Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3022: Trận đại chiến ngày càng nảy lửa.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giết!Giữa những tiếng chửi bới, Hoa Thiên bay lên trời mang theo dị tượng sấm sét kinh thế.Hắn ta làm ngơ trước những tiếng mắng chửi ấy, danh tiếng hay thể diện cũng đã không còn quan trọng nữa, trong đôi mắt gớm ghiếc của hắn ta chỉ có lửa giận và sát ý đối với Diệp Thành.AdvertisementDiệp Thành không nói lời nào, chỉ đáp lại bằng đòn công kích mạnh nhất.Như Bích Du nói, Đại Đế còn bị hắn giết thì sao hắn có thể sợ một cảnh giới Hoàng là Hoa Thiên! Hoa Thiên có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là cảnh giới Hoàng, chưa đến Chuẩn Thánh, ở trước mặt hắn, hắn ta chẳng là gì cả.Bùm!Một cú va chạm chấn động cửu tiêu, nửa bầu trời sụp đổ, hai người đều bị đẩy lùi.Trấn áp!Hoa Thiên hung dữ, hoá ra một ngọn núi sấm sét khổng lồ, lăng thiên rơi xuống, sấm sét đùng đoàng còn có lôi long lượn quanh, mỗi luồng sấm sét đều mang theo sức mạnh huỷ diệt thiên địa.Chư Thiên Vạn Cảnh, Thái Hư Quy Nhất!Diệp Thành thi triển bí thuật, tay nắm thần thông, một quyền đấm thẳng vào ngọn núi sấm sét ấy.Bí thuật bị phá vỡ, Hoa Thiên phẫn nộ, g*** h** ch*n mày có một con mắt mở ra, không phải Thiên Nhãn hay Thần Nhãn, mà là một thần thông cực mạnh hội tụ sấm sét, b*n r* thần mang sấm sét xuyên qua hư vô ảo diệu, bắn thẳng về phía nguyên thần của Diệp Thành, muốn chém vào chân thể của hắn.Thần Thương!Diệp Thành hô lên, đầu mày cũng b*n r* thần mang, kim quang sáng chói mang theo sức xuyên thấu hủy diệt.Thần mang Thần Thương và thần mang sấm sét đều là đòn tấn công nguyên thần, cả hai va chạm vào nhau trên hư thiên.Ầm!Tiếng nổ lại vang lên, thần mang Thần Thương và thần mang sấm sét lần lượt nổ tung.Giết!Chiến!Sau hai tiếng hét, hai người cùng lao lên từ hai hướng.Trận đại chiến ngày càng nảy lửa.Ở một bên, Diệp Thành giẫm trên tinh hà, trên đầu lơ lửng bầu trời sao rộng lớn, toàn thân tản ra ánh sáng vàng, Thánh thể như được đúc từ vàng với sức chiến đấu bá đạo, khí thế nuốt chửng bát hoang như vị chiến thần chinh phạt vạn vực.Bên kia, Hoa Thiên với uy áp chấn động cửu tiêu, đi trên lôi hải, tay cầm lôi kiếm, cũng có khí thế nuốt chửng núi sông như một vị thần vương.Bùm! Đùng! Đoàng!Đất trời rung chuyển, trận đại chiến giữa hai người rất hào hùng, cả hai đều có thần thông huyền diệu, thi triển đối kháng trên hư thiên.Người xem từ các phương đều đã trốn đi thật xa, Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Lôi Thần Thể chiến đấu trời long đất lở, như cảnh tượng thuở thiên địa còn sơ khai, người nào tu vi yếu còn không dám đến gần rìa để xem.Mẹ kiếp!

Giết!

Giữa những tiếng chửi bới, Hoa Thiên bay lên trời mang theo dị tượng sấm sét kinh thế.

Hắn ta làm ngơ trước những tiếng mắng chửi ấy, danh tiếng hay thể diện cũng đã không còn quan trọng nữa, trong đôi mắt gớm ghiếc của hắn ta chỉ có lửa giận và sát ý đối với Diệp Thành.

Advertisement

Diệp Thành không nói lời nào, chỉ đáp lại bằng đòn công kích mạnh nhất.

Như Bích Du nói, Đại Đế còn bị hắn giết thì sao hắn có thể sợ một cảnh giới Hoàng là Hoa Thiên! Hoa Thiên có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là cảnh giới Hoàng, chưa đến Chuẩn Thánh, ở trước mặt hắn, hắn ta chẳng là gì cả.

Bùm!

Một cú va chạm chấn động cửu tiêu, nửa bầu trời sụp đổ, hai người đều bị đẩy lùi.

Trấn áp!

Hoa Thiên hung dữ, hoá ra một ngọn núi sấm sét khổng lồ, lăng thiên rơi xuống, sấm sét đùng đoàng còn có lôi long lượn quanh, mỗi luồng sấm sét đều mang theo sức mạnh huỷ diệt thiên địa.

Chư Thiên Vạn Cảnh, Thái Hư Quy Nhất!

Diệp Thành thi triển bí thuật, tay nắm thần thông, một quyền đấm thẳng vào ngọn núi sấm sét ấy.

Bí thuật bị phá vỡ, Hoa Thiên phẫn nộ, g*** h** ch*n mày có một con mắt mở ra, không phải Thiên Nhãn hay Thần Nhãn, mà là một thần thông cực mạnh hội tụ sấm sét, b*n r* thần mang sấm sét xuyên qua hư vô ảo diệu, bắn thẳng về phía nguyên thần của Diệp Thành, muốn chém vào chân thể của hắn.

Thần Thương!

Diệp Thành hô lên, đầu mày cũng b*n r* thần mang, kim quang sáng chói mang theo sức xuyên thấu hủy diệt.

Thần mang Thần Thương và thần mang sấm sét đều là đòn tấn công nguyên thần, cả hai va chạm vào nhau trên hư thiên.

Ầm!

Tiếng nổ lại vang lên, thần mang Thần Thương và thần mang sấm sét lần lượt nổ tung.

Giết!

Chiến!

Sau hai tiếng hét, hai người cùng lao lên từ hai hướng.

Trận đại chiến ngày càng nảy lửa.

Ở một bên, Diệp Thành giẫm trên tinh hà, trên đầu lơ lửng bầu trời sao rộng lớn, toàn thân tản ra ánh sáng vàng, Thánh thể như được đúc từ vàng với sức chiến đấu bá đạo, khí thế nuốt chửng bát hoang như vị chiến thần chinh phạt vạn vực.

Bên kia, Hoa Thiên với uy áp chấn động cửu tiêu, đi trên lôi hải, tay cầm lôi kiếm, cũng có khí thế nuốt chửng núi sông như một vị thần vương.

Bùm! Đùng! Đoàng!

Đất trời rung chuyển, trận đại chiến giữa hai người rất hào hùng, cả hai đều có thần thông huyền diệu, thi triển đối kháng trên hư thiên.

Người xem từ các phương đều đã trốn đi thật xa, Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Lôi Thần Thể chiến đấu trời long đất lở, như cảnh tượng thuở thiên địa còn sơ khai, người nào tu vi yếu còn không dám đến gần rìa để xem.

Mẹ kiếp!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giết!Giữa những tiếng chửi bới, Hoa Thiên bay lên trời mang theo dị tượng sấm sét kinh thế.Hắn ta làm ngơ trước những tiếng mắng chửi ấy, danh tiếng hay thể diện cũng đã không còn quan trọng nữa, trong đôi mắt gớm ghiếc của hắn ta chỉ có lửa giận và sát ý đối với Diệp Thành.AdvertisementDiệp Thành không nói lời nào, chỉ đáp lại bằng đòn công kích mạnh nhất.Như Bích Du nói, Đại Đế còn bị hắn giết thì sao hắn có thể sợ một cảnh giới Hoàng là Hoa Thiên! Hoa Thiên có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là cảnh giới Hoàng, chưa đến Chuẩn Thánh, ở trước mặt hắn, hắn ta chẳng là gì cả.Bùm!Một cú va chạm chấn động cửu tiêu, nửa bầu trời sụp đổ, hai người đều bị đẩy lùi.Trấn áp!Hoa Thiên hung dữ, hoá ra một ngọn núi sấm sét khổng lồ, lăng thiên rơi xuống, sấm sét đùng đoàng còn có lôi long lượn quanh, mỗi luồng sấm sét đều mang theo sức mạnh huỷ diệt thiên địa.Chư Thiên Vạn Cảnh, Thái Hư Quy Nhất!Diệp Thành thi triển bí thuật, tay nắm thần thông, một quyền đấm thẳng vào ngọn núi sấm sét ấy.Bí thuật bị phá vỡ, Hoa Thiên phẫn nộ, g*** h** ch*n mày có một con mắt mở ra, không phải Thiên Nhãn hay Thần Nhãn, mà là một thần thông cực mạnh hội tụ sấm sét, b*n r* thần mang sấm sét xuyên qua hư vô ảo diệu, bắn thẳng về phía nguyên thần của Diệp Thành, muốn chém vào chân thể của hắn.Thần Thương!Diệp Thành hô lên, đầu mày cũng b*n r* thần mang, kim quang sáng chói mang theo sức xuyên thấu hủy diệt.Thần mang Thần Thương và thần mang sấm sét đều là đòn tấn công nguyên thần, cả hai va chạm vào nhau trên hư thiên.Ầm!Tiếng nổ lại vang lên, thần mang Thần Thương và thần mang sấm sét lần lượt nổ tung.Giết!Chiến!Sau hai tiếng hét, hai người cùng lao lên từ hai hướng.Trận đại chiến ngày càng nảy lửa.Ở một bên, Diệp Thành giẫm trên tinh hà, trên đầu lơ lửng bầu trời sao rộng lớn, toàn thân tản ra ánh sáng vàng, Thánh thể như được đúc từ vàng với sức chiến đấu bá đạo, khí thế nuốt chửng bát hoang như vị chiến thần chinh phạt vạn vực.Bên kia, Hoa Thiên với uy áp chấn động cửu tiêu, đi trên lôi hải, tay cầm lôi kiếm, cũng có khí thế nuốt chửng núi sông như một vị thần vương.Bùm! Đùng! Đoàng!Đất trời rung chuyển, trận đại chiến giữa hai người rất hào hùng, cả hai đều có thần thông huyền diệu, thi triển đối kháng trên hư thiên.Người xem từ các phương đều đã trốn đi thật xa, Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Lôi Thần Thể chiến đấu trời long đất lở, như cảnh tượng thuở thiên địa còn sơ khai, người nào tu vi yếu còn không dám đến gần rìa để xem.Mẹ kiếp!

Chương 3022: Trận đại chiến ngày càng nảy lửa.