“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3038: “Ta đi được chưa?”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hoa Thiên lão tổ không thể sao tin nổi và nhìn Nhược Thiên Chu Tước.Xuống đây rồi nói!Nhược Thiên Chu Tước vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn, bà ta vươn tay lôi Hoa Thiên lão tổ xuống khiến hai bà lão hắc bạch ở bên phải xuýt xoa, đường đường là một tu sĩ Chuẩn Thánh sao lại như con gà con bị Thánh Nhân thích làm gì thì làm như vậy.AdvertisementDiệp Thành cũng tặc lưỡi, hắn thầm nhủ sao cái đầu của Hoa Thiên lão tổ lại không biết điều như vậy chứ.Mặc dù Nhược Thiên Chu Tước không phải là Chuẩn Thánh nhưng đằng sau bà còn hai vị Chuẩn Thánh nữa, trận dung với ba tu sĩ Chuẩn Thánh mà ông ta không định bỏ chạy lại hùng hồn xông lên giao chiến, bị đánh cũng đáng đời.Muốn giết thì giết!Hoa Thiên lão tổ vẫn tỏ ra ngoan cố, mặc dù bị trấn áp nhưng không có ý định cúi đầu.Nhược Thiên Chu Tước không nói gì, bà ta tiến lên giáng một cái bạt khiến hàm răng của Hoa Thiên lão tổ bay loạn xạ.Lúc này Hoa Thiên lão tổ sợ rồi, ông ta chịu cái bạt kia mà nước mắt tuôn rơi lã chã.Thấy vậy, Diệp Thành ho hắng, hắn lập tức lấy ra một cuộn tranh giơ trước mặt Hoa Thiên lão tổ, hỏi: “Tiền bối đã từng thấy nữ tử trong bức tranh này chưa? Nếu tiền bối biết hi vọng có thể nói cho vãn bối”.“Chưa…chưa từng thấy”, Hoa Thiên lão tổ lắc đầu như trống bỏi.“Ba mươi năm trước tiền bối từng tham gia vào việc tranh cướp một loạt bảo vật ở một tinh vực, tiền bối có biết lai lịch của những bảo vật đó không?”, Diệp Thành cất đi cuộn tranh, hắn nhìn thẳng Hoa Thiên lão tổ mà hỏi.“Ta không cướp”.“Nghĩ kĩ rồi hãy nói”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng.“Cướp”, Hoa Thiên lão tổ lập tức thay đổi đáp án sau đó ho hắng, “nhưng ta cũng không cướp được nhiều”.“Nói vào trọng điểm, những bảo vật đó từ đâu tới?”“Nghe người ta nói từ Bắc Đấu Tinh Vực”.“Bắc Đấu Tinh Vực”, Diệp Thành cau mày, hắn lập tức lấy ra tinh không đồ trong buổi đấu giá và tinh không đồ hắn có được từ phía Đông Dương Chân Nhân, sau khi tìm kĩ thì không hề thấy cái tên Bắc Đấu Tinh Vực.“Ta đi được chưa?”, Hoa Thiên lão tổ liếc nhìn Diệp Thành sau đó nhìn sang Nhược Thiên Chu Tước.“Bỏ lại túi đựng đồ rồi lập tức biến đi”, Nhược Thiên Chu Tước lãnh đạm lên tiếng.“Đây…”.“Được rồi, ta tự lấy”, Nhược Thiên Chu Tước phất tay cất đi túi đựng đồ của Hoa Thiên lão tổ còn Hoa Thiên lão tổ bị lôi dậy sau đó bị ném ra khỏi Thiên Lang Tinh.“Thánh Nhân quả là muốn làm gì thì làm ấy”, nhìn Hoa Thiên lão tổ bay đi, hai bà lão hắc bạch thầm nhủ, đường đường là một Chuẩn Thánh nói ném là ném, sao có thể dễ như chơi thế nhỉ.“Đi thôi”, Diệp Thành là người đầu tiên bay vào hư thiên.
Hoa Thiên lão tổ không thể sao tin nổi và nhìn Nhược Thiên Chu Tước.
Xuống đây rồi nói!
Nhược Thiên Chu Tước vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn, bà ta vươn tay lôi Hoa Thiên lão tổ xuống khiến hai bà lão hắc bạch ở bên phải xuýt xoa, đường đường là một tu sĩ Chuẩn Thánh sao lại như con gà con bị Thánh Nhân thích làm gì thì làm như vậy.
Advertisement
Diệp Thành cũng tặc lưỡi, hắn thầm nhủ sao cái đầu của Hoa Thiên lão tổ lại không biết điều như vậy chứ.
Mặc dù Nhược Thiên Chu Tước không phải là Chuẩn Thánh nhưng đằng sau bà còn hai vị Chuẩn Thánh nữa, trận dung với ba tu sĩ Chuẩn Thánh mà ông ta không định bỏ chạy lại hùng hồn xông lên giao chiến, bị đánh cũng đáng đời.
Muốn giết thì giết!
Hoa Thiên lão tổ vẫn tỏ ra ngoan cố, mặc dù bị trấn áp nhưng không có ý định cúi đầu.
Nhược Thiên Chu Tước không nói gì, bà ta tiến lên giáng một cái bạt khiến hàm răng của Hoa Thiên lão tổ bay loạn xạ.
Lúc này Hoa Thiên lão tổ sợ rồi, ông ta chịu cái bạt kia mà nước mắt tuôn rơi lã chã.
Thấy vậy, Diệp Thành ho hắng, hắn lập tức lấy ra một cuộn tranh giơ trước mặt Hoa Thiên lão tổ, hỏi: “Tiền bối đã từng thấy nữ tử trong bức tranh này chưa? Nếu tiền bối biết hi vọng có thể nói cho vãn bối”.
“Chưa…chưa từng thấy”, Hoa Thiên lão tổ lắc đầu như trống bỏi.
“Ba mươi năm trước tiền bối từng tham gia vào việc tranh cướp một loạt bảo vật ở một tinh vực, tiền bối có biết lai lịch của những bảo vật đó không?”, Diệp Thành cất đi cuộn tranh, hắn nhìn thẳng Hoa Thiên lão tổ mà hỏi.
“Ta không cướp”.
“Nghĩ kĩ rồi hãy nói”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng.
“Cướp”, Hoa Thiên lão tổ lập tức thay đổi đáp án sau đó ho hắng, “nhưng ta cũng không cướp được nhiều”.
“Nói vào trọng điểm, những bảo vật đó từ đâu tới?”
“Nghe người ta nói từ Bắc Đấu Tinh Vực”.
“Bắc Đấu Tinh Vực”, Diệp Thành cau mày, hắn lập tức lấy ra tinh không đồ trong buổi đấu giá và tinh không đồ hắn có được từ phía Đông Dương Chân Nhân, sau khi tìm kĩ thì không hề thấy cái tên Bắc Đấu Tinh Vực.
“Ta đi được chưa?”, Hoa Thiên lão tổ liếc nhìn Diệp Thành sau đó nhìn sang Nhược Thiên Chu Tước.
“Bỏ lại túi đựng đồ rồi lập tức biến đi”, Nhược Thiên Chu Tước lãnh đạm lên tiếng.
“Đây…”.
“Được rồi, ta tự lấy”, Nhược Thiên Chu Tước phất tay cất đi túi đựng đồ của Hoa Thiên lão tổ còn Hoa Thiên lão tổ bị lôi dậy sau đó bị ném ra khỏi Thiên Lang Tinh.
“Thánh Nhân quả là muốn làm gì thì làm ấy”, nhìn Hoa Thiên lão tổ bay đi, hai bà lão hắc bạch thầm nhủ, đường đường là một Chuẩn Thánh nói ném là ném, sao có thể dễ như chơi thế nhỉ.
“Đi thôi”, Diệp Thành là người đầu tiên bay vào hư thiên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hoa Thiên lão tổ không thể sao tin nổi và nhìn Nhược Thiên Chu Tước.Xuống đây rồi nói!Nhược Thiên Chu Tước vẫn tỏ ra vô cùng hung hãn, bà ta vươn tay lôi Hoa Thiên lão tổ xuống khiến hai bà lão hắc bạch ở bên phải xuýt xoa, đường đường là một tu sĩ Chuẩn Thánh sao lại như con gà con bị Thánh Nhân thích làm gì thì làm như vậy.AdvertisementDiệp Thành cũng tặc lưỡi, hắn thầm nhủ sao cái đầu của Hoa Thiên lão tổ lại không biết điều như vậy chứ.Mặc dù Nhược Thiên Chu Tước không phải là Chuẩn Thánh nhưng đằng sau bà còn hai vị Chuẩn Thánh nữa, trận dung với ba tu sĩ Chuẩn Thánh mà ông ta không định bỏ chạy lại hùng hồn xông lên giao chiến, bị đánh cũng đáng đời.Muốn giết thì giết!Hoa Thiên lão tổ vẫn tỏ ra ngoan cố, mặc dù bị trấn áp nhưng không có ý định cúi đầu.Nhược Thiên Chu Tước không nói gì, bà ta tiến lên giáng một cái bạt khiến hàm răng của Hoa Thiên lão tổ bay loạn xạ.Lúc này Hoa Thiên lão tổ sợ rồi, ông ta chịu cái bạt kia mà nước mắt tuôn rơi lã chã.Thấy vậy, Diệp Thành ho hắng, hắn lập tức lấy ra một cuộn tranh giơ trước mặt Hoa Thiên lão tổ, hỏi: “Tiền bối đã từng thấy nữ tử trong bức tranh này chưa? Nếu tiền bối biết hi vọng có thể nói cho vãn bối”.“Chưa…chưa từng thấy”, Hoa Thiên lão tổ lắc đầu như trống bỏi.“Ba mươi năm trước tiền bối từng tham gia vào việc tranh cướp một loạt bảo vật ở một tinh vực, tiền bối có biết lai lịch của những bảo vật đó không?”, Diệp Thành cất đi cuộn tranh, hắn nhìn thẳng Hoa Thiên lão tổ mà hỏi.“Ta không cướp”.“Nghĩ kĩ rồi hãy nói”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng.“Cướp”, Hoa Thiên lão tổ lập tức thay đổi đáp án sau đó ho hắng, “nhưng ta cũng không cướp được nhiều”.“Nói vào trọng điểm, những bảo vật đó từ đâu tới?”“Nghe người ta nói từ Bắc Đấu Tinh Vực”.“Bắc Đấu Tinh Vực”, Diệp Thành cau mày, hắn lập tức lấy ra tinh không đồ trong buổi đấu giá và tinh không đồ hắn có được từ phía Đông Dương Chân Nhân, sau khi tìm kĩ thì không hề thấy cái tên Bắc Đấu Tinh Vực.“Ta đi được chưa?”, Hoa Thiên lão tổ liếc nhìn Diệp Thành sau đó nhìn sang Nhược Thiên Chu Tước.“Bỏ lại túi đựng đồ rồi lập tức biến đi”, Nhược Thiên Chu Tước lãnh đạm lên tiếng.“Đây…”.“Được rồi, ta tự lấy”, Nhược Thiên Chu Tước phất tay cất đi túi đựng đồ của Hoa Thiên lão tổ còn Hoa Thiên lão tổ bị lôi dậy sau đó bị ném ra khỏi Thiên Lang Tinh.“Thánh Nhân quả là muốn làm gì thì làm ấy”, nhìn Hoa Thiên lão tổ bay đi, hai bà lão hắc bạch thầm nhủ, đường đường là một Chuẩn Thánh nói ném là ném, sao có thể dễ như chơi thế nhỉ.“Đi thôi”, Diệp Thành là người đầu tiên bay vào hư thiên.