
“Không phải là đang chuẩn bị độ kiếp đấy chứ?”, Giao Long Vương cười trêu ghẹo: “Vậy chúng ta càng phải ở lại, bây giờ Thiên Nguyên Tinh Vực không thái bình, khó mà đảm bảo có người không tạo phản, chúng ta cần bảo vệ bà ấy độ kiếp mới phải”.
“Chuyện này không cần các vị lo, mời đi cho!”, vẻ mặt Mục Huyền Công âm trầm, ông thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách.
“Mục Huyền Công, ngươi ngông nghênh quá rồi đấy”, Lộc Dã Vương quá lên: “Chúng ta có ý tốt tới thăm, đây là lễ nghi tiếp khách của U Đô sao? Gọi Chu Tước ra đây, cho chúng ta một lời giải thích”.
“Ngươi…”
“Không biết Lộc Dã đạo hữu muốn lời giải thích thế nào?”, Mục Huyền Công vừa định lên tiếng đã bị một giọng nói hư ảo cắt ngang.
Lời còn chưa dứt, trong đại điện đã xuất hiện một bóng người xinh đẹp, thân pháp kỳ dị không thể tìm ra nguồn gốc.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đã hiểu”, Diệp Thành quay lưng về phía Nhược Thiên Chu Tước ra dấu đã hiểu rồi ngồi đó chờ, vì không có hắn, Nhược Thiên Chu Tước không ra được, cho dù là Thánh Nhân cũng không được.Khi Diệp Thành ở trong này chờ đợi thì bầu không khí ở U Đô lại rất ngột ngạt.AdvertisementBên ngoài đại điện ở tầng chín U Đô, đâu đâu cũng thấy người, lão tổ, Thánh chủ, trưởng lão của nhà Chu Tước và chín thế gia lớn đều đã tới, vây quanh đại điện không chừa một chỗ trống, trên đầu ai nấy đều lơ lửng pháp khí bản mệnh, dáng vẻ chuẩn bị khai chiến bất cứ lúc nào, khí tức chết chóc càn quét cả đất trời.Chín Chuẩn Thánh là đội hình thế nào? U Đô cần dốc toàn lực để chống lại.Lại nhìn vào trong đại điện, chín Chuẩn Thánh đang nằm nghiêng trên ghế, trong mắt toàn là vẻ bỡn cợt, nhìn Mục Huyền Công đầy hứng thú.Mục Huyền Công cực kỳ áp lực, tuy ông cũng là Chuẩn Thánh nhưng dù sao cũng chỉ mới thăng cấp, những người ở đây có ai không là Chuẩn Thánh đã mấy trăm năm, tính ra thì họ đều là tiền bối của ông.“Mục Huyền Công, bản vương đúng là đã đánh giá thấp ngươi”, sự yên tĩnh kéo dài cuối cùng cũng bị tiếng cười u ám của Tu La Vương phá vỡ: “Ai có thể ngờ được không lâu trước đó người vẫn chỉ ở cảnh giới Hoàng đỉnh phong như ngươi mà cũng có thể tiến cấp đến Chuẩn Thánh”.“May mắn thôi”, Mục Huyền Công khẽ nói.“May mắn”, Giao Long Vương khịt mũi coi thường, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: “Thật sự cho rằng lên được Chuẩn Thánh thì có thể ngang hàng với chúng ta sao? Mục Huyền Công, ngươi coi trọng mình quá đấy”.“Tiền bối dạy phải”, Mục Huyền Công nhẹ giọng đáp, cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng.“Chu Tước đâu? Mời ra đây đi!”, trong tiếng cười nham hiểm của Địa Long Vương còn mang theo sự d*m đ*ng: “Lâu ngày không gặp, bản vương cũng nhớ lắm!”“Đây là U Đô, không cho phép ngươi cợt nhả”, Mục Huyền Công hừ lạnh, trong mắt loé lên tia lạnh lùng, đương nhiên ông hận Địa Long Vương thấu xương, đêm ông độ huyết kiếp cũng có phần của Địa Long Vương.“Ai cũng yêu thích cái đẹp mà”, Địa Long Vương để lộ hàm răng trắng âm u, ánh mắt lộ rõ d*c v*ng không che giấu.“Ngươi…”“Đừng nói nhảm nữa, gọi Chu Tước ra đây đi”, La Sát Vương nhàn nhã nghịch con rắn xanh đang quấn quanh cổ tay: “Chín vị Chuẩn Thánh chúng ta đã cho bà ta mặt mũi rồi, còn muốn kéo dài đến khi nào nữa?”“Lão phu nói rồi, Chu Tước đang bế quan”, Mục Huyền Công lạnh lùng bảo.“Không phải là đang chuẩn bị độ kiếp đấy chứ?”, Giao Long Vương cười trêu ghẹo: “Vậy chúng ta càng phải ở lại, bây giờ Thiên Nguyên Tinh Vực không thái bình, khó mà đảm bảo có người không tạo phản, chúng ta cần bảo vệ bà ấy độ kiếp mới phải”.“Chuyện này không cần các vị lo, mời đi cho!”, vẻ mặt Mục Huyền Công âm trầm, ông thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách.“Mục Huyền Công, ngươi ngông nghênh quá rồi đấy”, Lộc Dã Vương quá lên: “Chúng ta có ý tốt tới thăm, đây là lễ nghi tiếp khách của U Đô sao? Gọi Chu Tước ra đây, cho chúng ta một lời giải thích”.“Ngươi…”“Không biết Lộc Dã đạo hữu muốn lời giải thích thế nào?”, Mục Huyền Công vừa định lên tiếng đã bị một giọng nói hư ảo cắt ngang.Lời còn chưa dứt, trong đại điện đã xuất hiện một bóng người xinh đẹp, thân pháp kỳ dị không thể tìm ra nguồn gốc.