Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3058: Tiên quang chói lọi.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chiến đài đấu pháp khó tránh tổn thương, lẽ nào bọn họ lại dựa vào đó lấy cớ thổi bùng lên chiến tranh?”“Cũng không đến mức”, cung chủ Lăng Tiêu Cung lãnh đạm, “chỉ sợ bọn họ sẽ gây bất lợi cho Diệp Thành”.Advertisement“Đi gặp lão tổ thôi, lão tổ có lẽ sẽ có phương án”, một Thái thượng trưởng lão nói rồi quay người, cung chủ Lăng Tiêu và rất nhiều trưởng lão nhìn tiên trì lần cuối rồi cũng lần lượt rời đi.Đêm đến mọi thứ chìm vào yên tĩnh.Tiên trì Lăng Tiêu vẫn dập dờn sóng nước, tiên quang chói lọi.Diệp Thành hãy còn khoanh chân ngồi đó như lão tăng đang ngồi thiền, Bích Du ở bên cũng giống hắn, chìm vào trạng thái tĩnh lặng, cả hai người đắm mình dưới ánh trăng và sao tạo thành bức tranh thật nhẹ nhàng.……….Khốn kiếp!Sâm La Tinh về đêm lại không hề yên bình, thần tử Quỷ Hoàng bị đánh thêm thảm gào lên phẫn nộ, tiếng gào thét chấn động khắp đại điện, uy lực của hắn khiến người ta phải run rẩy.Bên dưới là cả toán người quỳ phục không dám thở to.Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì bọn họ cũng không dám tin thần tử Quỷ Hoàng lại có thể bị đánh thê thảm tới mức này.Nên biết rằng thần tử Quỷ Hoàng đã dung hợp tinh cốt cùng kì, đó là huyết cốt của cùng kì, đầu thai hoán cốt, khả năng chiến đấu mạnh mẽ, ấy vậy mà một tu sĩ ở cảnh giới Hoàng lại bị một cảnh giới Thiên đánh tới mức thê thảm.Đôi mắt của thần tử Quỷ Hoàng hằn lên từng tia máu, sát khí đằng đằng: “Lăng Tiêu Cung được lắm, dám ép ta”.“Tông chủ, vậy chúng ta…”“Truyền lệnh thưởng chín mươi triệu cho ai lấy được đầu Diệp Thành”, bên trong đại điện của Quỷ Hoàng Tông vang lên âm thanh gằn phẫn nộ, sát khí ngút trời, cả đại điện bị phủ lên một lớp hàn băng.………Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Ánh nắng ban sớm chiếu rọi khắp Lăng Tiêu Cung như khiến vì cổ tinh này khoác thêm lớp tiên y rực rỡ.Tiên tử của Lăng Tiêu Cung bước ra khỏi động phủ hít thở tinh hoa nhật nguyệt.Điều đáng nói là cho dù là trưởng lão hay đệ tử thì sau khi bước ra khỏi động phủ đều nhìn ngay về nơi sâu nhất của Lăng Tiêu Cung như thể nhìn được tiên trì Lăng Tiêu dù cách đó rất xa.Dù đã qua một đêm nhưng sự việc hôm qua vẫn để lại dư vị trong lòng mọi người.Đó là trận đại chiến hết sức đặc sắc, nhất định sẽ khiến Lăng Tiêu Cung thất sách còn Diệp Thành nhất định trở thành chàng rể nổi trội nhất cả hàng chục triệu năm nay của Lăng Tiêu Cung, hắn là một truyền thuyết.Ừm?

“Chiến đài đấu pháp khó tránh tổn thương, lẽ nào bọn họ lại dựa vào đó lấy cớ thổi bùng lên chiến tranh?”

“Cũng không đến mức”, cung chủ Lăng Tiêu Cung lãnh đạm, “chỉ sợ bọn họ sẽ gây bất lợi cho Diệp Thành”.

Advertisement

“Đi gặp lão tổ thôi, lão tổ có lẽ sẽ có phương án”, một Thái thượng trưởng lão nói rồi quay người, cung chủ Lăng Tiêu và rất nhiều trưởng lão nhìn tiên trì lần cuối rồi cũng lần lượt rời đi.

Đêm đến mọi thứ chìm vào yên tĩnh.

Tiên trì Lăng Tiêu vẫn dập dờn sóng nước, tiên quang chói lọi.

Diệp Thành hãy còn khoanh chân ngồi đó như lão tăng đang ngồi thiền, Bích Du ở bên cũng giống hắn, chìm vào trạng thái tĩnh lặng, cả hai người đắm mình dưới ánh trăng và sao tạo thành bức tranh thật nhẹ nhàng.

……….

Khốn kiếp!

Sâm La Tinh về đêm lại không hề yên bình, thần tử Quỷ Hoàng bị đánh thêm thảm gào lên phẫn nộ, tiếng gào thét chấn động khắp đại điện, uy lực của hắn khiến người ta phải run rẩy.

Bên dưới là cả toán người quỳ phục không dám thở to.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì bọn họ cũng không dám tin thần tử Quỷ Hoàng lại có thể bị đánh thê thảm tới mức này.

Nên biết rằng thần tử Quỷ Hoàng đã dung hợp tinh cốt cùng kì, đó là huyết cốt của cùng kì, đầu thai hoán cốt, khả năng chiến đấu mạnh mẽ, ấy vậy mà một tu sĩ ở cảnh giới Hoàng lại bị một cảnh giới Thiên đánh tới mức thê thảm.

Đôi mắt của thần tử Quỷ Hoàng hằn lên từng tia máu, sát khí đằng đằng: “Lăng Tiêu Cung được lắm, dám ép ta”.

“Tông chủ, vậy chúng ta…”

“Truyền lệnh thưởng chín mươi triệu cho ai lấy được đầu Diệp Thành”, bên trong đại điện của Quỷ Hoàng Tông vang lên âm thanh gằn phẫn nộ, sát khí ngút trời, cả đại điện bị phủ lên một lớp hàn băng.

………

Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.

Ánh nắng ban sớm chiếu rọi khắp Lăng Tiêu Cung như khiến vì cổ tinh này khoác thêm lớp tiên y rực rỡ.

Tiên tử của Lăng Tiêu Cung bước ra khỏi động phủ hít thở tinh hoa nhật nguyệt.

Điều đáng nói là cho dù là trưởng lão hay đệ tử thì sau khi bước ra khỏi động phủ đều nhìn ngay về nơi sâu nhất của Lăng Tiêu Cung như thể nhìn được tiên trì Lăng Tiêu dù cách đó rất xa.

Dù đã qua một đêm nhưng sự việc hôm qua vẫn để lại dư vị trong lòng mọi người.

Đó là trận đại chiến hết sức đặc sắc, nhất định sẽ khiến Lăng Tiêu Cung thất sách còn Diệp Thành nhất định trở thành chàng rể nổi trội nhất cả hàng chục triệu năm nay của Lăng Tiêu Cung, hắn là một truyền thuyết.

Ừm?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chiến đài đấu pháp khó tránh tổn thương, lẽ nào bọn họ lại dựa vào đó lấy cớ thổi bùng lên chiến tranh?”“Cũng không đến mức”, cung chủ Lăng Tiêu Cung lãnh đạm, “chỉ sợ bọn họ sẽ gây bất lợi cho Diệp Thành”.Advertisement“Đi gặp lão tổ thôi, lão tổ có lẽ sẽ có phương án”, một Thái thượng trưởng lão nói rồi quay người, cung chủ Lăng Tiêu và rất nhiều trưởng lão nhìn tiên trì lần cuối rồi cũng lần lượt rời đi.Đêm đến mọi thứ chìm vào yên tĩnh.Tiên trì Lăng Tiêu vẫn dập dờn sóng nước, tiên quang chói lọi.Diệp Thành hãy còn khoanh chân ngồi đó như lão tăng đang ngồi thiền, Bích Du ở bên cũng giống hắn, chìm vào trạng thái tĩnh lặng, cả hai người đắm mình dưới ánh trăng và sao tạo thành bức tranh thật nhẹ nhàng.……….Khốn kiếp!Sâm La Tinh về đêm lại không hề yên bình, thần tử Quỷ Hoàng bị đánh thêm thảm gào lên phẫn nộ, tiếng gào thét chấn động khắp đại điện, uy lực của hắn khiến người ta phải run rẩy.Bên dưới là cả toán người quỳ phục không dám thở to.Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì bọn họ cũng không dám tin thần tử Quỷ Hoàng lại có thể bị đánh thê thảm tới mức này.Nên biết rằng thần tử Quỷ Hoàng đã dung hợp tinh cốt cùng kì, đó là huyết cốt của cùng kì, đầu thai hoán cốt, khả năng chiến đấu mạnh mẽ, ấy vậy mà một tu sĩ ở cảnh giới Hoàng lại bị một cảnh giới Thiên đánh tới mức thê thảm.Đôi mắt của thần tử Quỷ Hoàng hằn lên từng tia máu, sát khí đằng đằng: “Lăng Tiêu Cung được lắm, dám ép ta”.“Tông chủ, vậy chúng ta…”“Truyền lệnh thưởng chín mươi triệu cho ai lấy được đầu Diệp Thành”, bên trong đại điện của Quỷ Hoàng Tông vang lên âm thanh gằn phẫn nộ, sát khí ngút trời, cả đại điện bị phủ lên một lớp hàn băng.………Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Ánh nắng ban sớm chiếu rọi khắp Lăng Tiêu Cung như khiến vì cổ tinh này khoác thêm lớp tiên y rực rỡ.Tiên tử của Lăng Tiêu Cung bước ra khỏi động phủ hít thở tinh hoa nhật nguyệt.Điều đáng nói là cho dù là trưởng lão hay đệ tử thì sau khi bước ra khỏi động phủ đều nhìn ngay về nơi sâu nhất của Lăng Tiêu Cung như thể nhìn được tiên trì Lăng Tiêu dù cách đó rất xa.Dù đã qua một đêm nhưng sự việc hôm qua vẫn để lại dư vị trong lòng mọi người.Đó là trận đại chiến hết sức đặc sắc, nhất định sẽ khiến Lăng Tiêu Cung thất sách còn Diệp Thành nhất định trở thành chàng rể nổi trội nhất cả hàng chục triệu năm nay của Lăng Tiêu Cung, hắn là một truyền thuyết.Ừm?

Chương 3058: Tiên quang chói lọi.