“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3021: Không biết xấu hổ!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếp đó là một loạt âm thanh chát chúa vang lên, từng cái bạt dội tới, Diệp Thành rất chăm chút cho cái mặt của Hoa Thiên, ngửa tay là một cái bạt, úp tay cũng một cái bạt.Cảnh tượng này khiến những người ở đây phải chép miệng, không ngờ Diệp Thành lại hung hãn đến vậy.Cái bạt của Hoang Cổ Thánh Thể khiến người ta nhìn mà xót xa.AdvertisementHoa Thiên thẫn thờ, đầu óc ong ong, từng cái bạt của Diệp Thành khiến hắn ngã xuống khỏi hư thiên.Woa!Nhìn Hoa Thiên ngã xuống, người xem chiến tặc lưỡi, thần thoại về Hoang Cổ Thánh Thể cùng cấp vô địch quả nhiên không phải nói chơi, đường đường là huyền lôi thần thể mà cũng bị đánh tới tấp không ngẩng được mặt lên.Đã!Tiếng cười bên dưới vang dội.Nhìn Hoa Thiên không ai ưng, hiện giờ thấy bị đánh đến mức không ngẩng nổi mặt lên, càng nghĩ càng thấy đã.Còn dám mắng chửi thần nữ tiên tử Bích Ba nhà ta, đáng đời nhà ngươi.Bích Du mỉm cười nhìn say mê.So với cô mà nói thì hai lão bà bên cạnh cô lại tỏ ra không mấy tự nhiên.Diệp Thành là Hoang Cổ Thánh Thể là điều mà bọn họ không ngờ tới, khả năng chiến đấu bá đạo của Diệp Thành vượt xa dự liệu của bọn họ.Cả hai người mặt mày nóng ran, trước đó không lâu bọn họ coi thường Diệp Thành, bây giờ xem ra người bị bạt không phải chỉ Hoa Thiên mà còn có cả hai lão bà này nữa.Rất nhiều trưởng lão của Thần Triều tới đây, mặt mày ai nấy tỏ ra ái ngại, đều là lão bối nhưng cũng không tiện nhúng tay.A…!Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Hoa Thiên lồm cồm bò dậy thét gào vang dội khắp thiên địa.Tiếp đó, một đạo lôi chớp bay vút lên trời, uy lực của cảnh giới Hoàng hiển hiện, xung quanh hắn, thiên lôi ngưng tụ thành cả vùng biển sục sôi muốn thôn tính từng tấc đất.Thấy vậy, rất nhiều người đều cau mày.Hoa Thiên giải phong cấm, khôi phục lại khả năng chiến đấu ở cảnh giới Hoàng, rõ ràng là mạnh hơn gấp mười lần.Không biết xấu hổ!Tiếng mắng chửi tứ phương vang lên, bọn họ bất mãn với cách làm hiện tại của Hoa Thiên, khi ở cùng cấp bị đánh bại thì mở phong cấm, đường đường là thần tử Thần Triều nhưng lại coi lời mình nói ra như phát rắm đánh đi.Tiếng mắng chửi tạo thành làn sóng khiến các trưởng lão của Thần Triều tỏ ra ái ngại.
Tiếp đó là một loạt âm thanh chát chúa vang lên, từng cái bạt dội tới, Diệp Thành rất chăm chút cho cái mặt của Hoa Thiên, ngửa tay là một cái bạt, úp tay cũng một cái bạt.
Cảnh tượng này khiến những người ở đây phải chép miệng, không ngờ Diệp Thành lại hung hãn đến vậy.
Cái bạt của Hoang Cổ Thánh Thể khiến người ta nhìn mà xót xa.
Advertisement
Hoa Thiên thẫn thờ, đầu óc ong ong, từng cái bạt của Diệp Thành khiến hắn ngã xuống khỏi hư thiên.
Woa!
Nhìn Hoa Thiên ngã xuống, người xem chiến tặc lưỡi, thần thoại về Hoang Cổ Thánh Thể cùng cấp vô địch quả nhiên không phải nói chơi, đường đường là huyền lôi thần thể mà cũng bị đánh tới tấp không ngẩng được mặt lên.
Đã!
Tiếng cười bên dưới vang dội.
Nhìn Hoa Thiên không ai ưng, hiện giờ thấy bị đánh đến mức không ngẩng nổi mặt lên, càng nghĩ càng thấy đã.
Còn dám mắng chửi thần nữ tiên tử Bích Ba nhà ta, đáng đời nhà ngươi.
Bích Du mỉm cười nhìn say mê.
So với cô mà nói thì hai lão bà bên cạnh cô lại tỏ ra không mấy tự nhiên.
Diệp Thành là Hoang Cổ Thánh Thể là điều mà bọn họ không ngờ tới, khả năng chiến đấu bá đạo của Diệp Thành vượt xa dự liệu của bọn họ.
Cả hai người mặt mày nóng ran, trước đó không lâu bọn họ coi thường Diệp Thành, bây giờ xem ra người bị bạt không phải chỉ Hoa Thiên mà còn có cả hai lão bà này nữa.
Rất nhiều trưởng lão của Thần Triều tới đây, mặt mày ai nấy tỏ ra ái ngại, đều là lão bối nhưng cũng không tiện nhúng tay.
A…!
Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Hoa Thiên lồm cồm bò dậy thét gào vang dội khắp thiên địa.
Tiếp đó, một đạo lôi chớp bay vút lên trời, uy lực của cảnh giới Hoàng hiển hiện, xung quanh hắn, thiên lôi ngưng tụ thành cả vùng biển sục sôi muốn thôn tính từng tấc đất.
Thấy vậy, rất nhiều người đều cau mày.
Hoa Thiên giải phong cấm, khôi phục lại khả năng chiến đấu ở cảnh giới Hoàng, rõ ràng là mạnh hơn gấp mười lần.
Không biết xấu hổ!
Tiếng mắng chửi tứ phương vang lên, bọn họ bất mãn với cách làm hiện tại của Hoa Thiên, khi ở cùng cấp bị đánh bại thì mở phong cấm, đường đường là thần tử Thần Triều nhưng lại coi lời mình nói ra như phát rắm đánh đi.
Tiếng mắng chửi tạo thành làn sóng khiến các trưởng lão của Thần Triều tỏ ra ái ngại.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếp đó là một loạt âm thanh chát chúa vang lên, từng cái bạt dội tới, Diệp Thành rất chăm chút cho cái mặt của Hoa Thiên, ngửa tay là một cái bạt, úp tay cũng một cái bạt.Cảnh tượng này khiến những người ở đây phải chép miệng, không ngờ Diệp Thành lại hung hãn đến vậy.Cái bạt của Hoang Cổ Thánh Thể khiến người ta nhìn mà xót xa.AdvertisementHoa Thiên thẫn thờ, đầu óc ong ong, từng cái bạt của Diệp Thành khiến hắn ngã xuống khỏi hư thiên.Woa!Nhìn Hoa Thiên ngã xuống, người xem chiến tặc lưỡi, thần thoại về Hoang Cổ Thánh Thể cùng cấp vô địch quả nhiên không phải nói chơi, đường đường là huyền lôi thần thể mà cũng bị đánh tới tấp không ngẩng được mặt lên.Đã!Tiếng cười bên dưới vang dội.Nhìn Hoa Thiên không ai ưng, hiện giờ thấy bị đánh đến mức không ngẩng nổi mặt lên, càng nghĩ càng thấy đã.Còn dám mắng chửi thần nữ tiên tử Bích Ba nhà ta, đáng đời nhà ngươi.Bích Du mỉm cười nhìn say mê.So với cô mà nói thì hai lão bà bên cạnh cô lại tỏ ra không mấy tự nhiên.Diệp Thành là Hoang Cổ Thánh Thể là điều mà bọn họ không ngờ tới, khả năng chiến đấu bá đạo của Diệp Thành vượt xa dự liệu của bọn họ.Cả hai người mặt mày nóng ran, trước đó không lâu bọn họ coi thường Diệp Thành, bây giờ xem ra người bị bạt không phải chỉ Hoa Thiên mà còn có cả hai lão bà này nữa.Rất nhiều trưởng lão của Thần Triều tới đây, mặt mày ai nấy tỏ ra ái ngại, đều là lão bối nhưng cũng không tiện nhúng tay.A…!Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Hoa Thiên lồm cồm bò dậy thét gào vang dội khắp thiên địa.Tiếp đó, một đạo lôi chớp bay vút lên trời, uy lực của cảnh giới Hoàng hiển hiện, xung quanh hắn, thiên lôi ngưng tụ thành cả vùng biển sục sôi muốn thôn tính từng tấc đất.Thấy vậy, rất nhiều người đều cau mày.Hoa Thiên giải phong cấm, khôi phục lại khả năng chiến đấu ở cảnh giới Hoàng, rõ ràng là mạnh hơn gấp mười lần.Không biết xấu hổ!Tiếng mắng chửi tứ phương vang lên, bọn họ bất mãn với cách làm hiện tại của Hoa Thiên, khi ở cùng cấp bị đánh bại thì mở phong cấm, đường đường là thần tử Thần Triều nhưng lại coi lời mình nói ra như phát rắm đánh đi.Tiếng mắng chửi tạo thành làn sóng khiến các trưởng lão của Thần Triều tỏ ra ái ngại.