Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2927: Quá lợi hại!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bà…”, Thiên Long Vương tràn đầy khí huyết nhưng không dám tiến lên, Nhược Thiên Chu Tước bây giờ đã là Thánh Nhân, tuy Chuẩn Thánh và Thánh Nhân chỉ cách nhau nửa bước nhưng lại cách xa một trời một vực, Địa Long Vương vừa nãy là một bài học xương máu, hoàn toàn thất bại trong một chiêu dưới tay Thánh Nhân.Như ông ta, những người khác cũng không dám tiến lên.AdvertisementTính sai rồi, tính sai một cách nghiêm trọng.Đây là một tình huống trớ trêu, chín Chuẩn Thánh cùng nhau đi tới, cứ tưởng có thể hợp lực giải quyết được một kẻ thù lớn, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống hiện tại, khiến bọn họ trở tay không kịp.Buồn cười là khi bọn họ phô trương thanh thế thì lại chào đón được một Thánh Nhân.Càng nực cười hơn nữa là không lâu trước đó bọn họ còn ngu ngốc chờ đợi dị tượng độ kiếp, bây giờ xem ra đúng là bất ngờ.“Huyền Công, khi lão thân không ở đây, ai hung hăng nhất?”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng, một tay cầm gương nhỏ, một tay vuốt lại mái tóc, hứng thú nhìn Mục Huyền Công hỏi.“Đương nhiên là Địa Long đạo hữu rồi”, Mục Huyền Công vuốt râu cười: “Địa Long đạo hữu nói là lâu ngày không gặp rất nhớ Chu Tước”.“Ồ?”, Nhược Thiên Chu Tước nhướng mày, cười tủm tỉm nhìn Địa Long Vương: “Lão thân không biết Địa Long đạo hữu lại mến mộ mình như vậy đấy, nếu đã vậy thì hôm nay đạo hữu ở lại uống rượu ngắm trăng với lão thân đi?”“Không… Không cần đâu”, Địa Long Vương tái mặt, vô thức lùi lại phía sau, lùi mãi lùi lại chợt quay người chạy khỏi đại điện.“Đã đến rồi sao lại vội đi như thế?”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ vung tay, lòng bàn tay phóng ra dây chuyền đạo tắc, Địa Long Vương vừa chạy khỏi đại điện đã lập tức bị khoá chặt, đưa về chỗ cũ.“Mở ra cho ta”, Địa Long Vương quát lên dữ tợn, điên cuồng phá giam cầm.“Cho dù mở thì ngươi có thoát được không?”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ cười.“Chu Tước, bà thật sự không chết không chịu dừng lại sao?”, vẻ mặt Thiên Long Vương thay đổi lớn, những Chuẩn Thánh khác cũng đồng loạt đứng lên, mỗi người đều tế ra pháp khí bản mệnh, lạnh lùng nhìn Nhược Thiên Chu Tước.“Đừng vội, từng người tới một đi”, Nhược Thiên Chu Tước cười tươi như hoa, trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi.Bùm! Cạch! Rầm! Choang!Chỉ chốc lát, trong đại điện vang lên những âm thanh loảng xoảng thế này.Bên ngoài đại điện, các cao thủ U Đô nghe thấy đều sững sờ.Vừa rồi Địa Long Vương chạy ra ngoài nhưng giây tiếp theo đã bị bắt về, bây giờ trong đại điện lại náo nhiệt như vậy khiến mọi người rất ngỡ ngàng.Quá lợi hại!Trong đám đông, Diệp Thành tặc lưỡi thở dài, hắn âm thầm mở Tiên Luân Nhãn nhìn thấy rất rõ ràng, Nhược Thiên Chu Tước sau khi tiến cấp lên Thánh Nhân quá mạnh, chín Chuẩn Thánh bị bà đánh không ngẩng đầu lên được.Phụt! Phụt! Phụt!Dưới sự chú ý của mọi người, chín bóng người lần lượt bay ra khỏi đại điện, ai nấy đều máu me đầm đìa.

“Bà…”, Thiên Long Vương tràn đầy khí huyết nhưng không dám tiến lên, Nhược Thiên Chu Tước bây giờ đã là Thánh Nhân, tuy Chuẩn Thánh và Thánh Nhân chỉ cách nhau nửa bước nhưng lại cách xa một trời một vực, Địa Long Vương vừa nãy là một bài học xương máu, hoàn toàn thất bại trong một chiêu dưới tay Thánh Nhân.

Như ông ta, những người khác cũng không dám tiến lên.

Advertisement

Tính sai rồi, tính sai một cách nghiêm trọng.

Đây là một tình huống trớ trêu, chín Chuẩn Thánh cùng nhau đi tới, cứ tưởng có thể hợp lực giải quyết được một kẻ thù lớn, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống hiện tại, khiến bọn họ trở tay không kịp.

Buồn cười là khi bọn họ phô trương thanh thế thì lại chào đón được một Thánh Nhân.

Càng nực cười hơn nữa là không lâu trước đó bọn họ còn ngu ngốc chờ đợi dị tượng độ kiếp, bây giờ xem ra đúng là bất ngờ.

“Huyền Công, khi lão thân không ở đây, ai hung hăng nhất?”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng, một tay cầm gương nhỏ, một tay vuốt lại mái tóc, hứng thú nhìn Mục Huyền Công hỏi.

“Đương nhiên là Địa Long đạo hữu rồi”, Mục Huyền Công vuốt râu cười: “Địa Long đạo hữu nói là lâu ngày không gặp rất nhớ Chu Tước”.

“Ồ?”, Nhược Thiên Chu Tước nhướng mày, cười tủm tỉm nhìn Địa Long Vương: “Lão thân không biết Địa Long đạo hữu lại mến mộ mình như vậy đấy, nếu đã vậy thì hôm nay đạo hữu ở lại uống rượu ngắm trăng với lão thân đi?”

“Không… Không cần đâu”, Địa Long Vương tái mặt, vô thức lùi lại phía sau, lùi mãi lùi lại chợt quay người chạy khỏi đại điện.

“Đã đến rồi sao lại vội đi như thế?”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ vung tay, lòng bàn tay phóng ra dây chuyền đạo tắc, Địa Long Vương vừa chạy khỏi đại điện đã lập tức bị khoá chặt, đưa về chỗ cũ.

“Mở ra cho ta”, Địa Long Vương quát lên dữ tợn, điên cuồng phá giam cầm.

“Cho dù mở thì ngươi có thoát được không?”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ cười.

“Chu Tước, bà thật sự không chết không chịu dừng lại sao?”, vẻ mặt Thiên Long Vương thay đổi lớn, những Chuẩn Thánh khác cũng đồng loạt đứng lên, mỗi người đều tế ra pháp khí bản mệnh, lạnh lùng nhìn Nhược Thiên Chu Tước.

“Đừng vội, từng người tới một đi”, Nhược Thiên Chu Tước cười tươi như hoa, trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi.

Bùm! Cạch! Rầm! Choang!

Chỉ chốc lát, trong đại điện vang lên những âm thanh loảng xoảng thế này.

Bên ngoài đại điện, các cao thủ U Đô nghe thấy đều sững sờ.

Vừa rồi Địa Long Vương chạy ra ngoài nhưng giây tiếp theo đã bị bắt về, bây giờ trong đại điện lại náo nhiệt như vậy khiến mọi người rất ngỡ ngàng.

Quá lợi hại!

Trong đám đông, Diệp Thành tặc lưỡi thở dài, hắn âm thầm mở Tiên Luân Nhãn nhìn thấy rất rõ ràng, Nhược Thiên Chu Tước sau khi tiến cấp lên Thánh Nhân quá mạnh, chín Chuẩn Thánh bị bà đánh không ngẩng đầu lên được.

Phụt! Phụt! Phụt!

Dưới sự chú ý của mọi người, chín bóng người lần lượt bay ra khỏi đại điện, ai nấy đều máu me đầm đìa.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bà…”, Thiên Long Vương tràn đầy khí huyết nhưng không dám tiến lên, Nhược Thiên Chu Tước bây giờ đã là Thánh Nhân, tuy Chuẩn Thánh và Thánh Nhân chỉ cách nhau nửa bước nhưng lại cách xa một trời một vực, Địa Long Vương vừa nãy là một bài học xương máu, hoàn toàn thất bại trong một chiêu dưới tay Thánh Nhân.Như ông ta, những người khác cũng không dám tiến lên.AdvertisementTính sai rồi, tính sai một cách nghiêm trọng.Đây là một tình huống trớ trêu, chín Chuẩn Thánh cùng nhau đi tới, cứ tưởng có thể hợp lực giải quyết được một kẻ thù lớn, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống hiện tại, khiến bọn họ trở tay không kịp.Buồn cười là khi bọn họ phô trương thanh thế thì lại chào đón được một Thánh Nhân.Càng nực cười hơn nữa là không lâu trước đó bọn họ còn ngu ngốc chờ đợi dị tượng độ kiếp, bây giờ xem ra đúng là bất ngờ.“Huyền Công, khi lão thân không ở đây, ai hung hăng nhất?”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng, một tay cầm gương nhỏ, một tay vuốt lại mái tóc, hứng thú nhìn Mục Huyền Công hỏi.“Đương nhiên là Địa Long đạo hữu rồi”, Mục Huyền Công vuốt râu cười: “Địa Long đạo hữu nói là lâu ngày không gặp rất nhớ Chu Tước”.“Ồ?”, Nhược Thiên Chu Tước nhướng mày, cười tủm tỉm nhìn Địa Long Vương: “Lão thân không biết Địa Long đạo hữu lại mến mộ mình như vậy đấy, nếu đã vậy thì hôm nay đạo hữu ở lại uống rượu ngắm trăng với lão thân đi?”“Không… Không cần đâu”, Địa Long Vương tái mặt, vô thức lùi lại phía sau, lùi mãi lùi lại chợt quay người chạy khỏi đại điện.“Đã đến rồi sao lại vội đi như thế?”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ vung tay, lòng bàn tay phóng ra dây chuyền đạo tắc, Địa Long Vương vừa chạy khỏi đại điện đã lập tức bị khoá chặt, đưa về chỗ cũ.“Mở ra cho ta”, Địa Long Vương quát lên dữ tợn, điên cuồng phá giam cầm.“Cho dù mở thì ngươi có thoát được không?”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ cười.“Chu Tước, bà thật sự không chết không chịu dừng lại sao?”, vẻ mặt Thiên Long Vương thay đổi lớn, những Chuẩn Thánh khác cũng đồng loạt đứng lên, mỗi người đều tế ra pháp khí bản mệnh, lạnh lùng nhìn Nhược Thiên Chu Tước.“Đừng vội, từng người tới một đi”, Nhược Thiên Chu Tước cười tươi như hoa, trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi.Bùm! Cạch! Rầm! Choang!Chỉ chốc lát, trong đại điện vang lên những âm thanh loảng xoảng thế này.Bên ngoài đại điện, các cao thủ U Đô nghe thấy đều sững sờ.Vừa rồi Địa Long Vương chạy ra ngoài nhưng giây tiếp theo đã bị bắt về, bây giờ trong đại điện lại náo nhiệt như vậy khiến mọi người rất ngỡ ngàng.Quá lợi hại!Trong đám đông, Diệp Thành tặc lưỡi thở dài, hắn âm thầm mở Tiên Luân Nhãn nhìn thấy rất rõ ràng, Nhược Thiên Chu Tước sau khi tiến cấp lên Thánh Nhân quá mạnh, chín Chuẩn Thánh bị bà đánh không ngẩng đầu lên được.Phụt! Phụt! Phụt!Dưới sự chú ý của mọi người, chín bóng người lần lượt bay ra khỏi đại điện, ai nấy đều máu me đầm đìa.

Chương 2927: Quá lợi hại!