“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3037: Dám đến đây, muốn chết!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vừa đáp xuống Thiên Lang Tinh, Diệp Thành đã bấm tay tính toán.Hoặc có thể nói mỗi một lần tới cổ tinh có sinh linh thì hắn sẽ lập tức tính toán, hi vọng có thể tìm người chuyển kiếp.Có không?AdvertisementBích Du nhìn Diệp Thành với ánh mắt mang theo hi vọng.Diệp Thành thu lại thần thông, lắc đầu bất lực.Hoa Thiên lão tổ ở trên đỉnh núi kia.Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng như thể tìm thấy vị trí mà Hoa Thiên lão tổ ở, sau đó bà tay khẽ phất tay áo dẫn mấy người đi xuyên qua mấy trăm dặm và đáp xuống một ngọn núi ở phía sâu nhất của Thiên Lang Tinh.A….ô…a…a!Vừa đáp xuống liền nghe thấy tiếng r*n r* của nữ nhân, nó đến từ một lầu các trên đỉnh núi.Đúng là gừng càng già càng cay!Nhìn lầu các rung chuyển có tiết tấu nhịp điệu, Diệp Thành bất giác tặc lưỡi.So với hắn mà nói thì vẻ mặt của Bích Du lại tỏ ra không mấy tự nhiên, cảnh tượng này quả khiến người ta phải ái ngại.Nhược Thiên Chu Tước liếc nhìn lầu các sau đó khẽ đặt chân xuống mặt đất, có lẽ vì sức mạnh của Thánh Nhân quá mạnh khiến cả đỉnh núi bị đạp bằng một nửa, tiếng động rầm rầm vang vọng khắp màn đêm yên tĩnh.Diệp Thành chép miệng, Thánh Nhân quả là hung hãn, tìm người ta cũng không cần lên tiếng.Bích Du và hai bà lão ở bên tỏ ra rất ngỡ ngàng, một bước chân của Nhược Thiên Chu Tước quá khủng khiếp, cả ba người bọn họ mới lơ là một chút mà suýt chút nữa ngã ra đất.Kẻ nào càn quấy?Lầu các bị chấn động đến mức méo mó, một lão già y phục xộc xệch sát phạt ra ngoài, nộ khí xung thiên, cảnh đẹp xuân thì bị quấy nhiễu khiến mặt ông ta tối sầm lại.Quả đúng là Hoa Thiên lão tổ.Hai bà lão hắc bạch lần lượt lên tiếng như thể trước đó đã từng gặp Hoa Thiên lão tổ.Lúc này Hoa Thiên lão tổ đã sát phạt tới, cơn giận ngút trời, ông ta là lão tổ trấn thủ của Thiên Lang Tinh, có người gây ra động tĩnh lớn thế này rõ ràng là tới gây hoạ, sao ông ta có thể để yên.Là bà!Hoa Thiên lão tổ nhận ra Nhược Thiên Chu Tước thì sắc mặt thâm trầm, ông ta có vẻ đã nhớ lại cảnh tượng bị đánh trước đó.Lâu rồi không gặp!Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười.Dám đến đây, muốn chết!Hoa Thiên lão tổ gằn giọng, ông ta không nói thêm lời nào cứ thế giơ tay tung ra một đại ấn giáng từ trên trời xuống.Nhược Thiên Chu Tước cứ thế ngó lơ, bà ta khẽ giơ tay gạt đi đại ấn kia, đến cả Hoa Thiên lão tổ cũng bị chấn động đến mức bay đi, khi bay trên trời còn lộn thêm vài vòng mới thôi.Thánh Nhân!
Vừa đáp xuống Thiên Lang Tinh, Diệp Thành đã bấm tay tính toán.
Hoặc có thể nói mỗi một lần tới cổ tinh có sinh linh thì hắn sẽ lập tức tính toán, hi vọng có thể tìm người chuyển kiếp.
Có không?
Advertisement
Bích Du nhìn Diệp Thành với ánh mắt mang theo hi vọng.
Diệp Thành thu lại thần thông, lắc đầu bất lực.
Hoa Thiên lão tổ ở trên đỉnh núi kia.
Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng như thể tìm thấy vị trí mà Hoa Thiên lão tổ ở, sau đó bà tay khẽ phất tay áo dẫn mấy người đi xuyên qua mấy trăm dặm và đáp xuống một ngọn núi ở phía sâu nhất của Thiên Lang Tinh.
A….ô…a…a!
Vừa đáp xuống liền nghe thấy tiếng r*n r* của nữ nhân, nó đến từ một lầu các trên đỉnh núi.
Đúng là gừng càng già càng cay!
Nhìn lầu các rung chuyển có tiết tấu nhịp điệu, Diệp Thành bất giác tặc lưỡi.
So với hắn mà nói thì vẻ mặt của Bích Du lại tỏ ra không mấy tự nhiên, cảnh tượng này quả khiến người ta phải ái ngại.
Nhược Thiên Chu Tước liếc nhìn lầu các sau đó khẽ đặt chân xuống mặt đất, có lẽ vì sức mạnh của Thánh Nhân quá mạnh khiến cả đỉnh núi bị đạp bằng một nửa, tiếng động rầm rầm vang vọng khắp màn đêm yên tĩnh.
Diệp Thành chép miệng, Thánh Nhân quả là hung hãn, tìm người ta cũng không cần lên tiếng.
Bích Du và hai bà lão ở bên tỏ ra rất ngỡ ngàng, một bước chân của Nhược Thiên Chu Tước quá khủng khiếp, cả ba người bọn họ mới lơ là một chút mà suýt chút nữa ngã ra đất.
Kẻ nào càn quấy?
Lầu các bị chấn động đến mức méo mó, một lão già y phục xộc xệch sát phạt ra ngoài, nộ khí xung thiên, cảnh đẹp xuân thì bị quấy nhiễu khiến mặt ông ta tối sầm lại.
Quả đúng là Hoa Thiên lão tổ.
Hai bà lão hắc bạch lần lượt lên tiếng như thể trước đó đã từng gặp Hoa Thiên lão tổ.
Lúc này Hoa Thiên lão tổ đã sát phạt tới, cơn giận ngút trời, ông ta là lão tổ trấn thủ của Thiên Lang Tinh, có người gây ra động tĩnh lớn thế này rõ ràng là tới gây hoạ, sao ông ta có thể để yên.
Là bà!
Hoa Thiên lão tổ nhận ra Nhược Thiên Chu Tước thì sắc mặt thâm trầm, ông ta có vẻ đã nhớ lại cảnh tượng bị đánh trước đó.
Lâu rồi không gặp!
Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười.
Dám đến đây, muốn chết!
Hoa Thiên lão tổ gằn giọng, ông ta không nói thêm lời nào cứ thế giơ tay tung ra một đại ấn giáng từ trên trời xuống.
Nhược Thiên Chu Tước cứ thế ngó lơ, bà ta khẽ giơ tay gạt đi đại ấn kia, đến cả Hoa Thiên lão tổ cũng bị chấn động đến mức bay đi, khi bay trên trời còn lộn thêm vài vòng mới thôi.
Thánh Nhân!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vừa đáp xuống Thiên Lang Tinh, Diệp Thành đã bấm tay tính toán.Hoặc có thể nói mỗi một lần tới cổ tinh có sinh linh thì hắn sẽ lập tức tính toán, hi vọng có thể tìm người chuyển kiếp.Có không?AdvertisementBích Du nhìn Diệp Thành với ánh mắt mang theo hi vọng.Diệp Thành thu lại thần thông, lắc đầu bất lực.Hoa Thiên lão tổ ở trên đỉnh núi kia.Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng như thể tìm thấy vị trí mà Hoa Thiên lão tổ ở, sau đó bà tay khẽ phất tay áo dẫn mấy người đi xuyên qua mấy trăm dặm và đáp xuống một ngọn núi ở phía sâu nhất của Thiên Lang Tinh.A….ô…a…a!Vừa đáp xuống liền nghe thấy tiếng r*n r* của nữ nhân, nó đến từ một lầu các trên đỉnh núi.Đúng là gừng càng già càng cay!Nhìn lầu các rung chuyển có tiết tấu nhịp điệu, Diệp Thành bất giác tặc lưỡi.So với hắn mà nói thì vẻ mặt của Bích Du lại tỏ ra không mấy tự nhiên, cảnh tượng này quả khiến người ta phải ái ngại.Nhược Thiên Chu Tước liếc nhìn lầu các sau đó khẽ đặt chân xuống mặt đất, có lẽ vì sức mạnh của Thánh Nhân quá mạnh khiến cả đỉnh núi bị đạp bằng một nửa, tiếng động rầm rầm vang vọng khắp màn đêm yên tĩnh.Diệp Thành chép miệng, Thánh Nhân quả là hung hãn, tìm người ta cũng không cần lên tiếng.Bích Du và hai bà lão ở bên tỏ ra rất ngỡ ngàng, một bước chân của Nhược Thiên Chu Tước quá khủng khiếp, cả ba người bọn họ mới lơ là một chút mà suýt chút nữa ngã ra đất.Kẻ nào càn quấy?Lầu các bị chấn động đến mức méo mó, một lão già y phục xộc xệch sát phạt ra ngoài, nộ khí xung thiên, cảnh đẹp xuân thì bị quấy nhiễu khiến mặt ông ta tối sầm lại.Quả đúng là Hoa Thiên lão tổ.Hai bà lão hắc bạch lần lượt lên tiếng như thể trước đó đã từng gặp Hoa Thiên lão tổ.Lúc này Hoa Thiên lão tổ đã sát phạt tới, cơn giận ngút trời, ông ta là lão tổ trấn thủ của Thiên Lang Tinh, có người gây ra động tĩnh lớn thế này rõ ràng là tới gây hoạ, sao ông ta có thể để yên.Là bà!Hoa Thiên lão tổ nhận ra Nhược Thiên Chu Tước thì sắc mặt thâm trầm, ông ta có vẻ đã nhớ lại cảnh tượng bị đánh trước đó.Lâu rồi không gặp!Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười.Dám đến đây, muốn chết!Hoa Thiên lão tổ gằn giọng, ông ta không nói thêm lời nào cứ thế giơ tay tung ra một đại ấn giáng từ trên trời xuống.Nhược Thiên Chu Tước cứ thế ngó lơ, bà ta khẽ giơ tay gạt đi đại ấn kia, đến cả Hoa Thiên lão tổ cũng bị chấn động đến mức bay đi, khi bay trên trời còn lộn thêm vài vòng mới thôi.Thánh Nhân!