“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3056: Đa tạ sư tôn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tinh vực này từ trước đến nay đều giữ thế chân vạc, thần tử của hai gia tộc đều bị Diệp Thành đánh tàn phế, huyết mạch thánh thể này đúng là không phải nói chơi, đánh đấm với người khác thì ngươi đúng là chỉ biết đánh người ta đến chết.Thấy tất cả mọi người nhìn mình, Diệp Thành chỉ mỉm cười, hắn cảm thấy trước mắt tối sầm đầu óc choáng váng.AdvertisementDiệp Thành!Bích Du vội chạy tới, cô ấy ra linh dược đẩy vào cơ thể Diệp Thành.Đưa về tiên trì Lăng Tiêu!Cung chủ Lăng Tiêu lập tức lên tiếng, chỉ một câu nói khiến tứ phương kinh ngạc như thể ai cũng biết đó là nơi nào vậy.Tiên trì Lăng Tiêu, đó là nơi mà chỉ có cung chủ Lăng Tiêu từ xưa tới giờ trước khi kế vị mới có tư cách bước vào, không ngờ cung chủ lại cho Diệp Thành vinh hạnh này khiến người ta không khỏi trầm trồ.Đa tạ sư tôn!Bích Du không kịp hành lễ, vội đưa Diệp Thành về tiên sơn Lăng Tiêu.Đều là con rể mà sao lại khác nhau vậy chứ?Nhìn Diệp Thành rời đi, nhóm con rể của Lăng Tiêu Cung ho hắng.Màn kịch kết thúc, mọi người ai về nhà nấy.Cung chủ Lăng Tiêu liếc nhìn xung quanh một lượt, nhóm con rể tự hiểu ngầm ý tứ, bọn họ mỉm cười sau đó chắp tay hành lễ rồi quay người đi xuống khỏi tiên sơn, trước khi đi còn không quên liếc nhìn thể tử của mình.Rõ ràng là phu thê nhưng lại cách biệt hai nơi, quy tắc của Lăng Tiêu Cung thật khiến người ta phải đau đầu.Cung chủ Lăng Tiêu thở dài, bà ta nhìn một bóng hình trong dòng người, đó là người bạn đồng hành cùng tu luyện với bà ta, ngặt nỗi quy tắc của Lăng Tiêu Cung hạn chế, cho dù có là cung chủ của Lăng Tiêu Cung thì cũng đành chịu, đó chính là sự thật tàn khốc.Đi thôi, tới tiên trì!Một vị Thái thượng trưởng lão lên tiếng kéo theo ánh mắt của cung chủ Lăng Tiêu về bên này.Cung chủ Lăng Tiêu ho hắng, tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, bà ta bay về phía sâu của linh sơn, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Bích Nguyệt lần cuối.Lại nhìn sang Bích Nguyệt lúc này sắc mặt vô cùng khó coi, đôi mắt cay nghiệt, thậm chí có thể nói là giảo hoạt, cô ta không còn sức mà tranh đấu, mạnh như thần tử Quỷ Hoàng còn bại huống hồ là cô ta.Ở phía sâu của Lăng Tiêu Cung, tiên quang rực rỡ, mây và sương đan xen.Nếu nhìn kĩ mới biết đó là bể tiên trì, chính là tiên trì của Lăng Tiêu Cung.Bên ngoài tiên trì là Bích Du đang đứng đó.Còn Diệp Thành đã ở bên trong tiên trì, khoanh nhân nhắm mắt.
Tinh vực này từ trước đến nay đều giữ thế chân vạc, thần tử của hai gia tộc đều bị Diệp Thành đánh tàn phế, huyết mạch thánh thể này đúng là không phải nói chơi, đánh đấm với người khác thì ngươi đúng là chỉ biết đánh người ta đến chết.
Thấy tất cả mọi người nhìn mình, Diệp Thành chỉ mỉm cười, hắn cảm thấy trước mắt tối sầm đầu óc choáng váng.
Advertisement
Diệp Thành!
Bích Du vội chạy tới, cô ấy ra linh dược đẩy vào cơ thể Diệp Thành.
Đưa về tiên trì Lăng Tiêu!
Cung chủ Lăng Tiêu lập tức lên tiếng, chỉ một câu nói khiến tứ phương kinh ngạc như thể ai cũng biết đó là nơi nào vậy.
Tiên trì Lăng Tiêu, đó là nơi mà chỉ có cung chủ Lăng Tiêu từ xưa tới giờ trước khi kế vị mới có tư cách bước vào, không ngờ cung chủ lại cho Diệp Thành vinh hạnh này khiến người ta không khỏi trầm trồ.
Đa tạ sư tôn!
Bích Du không kịp hành lễ, vội đưa Diệp Thành về tiên sơn Lăng Tiêu.
Đều là con rể mà sao lại khác nhau vậy chứ?
Nhìn Diệp Thành rời đi, nhóm con rể của Lăng Tiêu Cung ho hắng.
Màn kịch kết thúc, mọi người ai về nhà nấy.
Cung chủ Lăng Tiêu liếc nhìn xung quanh một lượt, nhóm con rể tự hiểu ngầm ý tứ, bọn họ mỉm cười sau đó chắp tay hành lễ rồi quay người đi xuống khỏi tiên sơn, trước khi đi còn không quên liếc nhìn thể tử của mình.
Rõ ràng là phu thê nhưng lại cách biệt hai nơi, quy tắc của Lăng Tiêu Cung thật khiến người ta phải đau đầu.
Cung chủ Lăng Tiêu thở dài, bà ta nhìn một bóng hình trong dòng người, đó là người bạn đồng hành cùng tu luyện với bà ta, ngặt nỗi quy tắc của Lăng Tiêu Cung hạn chế, cho dù có là cung chủ của Lăng Tiêu Cung thì cũng đành chịu, đó chính là sự thật tàn khốc.
Đi thôi, tới tiên trì!
Một vị Thái thượng trưởng lão lên tiếng kéo theo ánh mắt của cung chủ Lăng Tiêu về bên này.
Cung chủ Lăng Tiêu ho hắng, tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, bà ta bay về phía sâu của linh sơn, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Bích Nguyệt lần cuối.
Lại nhìn sang Bích Nguyệt lúc này sắc mặt vô cùng khó coi, đôi mắt cay nghiệt, thậm chí có thể nói là giảo hoạt, cô ta không còn sức mà tranh đấu, mạnh như thần tử Quỷ Hoàng còn bại huống hồ là cô ta.
Ở phía sâu của Lăng Tiêu Cung, tiên quang rực rỡ, mây và sương đan xen.
Nếu nhìn kĩ mới biết đó là bể tiên trì, chính là tiên trì của Lăng Tiêu Cung.
Bên ngoài tiên trì là Bích Du đang đứng đó.
Còn Diệp Thành đã ở bên trong tiên trì, khoanh nhân nhắm mắt.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tinh vực này từ trước đến nay đều giữ thế chân vạc, thần tử của hai gia tộc đều bị Diệp Thành đánh tàn phế, huyết mạch thánh thể này đúng là không phải nói chơi, đánh đấm với người khác thì ngươi đúng là chỉ biết đánh người ta đến chết.Thấy tất cả mọi người nhìn mình, Diệp Thành chỉ mỉm cười, hắn cảm thấy trước mắt tối sầm đầu óc choáng váng.AdvertisementDiệp Thành!Bích Du vội chạy tới, cô ấy ra linh dược đẩy vào cơ thể Diệp Thành.Đưa về tiên trì Lăng Tiêu!Cung chủ Lăng Tiêu lập tức lên tiếng, chỉ một câu nói khiến tứ phương kinh ngạc như thể ai cũng biết đó là nơi nào vậy.Tiên trì Lăng Tiêu, đó là nơi mà chỉ có cung chủ Lăng Tiêu từ xưa tới giờ trước khi kế vị mới có tư cách bước vào, không ngờ cung chủ lại cho Diệp Thành vinh hạnh này khiến người ta không khỏi trầm trồ.Đa tạ sư tôn!Bích Du không kịp hành lễ, vội đưa Diệp Thành về tiên sơn Lăng Tiêu.Đều là con rể mà sao lại khác nhau vậy chứ?Nhìn Diệp Thành rời đi, nhóm con rể của Lăng Tiêu Cung ho hắng.Màn kịch kết thúc, mọi người ai về nhà nấy.Cung chủ Lăng Tiêu liếc nhìn xung quanh một lượt, nhóm con rể tự hiểu ngầm ý tứ, bọn họ mỉm cười sau đó chắp tay hành lễ rồi quay người đi xuống khỏi tiên sơn, trước khi đi còn không quên liếc nhìn thể tử của mình.Rõ ràng là phu thê nhưng lại cách biệt hai nơi, quy tắc của Lăng Tiêu Cung thật khiến người ta phải đau đầu.Cung chủ Lăng Tiêu thở dài, bà ta nhìn một bóng hình trong dòng người, đó là người bạn đồng hành cùng tu luyện với bà ta, ngặt nỗi quy tắc của Lăng Tiêu Cung hạn chế, cho dù có là cung chủ của Lăng Tiêu Cung thì cũng đành chịu, đó chính là sự thật tàn khốc.Đi thôi, tới tiên trì!Một vị Thái thượng trưởng lão lên tiếng kéo theo ánh mắt của cung chủ Lăng Tiêu về bên này.Cung chủ Lăng Tiêu ho hắng, tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, bà ta bay về phía sâu của linh sơn, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Bích Nguyệt lần cuối.Lại nhìn sang Bích Nguyệt lúc này sắc mặt vô cùng khó coi, đôi mắt cay nghiệt, thậm chí có thể nói là giảo hoạt, cô ta không còn sức mà tranh đấu, mạnh như thần tử Quỷ Hoàng còn bại huống hồ là cô ta.Ở phía sâu của Lăng Tiêu Cung, tiên quang rực rỡ, mây và sương đan xen.Nếu nhìn kĩ mới biết đó là bể tiên trì, chính là tiên trì của Lăng Tiêu Cung.Bên ngoài tiên trì là Bích Du đang đứng đó.Còn Diệp Thành đã ở bên trong tiên trì, khoanh nhân nhắm mắt.