Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3039: Đó là Hoang Cổ Thánh Thể sao?  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Quay về Lăng Tiêu Cung”, Bích Du cũng đi theo sánh vai với Diệp Thành nhưng lại khẽ bặm môi, sao cô có thể không nhận ra được nữ tử trong bức tranh đó, đó chẳng phải là Sở Huyên và Sở Linh, nữ tử mà Diệp Thành yêu thương nhất sao, cuối cùng vẫn là bọn họ, từ đầu tới cuối hắn không hề thay đổi.Chặng đường tiếp theo cũng như trước đó.Bọn họ đi qua rất nhiều cổ tinh, Diệp Thành và Bích Du lại bắt đầu bận rộn, cứ tới mỗi cổ tinh thì Diệp Thành lại bắt đầu tìm kiếm nhưng trời xanh lại không nhân từ như vậy, không hề thấy một người chuyển kiếp nào.AdvertisementKhông biết mất bao lâu mới có người dừng chân.Phía bờ bên kia của dải ngân hà có một cổ tinh lấp lánh, kích thước chừng Vọng cổ Tinh, xung quanh có mây và sương bao phủ như mộng như ảo, trông chẳng khác nữ nhân với lớp mạng che mặt cho người ta một cảm giác thần bí.Đó chính là Thiên Nữ Tinh, cổ tinh mà Lăng Tiêu Cung toạ lạc.Nhược Thiên Chu Tước nhìn Thiên Nữ Tinh rồi nhìn sang Diệp Thành, mỉm cười, nói: “Đã tiễn tới đây rồi thì lão thân cũng nên đi tìm Huyền Thần rồi, Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn vô biên, không biết bao giờ mới có thể gặp lại”.“Sẽ không lâu nữa đâu”, Diệp Thành mỉm cười, hắn đưa tinh không đồ đã sao chép cho Nhược Thiên Chu Tước: “Mong trời cao rủ lòng thương để tiền bối có thể tìm thấy thuỷ tổ Huyền Thần, rồi một năm nào đó chúng ta sẽ lại cùng trở về quê hương”.“Nhất định rồi”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười nhận lấy tinh không đồ, bà chậm rãi quay người bay về phía xa.“Cung tiễn tiền bối”, Diệp Thành hành lễ với Nhược Thiên Chu Tước từ phía xa, Bích Du ở bên cũng vậy, đó là thần thoại một đời của Đại Sở, cũng là vị tiền bối mà bọn họ kính trọng.“Thần nữ, đi thôi”, hai bà lão hắc bạch khẽ lên tiếng.“Đi thôi”, Bích Du kéo Diệp Thành bay về Thiên Nữ Tinh, phía sau là hai bà lão đi cùng.Cũng giống như những cổ tinh khác, Diệp Thành vừa dừng chân đã tính toán.Đây là một thói quen của hắn.Có điều, điều khiến hắn cảm thấy tiếc nuối đó là mặc dù Thiên Nữ Tinh rộng lớn nhưng không hề có người chuyển kiếp của Đại Sở.Rồi sẽ tìm thấy thôi!Bích Du lại lần nữa nắm tay hắn mang theo sự dịu dàng của nữ tử.Phía trước, một linh sơn với tiên quang rực rỡ hiện lên trong tầm mắt.Phía Diệp Thành dừng chân ở tiên sơn Lăng Tiêu Cung kéo theo ánh mắt chú ý của tứ phương, các đệ tử xôn xao bàn tán, đặc biệt là khi nhìn thấy Bích Du không đeo mạng che mặt nữa thì tỏ ra hiếu kì về Diệp Thành.Đó là Hoang Cổ Thánh Thể sao?Cùng tới đây với thần nữ thì khả năng cao là Hoang Cổ Thánh Thể rồi.Nghe nói hắn đánh bại Hoa Thiên, không biết là thật hay giả.Trưởng lão của Lăng Tiêu Cung cũng ra ngoài, trong đó không thiếu tu sĩ Chuẩn Thánh.

“Quay về Lăng Tiêu Cung”, Bích Du cũng đi theo sánh vai với Diệp Thành nhưng lại khẽ bặm môi, sao cô có thể không nhận ra được nữ tử trong bức tranh đó, đó chẳng phải là Sở Huyên và Sở Linh, nữ tử mà Diệp Thành yêu thương nhất sao, cuối cùng vẫn là bọn họ, từ đầu tới cuối hắn không hề thay đổi.

Chặng đường tiếp theo cũng như trước đó.

Bọn họ đi qua rất nhiều cổ tinh, Diệp Thành và Bích Du lại bắt đầu bận rộn, cứ tới mỗi cổ tinh thì Diệp Thành lại bắt đầu tìm kiếm nhưng trời xanh lại không nhân từ như vậy, không hề thấy một người chuyển kiếp nào.

Advertisement

Không biết mất bao lâu mới có người dừng chân.

Phía bờ bên kia của dải ngân hà có một cổ tinh lấp lánh, kích thước chừng Vọng cổ Tinh, xung quanh có mây và sương bao phủ như mộng như ảo, trông chẳng khác nữ nhân với lớp mạng che mặt cho người ta một cảm giác thần bí.

Đó chính là Thiên Nữ Tinh, cổ tinh mà Lăng Tiêu Cung toạ lạc.

Nhược Thiên Chu Tước nhìn Thiên Nữ Tinh rồi nhìn sang Diệp Thành, mỉm cười, nói: “Đã tiễn tới đây rồi thì lão thân cũng nên đi tìm Huyền Thần rồi, Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn vô biên, không biết bao giờ mới có thể gặp lại”.

“Sẽ không lâu nữa đâu”, Diệp Thành mỉm cười, hắn đưa tinh không đồ đã sao chép cho Nhược Thiên Chu Tước: “Mong trời cao rủ lòng thương để tiền bối có thể tìm thấy thuỷ tổ Huyền Thần, rồi một năm nào đó chúng ta sẽ lại cùng trở về quê hương”.

“Nhất định rồi”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười nhận lấy tinh không đồ, bà chậm rãi quay người bay về phía xa.

“Cung tiễn tiền bối”, Diệp Thành hành lễ với Nhược Thiên Chu Tước từ phía xa, Bích Du ở bên cũng vậy, đó là thần thoại một đời của Đại Sở, cũng là vị tiền bối mà bọn họ kính trọng.

“Thần nữ, đi thôi”, hai bà lão hắc bạch khẽ lên tiếng.

“Đi thôi”, Bích Du kéo Diệp Thành bay về Thiên Nữ Tinh, phía sau là hai bà lão đi cùng.

Cũng giống như những cổ tinh khác, Diệp Thành vừa dừng chân đã tính toán.

Đây là một thói quen của hắn.

Có điều, điều khiến hắn cảm thấy tiếc nuối đó là mặc dù Thiên Nữ Tinh rộng lớn nhưng không hề có người chuyển kiếp của Đại Sở.

Rồi sẽ tìm thấy thôi!

Bích Du lại lần nữa nắm tay hắn mang theo sự dịu dàng của nữ tử.

Phía trước, một linh sơn với tiên quang rực rỡ hiện lên trong tầm mắt.

Phía Diệp Thành dừng chân ở tiên sơn Lăng Tiêu Cung kéo theo ánh mắt chú ý của tứ phương, các đệ tử xôn xao bàn tán, đặc biệt là khi nhìn thấy Bích Du không đeo mạng che mặt nữa thì tỏ ra hiếu kì về Diệp Thành.

Đó là Hoang Cổ Thánh Thể sao?

Cùng tới đây với thần nữ thì khả năng cao là Hoang Cổ Thánh Thể rồi.

Nghe nói hắn đánh bại Hoa Thiên, không biết là thật hay giả.

Trưởng lão của Lăng Tiêu Cung cũng ra ngoài, trong đó không thiếu tu sĩ Chuẩn Thánh.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Quay về Lăng Tiêu Cung”, Bích Du cũng đi theo sánh vai với Diệp Thành nhưng lại khẽ bặm môi, sao cô có thể không nhận ra được nữ tử trong bức tranh đó, đó chẳng phải là Sở Huyên và Sở Linh, nữ tử mà Diệp Thành yêu thương nhất sao, cuối cùng vẫn là bọn họ, từ đầu tới cuối hắn không hề thay đổi.Chặng đường tiếp theo cũng như trước đó.Bọn họ đi qua rất nhiều cổ tinh, Diệp Thành và Bích Du lại bắt đầu bận rộn, cứ tới mỗi cổ tinh thì Diệp Thành lại bắt đầu tìm kiếm nhưng trời xanh lại không nhân từ như vậy, không hề thấy một người chuyển kiếp nào.AdvertisementKhông biết mất bao lâu mới có người dừng chân.Phía bờ bên kia của dải ngân hà có một cổ tinh lấp lánh, kích thước chừng Vọng cổ Tinh, xung quanh có mây và sương bao phủ như mộng như ảo, trông chẳng khác nữ nhân với lớp mạng che mặt cho người ta một cảm giác thần bí.Đó chính là Thiên Nữ Tinh, cổ tinh mà Lăng Tiêu Cung toạ lạc.Nhược Thiên Chu Tước nhìn Thiên Nữ Tinh rồi nhìn sang Diệp Thành, mỉm cười, nói: “Đã tiễn tới đây rồi thì lão thân cũng nên đi tìm Huyền Thần rồi, Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn vô biên, không biết bao giờ mới có thể gặp lại”.“Sẽ không lâu nữa đâu”, Diệp Thành mỉm cười, hắn đưa tinh không đồ đã sao chép cho Nhược Thiên Chu Tước: “Mong trời cao rủ lòng thương để tiền bối có thể tìm thấy thuỷ tổ Huyền Thần, rồi một năm nào đó chúng ta sẽ lại cùng trở về quê hương”.“Nhất định rồi”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười nhận lấy tinh không đồ, bà chậm rãi quay người bay về phía xa.“Cung tiễn tiền bối”, Diệp Thành hành lễ với Nhược Thiên Chu Tước từ phía xa, Bích Du ở bên cũng vậy, đó là thần thoại một đời của Đại Sở, cũng là vị tiền bối mà bọn họ kính trọng.“Thần nữ, đi thôi”, hai bà lão hắc bạch khẽ lên tiếng.“Đi thôi”, Bích Du kéo Diệp Thành bay về Thiên Nữ Tinh, phía sau là hai bà lão đi cùng.Cũng giống như những cổ tinh khác, Diệp Thành vừa dừng chân đã tính toán.Đây là một thói quen của hắn.Có điều, điều khiến hắn cảm thấy tiếc nuối đó là mặc dù Thiên Nữ Tinh rộng lớn nhưng không hề có người chuyển kiếp của Đại Sở.Rồi sẽ tìm thấy thôi!Bích Du lại lần nữa nắm tay hắn mang theo sự dịu dàng của nữ tử.Phía trước, một linh sơn với tiên quang rực rỡ hiện lên trong tầm mắt.Phía Diệp Thành dừng chân ở tiên sơn Lăng Tiêu Cung kéo theo ánh mắt chú ý của tứ phương, các đệ tử xôn xao bàn tán, đặc biệt là khi nhìn thấy Bích Du không đeo mạng che mặt nữa thì tỏ ra hiếu kì về Diệp Thành.Đó là Hoang Cổ Thánh Thể sao?Cùng tới đây với thần nữ thì khả năng cao là Hoang Cổ Thánh Thể rồi.Nghe nói hắn đánh bại Hoa Thiên, không biết là thật hay giả.Trưởng lão của Lăng Tiêu Cung cũng ra ngoài, trong đó không thiếu tu sĩ Chuẩn Thánh.

Chương 3039: Đó là Hoang Cổ Thánh Thể sao?