Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3057: “Đừng phụ lòng tốt của tiểu tử này”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận chiến này gây ra cho hắn quá nhiều vết thương, sức mạnh của thần tử Quỷ Hoàng vượt qua dự liệu của hắn, là đối thủ ngang ngửa với hắn, đặc biệt là tinh cốt cùng kì kia có thể không màng tới sự tồn tại của huyết mạch thánh thể.Đương nhiên vết thương của hắn không phải đến từ thần tử Quỷ Hoàng, còn đến từ tu sĩ Chuẩn Thánh truy sát hắn.AdvertisementKhông ai ngờ tới trước khi hắn đấu với thần tử Quỷ Hoàng còn phải giao chiến với tu sĩ Chuẩn Thánh, vả lại hơn một lần mở ra cấm thuật khiến hắn liên tục chịu phản phệ trong trận đại chiến với thần tử Quỷ Hoàng, đây cũng chính là nguyên nhân quan trọng khiến hắn liên tiếp bị đánh ngã khỏi hư thiên.Suýt chút nữa thì quỳ xuống rồi!Trong khi nhắm mắt Diệp Thành vẫn lẩm bẩm.Có điều cho dù nói thế nào thì kết cục vẫn ổn, thần tử Quỷ Hoàng đã bị đánh bại, vả lại còn bị thương nặng hơn cả hắn.Diệp Thành thu lại suy nghĩ để tính tâm.Biển tiên trì sục sôi dội từng lượt sóng nước vào cơ thể hắn, ngấm vào cơ thể hắn thông qua từng lỗ chân lông và vết thương trên cơ thể, bù đắp lại cho lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạch và tứ chi bách hài.Diệp Thành cảm thấy ngỡ ngàng, hắn trầm trồ về sự huyền diệu của tiên trì, trong đó mang theo một luồng sức mạnh thần bí dung hoà với thánh thể của hắn, làm lành vết thương, cho dù là Thánh Huyết thì cũng đều được tẩy luyện.Không tồi!Diệp Thành mỉm cười, hắn lại lần nữa im lặng.Bên ngoài tiên trì, cung chủ Lăng Tiêu và rất nhiều trưởng lão đã tới, bọn họ mỉm cười nhìn Diệp Thành: “Quả là một tên tiểu tử khiến chúng ta phải bất ngờ, bị thương nặng như vậy mà vẫn có thể đánh bại thần tử Quỷ Hoàng”.“Hắn là Hoang Cổ Thánh Thể, đương nhiên không thể như người thường được”.“Thần nữ quả có con mắt nhìn”.“Trưởng lão quá khen rồi ạ”, Bích Du khẽ mỉm cười, cô vẫn nhìn Diệp Thành trong bể tiên trì.“Con cũng vào đó đi”, cung chủ Lăng Tiêu Cung mỉm cười, “con đã là cung chủ kế nhiệm của Lăng Tiêu Cung thì có tư cách vào trong tiên trì, đợi con ra khỏi tiên trì này thì chính là cung chủ đời thứ chín mươi bảy của Lăng Tiêu Cung”.“Sư tôn, con…”“Đừng phụ lòng tốt của tiểu tử này”.“Vâng ạ”, Bích Du khẽ bặ môi, sau đó cô sải bước nhẹ nhàng bước vào tiên trì, khoanh chân ngồi đối diện Diệp Thành, nhìn khuôn mặt mọi mệt của hắn mà trong lòng chợt cảm thấy xót xa.“Cảm ơn ngươi, Diệp Thành”, Bích Du dụi mắt cô cũng từ từ nhắm mắt lại.“Nói thực thì bọn họ rất hợp nhau”, bên ngoài tiên trì, một nhóm lão bối lần lượt nở nụ cười ôn hoà.“Hợp hay không sau này mới biết”, cung chủ hít vào một hơi thật sâu, “lần này thần tử Quỷ Hoàng đại bại, đạo căn bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Quỷ Hoàng Tông chắc chắn sẽ không để yên, chúng ta cần phải thận trọng vẫn hơn”.

Trận chiến này gây ra cho hắn quá nhiều vết thương, sức mạnh của thần tử Quỷ Hoàng vượt qua dự liệu của hắn, là đối thủ ngang ngửa với hắn, đặc biệt là tinh cốt cùng kì kia có thể không màng tới sự tồn tại của huyết mạch thánh thể.

Đương nhiên vết thương của hắn không phải đến từ thần tử Quỷ Hoàng, còn đến từ tu sĩ Chuẩn Thánh truy sát hắn.

Advertisement

Không ai ngờ tới trước khi hắn đấu với thần tử Quỷ Hoàng còn phải giao chiến với tu sĩ Chuẩn Thánh, vả lại hơn một lần mở ra cấm thuật khiến hắn liên tục chịu phản phệ trong trận đại chiến với thần tử Quỷ Hoàng, đây cũng chính là nguyên nhân quan trọng khiến hắn liên tiếp bị đánh ngã khỏi hư thiên.

Suýt chút nữa thì quỳ xuống rồi!

Trong khi nhắm mắt Diệp Thành vẫn lẩm bẩm.

Có điều cho dù nói thế nào thì kết cục vẫn ổn, thần tử Quỷ Hoàng đã bị đánh bại, vả lại còn bị thương nặng hơn cả hắn.

Diệp Thành thu lại suy nghĩ để tính tâm.

Biển tiên trì sục sôi dội từng lượt sóng nước vào cơ thể hắn, ngấm vào cơ thể hắn thông qua từng lỗ chân lông và vết thương trên cơ thể, bù đắp lại cho lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạch và tứ chi bách hài.

Diệp Thành cảm thấy ngỡ ngàng, hắn trầm trồ về sự huyền diệu của tiên trì, trong đó mang theo một luồng sức mạnh thần bí dung hoà với thánh thể của hắn, làm lành vết thương, cho dù là Thánh Huyết thì cũng đều được tẩy luyện.

Không tồi!

Diệp Thành mỉm cười, hắn lại lần nữa im lặng.

Bên ngoài tiên trì, cung chủ Lăng Tiêu và rất nhiều trưởng lão đã tới, bọn họ mỉm cười nhìn Diệp Thành: “Quả là một tên tiểu tử khiến chúng ta phải bất ngờ, bị thương nặng như vậy mà vẫn có thể đánh bại thần tử Quỷ Hoàng”.

“Hắn là Hoang Cổ Thánh Thể, đương nhiên không thể như người thường được”.

“Thần nữ quả có con mắt nhìn”.

“Trưởng lão quá khen rồi ạ”, Bích Du khẽ mỉm cười, cô vẫn nhìn Diệp Thành trong bể tiên trì.

“Con cũng vào đó đi”, cung chủ Lăng Tiêu Cung mỉm cười, “con đã là cung chủ kế nhiệm của Lăng Tiêu Cung thì có tư cách vào trong tiên trì, đợi con ra khỏi tiên trì này thì chính là cung chủ đời thứ chín mươi bảy của Lăng Tiêu Cung”.

“Sư tôn, con…”

“Đừng phụ lòng tốt của tiểu tử này”.

“Vâng ạ”, Bích Du khẽ bặ môi, sau đó cô sải bước nhẹ nhàng bước vào tiên trì, khoanh chân ngồi đối diện Diệp Thành, nhìn khuôn mặt mọi mệt của hắn mà trong lòng chợt cảm thấy xót xa.

“Cảm ơn ngươi, Diệp Thành”, Bích Du dụi mắt cô cũng từ từ nhắm mắt lại.

“Nói thực thì bọn họ rất hợp nhau”, bên ngoài tiên trì, một nhóm lão bối lần lượt nở nụ cười ôn hoà.

“Hợp hay không sau này mới biết”, cung chủ hít vào một hơi thật sâu, “lần này thần tử Quỷ Hoàng đại bại, đạo căn bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Quỷ Hoàng Tông chắc chắn sẽ không để yên, chúng ta cần phải thận trọng vẫn hơn”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận chiến này gây ra cho hắn quá nhiều vết thương, sức mạnh của thần tử Quỷ Hoàng vượt qua dự liệu của hắn, là đối thủ ngang ngửa với hắn, đặc biệt là tinh cốt cùng kì kia có thể không màng tới sự tồn tại của huyết mạch thánh thể.Đương nhiên vết thương của hắn không phải đến từ thần tử Quỷ Hoàng, còn đến từ tu sĩ Chuẩn Thánh truy sát hắn.AdvertisementKhông ai ngờ tới trước khi hắn đấu với thần tử Quỷ Hoàng còn phải giao chiến với tu sĩ Chuẩn Thánh, vả lại hơn một lần mở ra cấm thuật khiến hắn liên tục chịu phản phệ trong trận đại chiến với thần tử Quỷ Hoàng, đây cũng chính là nguyên nhân quan trọng khiến hắn liên tiếp bị đánh ngã khỏi hư thiên.Suýt chút nữa thì quỳ xuống rồi!Trong khi nhắm mắt Diệp Thành vẫn lẩm bẩm.Có điều cho dù nói thế nào thì kết cục vẫn ổn, thần tử Quỷ Hoàng đã bị đánh bại, vả lại còn bị thương nặng hơn cả hắn.Diệp Thành thu lại suy nghĩ để tính tâm.Biển tiên trì sục sôi dội từng lượt sóng nước vào cơ thể hắn, ngấm vào cơ thể hắn thông qua từng lỗ chân lông và vết thương trên cơ thể, bù đắp lại cho lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạch và tứ chi bách hài.Diệp Thành cảm thấy ngỡ ngàng, hắn trầm trồ về sự huyền diệu của tiên trì, trong đó mang theo một luồng sức mạnh thần bí dung hoà với thánh thể của hắn, làm lành vết thương, cho dù là Thánh Huyết thì cũng đều được tẩy luyện.Không tồi!Diệp Thành mỉm cười, hắn lại lần nữa im lặng.Bên ngoài tiên trì, cung chủ Lăng Tiêu và rất nhiều trưởng lão đã tới, bọn họ mỉm cười nhìn Diệp Thành: “Quả là một tên tiểu tử khiến chúng ta phải bất ngờ, bị thương nặng như vậy mà vẫn có thể đánh bại thần tử Quỷ Hoàng”.“Hắn là Hoang Cổ Thánh Thể, đương nhiên không thể như người thường được”.“Thần nữ quả có con mắt nhìn”.“Trưởng lão quá khen rồi ạ”, Bích Du khẽ mỉm cười, cô vẫn nhìn Diệp Thành trong bể tiên trì.“Con cũng vào đó đi”, cung chủ Lăng Tiêu Cung mỉm cười, “con đã là cung chủ kế nhiệm của Lăng Tiêu Cung thì có tư cách vào trong tiên trì, đợi con ra khỏi tiên trì này thì chính là cung chủ đời thứ chín mươi bảy của Lăng Tiêu Cung”.“Sư tôn, con…”“Đừng phụ lòng tốt của tiểu tử này”.“Vâng ạ”, Bích Du khẽ bặ môi, sau đó cô sải bước nhẹ nhàng bước vào tiên trì, khoanh chân ngồi đối diện Diệp Thành, nhìn khuôn mặt mọi mệt của hắn mà trong lòng chợt cảm thấy xót xa.“Cảm ơn ngươi, Diệp Thành”, Bích Du dụi mắt cô cũng từ từ nhắm mắt lại.“Nói thực thì bọn họ rất hợp nhau”, bên ngoài tiên trì, một nhóm lão bối lần lượt nở nụ cười ôn hoà.“Hợp hay không sau này mới biết”, cung chủ hít vào một hơi thật sâu, “lần này thần tử Quỷ Hoàng đại bại, đạo căn bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Quỷ Hoàng Tông chắc chắn sẽ không để yên, chúng ta cần phải thận trọng vẫn hơn”.

Chương 3057: “Đừng phụ lòng tốt của tiểu tử này”.