“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3076: Xem ngươi đã tiến cấp được chưa!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trấn áp!Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, hắn hét lên như phát điên, trút pháp lực cực cận vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.Lúc này, đế giác đã bị tổn hại không triệu hồi cũng tự bay ra, khảm trên Hỗn Độn Thần Đỉnh.AdvertisementHỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, thần uy phóng ra, Thánh Nhân áo bạc vẫn đang chống chế lập tức bị trấn áp.Đến giờ phút này, thế giới mới yên tĩnh trở lại.Diệp Thành phun ra một ngụm máu, nửa quỳ trên đất, Thánh thể nhỏ ra máu tươi, mắt trái cũng trào máu, quan trọng nhất là thần hải của hắn vẫn đang ong ong không ngừng, nguyên thần cũng có nguy cơ rời khỏi thân thể.Nhưng chiến tích của hắn vẫn khiến người khác khen ngợi, một Thánh Nhân đã bị hắn trấn áp.Lau vết máu ở khoé miệng, Diệp Thành vội vàng ngồi xếp bằng trên đất, tế sức mạnh huyết mạch và đạo tắc ra, cố gắng ổn định thần hải đang dao động, vận chuyển Tiên Luân Thiên Sinh khôi phục các vết thương trên Thánh thể.Mãi đến tận đêm khuya hắn mới mở mắt, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng về cơ bản đã không còn gì đáng ngại.Diệp Thành chậm rãi đứng dậy, vươn vai duỗi người, lúc này mới lấy túi đựng đồ của Thánh Nhân áo bạc ra.Woa!Vừa mở ra nhìn, với khả năng đoán định của Diệp Thành mà cũng ngạc nhiên đến mức hai mắt trợn tròn.Nếu bộ sưu tập của Chuẩn Thánh là phong phú thì bảo vật của Thánh Nhân phải gọi là bảo tàng khổng lồ, chỉ riêng nguyên thạch thôi đã có hơn sáu mươi triệu, pháp khí, bí quyển, bí thuật thứ gì cũng có, trong đó còn có bản đồ sao, hơn nữa phạm vi của tinh không cũng không nhỏ.Nhưng thứ khiến Diệp Thành ưng ý nhất là một thanh kiếm huyết sắc.Đó là một Thánh binh, tiên quang sáng chói mang theo sức mạnh huỷ diệt, nặng nề mà lạnh lẽo, là pháp khí bản mệnh của Thánh Nhân áo bạc. Nó được coi là thần kiếm tuyệt thế, được đúc thành từ thần liệu tiên kim, chủ nhân đã bị phong ấn nhưng vẫn tản ra Thánh uy, mang lại cho Diệp Thành áp lực rất lớn.Hấp thu!Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức triệu hồi Hỗn Độn Thần Đỉnh.Hỗn Độn Thần Đỉnh bay tới, vui mừng đè lên trên thần kiếm, nhưng không nghiền nát được nó.Để ta!Diệp Thành cực kỳ hung hãn, giơ cao đại đỉnh, không nhiều lời lập tức đập mạnh lên thần kiếm đó.Lần này thần kiếm không cầm cự được nỡ, lập tức vỡ tan, làm sao nó có thể so sánh được với độ cứng của Đại La Thần Thiết, không chỉ nó bị đập vỡ mà đến khí linh bên trong cũng bị tiêu diệt.Hỗn Độn Thần Đỉnh vui mừng, lập tức bay đến.Diệp Thành cũng rất quyết đoán, giữ lại pháp khí cần giữ, những pháp khí còn lại chất cao như núi đều được Hỗn Độn Thần Đỉnh nghiền nát, tiên quang toả ra, vô số tinh hoa đều được Hỗn Độn Thần Đỉnh hấp thu hết.Xem ngươi đã tiến cấp được chưa!
Trấn áp!
Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, hắn hét lên như phát điên, trút pháp lực cực cận vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.
Lúc này, đế giác đã bị tổn hại không triệu hồi cũng tự bay ra, khảm trên Hỗn Độn Thần Đỉnh.
Advertisement
Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, thần uy phóng ra, Thánh Nhân áo bạc vẫn đang chống chế lập tức bị trấn áp.
Đến giờ phút này, thế giới mới yên tĩnh trở lại.
Diệp Thành phun ra một ngụm máu, nửa quỳ trên đất, Thánh thể nhỏ ra máu tươi, mắt trái cũng trào máu, quan trọng nhất là thần hải của hắn vẫn đang ong ong không ngừng, nguyên thần cũng có nguy cơ rời khỏi thân thể.
Nhưng chiến tích của hắn vẫn khiến người khác khen ngợi, một Thánh Nhân đã bị hắn trấn áp.
Lau vết máu ở khoé miệng, Diệp Thành vội vàng ngồi xếp bằng trên đất, tế sức mạnh huyết mạch và đạo tắc ra, cố gắng ổn định thần hải đang dao động, vận chuyển Tiên Luân Thiên Sinh khôi phục các vết thương trên Thánh thể.
Mãi đến tận đêm khuya hắn mới mở mắt, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng về cơ bản đã không còn gì đáng ngại.
Diệp Thành chậm rãi đứng dậy, vươn vai duỗi người, lúc này mới lấy túi đựng đồ của Thánh Nhân áo bạc ra.
Woa!
Vừa mở ra nhìn, với khả năng đoán định của Diệp Thành mà cũng ngạc nhiên đến mức hai mắt trợn tròn.
Nếu bộ sưu tập của Chuẩn Thánh là phong phú thì bảo vật của Thánh Nhân phải gọi là bảo tàng khổng lồ, chỉ riêng nguyên thạch thôi đã có hơn sáu mươi triệu, pháp khí, bí quyển, bí thuật thứ gì cũng có, trong đó còn có bản đồ sao, hơn nữa phạm vi của tinh không cũng không nhỏ.
Nhưng thứ khiến Diệp Thành ưng ý nhất là một thanh kiếm huyết sắc.
Đó là một Thánh binh, tiên quang sáng chói mang theo sức mạnh huỷ diệt, nặng nề mà lạnh lẽo, là pháp khí bản mệnh của Thánh Nhân áo bạc. Nó được coi là thần kiếm tuyệt thế, được đúc thành từ thần liệu tiên kim, chủ nhân đã bị phong ấn nhưng vẫn tản ra Thánh uy, mang lại cho Diệp Thành áp lực rất lớn.
Hấp thu!
Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức triệu hồi Hỗn Độn Thần Đỉnh.
Hỗn Độn Thần Đỉnh bay tới, vui mừng đè lên trên thần kiếm, nhưng không nghiền nát được nó.
Để ta!
Diệp Thành cực kỳ hung hãn, giơ cao đại đỉnh, không nhiều lời lập tức đập mạnh lên thần kiếm đó.
Lần này thần kiếm không cầm cự được nỡ, lập tức vỡ tan, làm sao nó có thể so sánh được với độ cứng của Đại La Thần Thiết, không chỉ nó bị đập vỡ mà đến khí linh bên trong cũng bị tiêu diệt.
Hỗn Độn Thần Đỉnh vui mừng, lập tức bay đến.
Diệp Thành cũng rất quyết đoán, giữ lại pháp khí cần giữ, những pháp khí còn lại chất cao như núi đều được Hỗn Độn Thần Đỉnh nghiền nát, tiên quang toả ra, vô số tinh hoa đều được Hỗn Độn Thần Đỉnh hấp thu hết.
Xem ngươi đã tiến cấp được chưa!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trấn áp!Hai mắt Diệp Thành đỏ như máu, hắn hét lên như phát điên, trút pháp lực cực cận vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.Lúc này, đế giác đã bị tổn hại không triệu hồi cũng tự bay ra, khảm trên Hỗn Độn Thần Đỉnh.AdvertisementHỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, thần uy phóng ra, Thánh Nhân áo bạc vẫn đang chống chế lập tức bị trấn áp.Đến giờ phút này, thế giới mới yên tĩnh trở lại.Diệp Thành phun ra một ngụm máu, nửa quỳ trên đất, Thánh thể nhỏ ra máu tươi, mắt trái cũng trào máu, quan trọng nhất là thần hải của hắn vẫn đang ong ong không ngừng, nguyên thần cũng có nguy cơ rời khỏi thân thể.Nhưng chiến tích của hắn vẫn khiến người khác khen ngợi, một Thánh Nhân đã bị hắn trấn áp.Lau vết máu ở khoé miệng, Diệp Thành vội vàng ngồi xếp bằng trên đất, tế sức mạnh huyết mạch và đạo tắc ra, cố gắng ổn định thần hải đang dao động, vận chuyển Tiên Luân Thiên Sinh khôi phục các vết thương trên Thánh thể.Mãi đến tận đêm khuya hắn mới mở mắt, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng về cơ bản đã không còn gì đáng ngại.Diệp Thành chậm rãi đứng dậy, vươn vai duỗi người, lúc này mới lấy túi đựng đồ của Thánh Nhân áo bạc ra.Woa!Vừa mở ra nhìn, với khả năng đoán định của Diệp Thành mà cũng ngạc nhiên đến mức hai mắt trợn tròn.Nếu bộ sưu tập của Chuẩn Thánh là phong phú thì bảo vật của Thánh Nhân phải gọi là bảo tàng khổng lồ, chỉ riêng nguyên thạch thôi đã có hơn sáu mươi triệu, pháp khí, bí quyển, bí thuật thứ gì cũng có, trong đó còn có bản đồ sao, hơn nữa phạm vi của tinh không cũng không nhỏ.Nhưng thứ khiến Diệp Thành ưng ý nhất là một thanh kiếm huyết sắc.Đó là một Thánh binh, tiên quang sáng chói mang theo sức mạnh huỷ diệt, nặng nề mà lạnh lẽo, là pháp khí bản mệnh của Thánh Nhân áo bạc. Nó được coi là thần kiếm tuyệt thế, được đúc thành từ thần liệu tiên kim, chủ nhân đã bị phong ấn nhưng vẫn tản ra Thánh uy, mang lại cho Diệp Thành áp lực rất lớn.Hấp thu!Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức triệu hồi Hỗn Độn Thần Đỉnh.Hỗn Độn Thần Đỉnh bay tới, vui mừng đè lên trên thần kiếm, nhưng không nghiền nát được nó.Để ta!Diệp Thành cực kỳ hung hãn, giơ cao đại đỉnh, không nhiều lời lập tức đập mạnh lên thần kiếm đó.Lần này thần kiếm không cầm cự được nỡ, lập tức vỡ tan, làm sao nó có thể so sánh được với độ cứng của Đại La Thần Thiết, không chỉ nó bị đập vỡ mà đến khí linh bên trong cũng bị tiêu diệt.Hỗn Độn Thần Đỉnh vui mừng, lập tức bay đến.Diệp Thành cũng rất quyết đoán, giữ lại pháp khí cần giữ, những pháp khí còn lại chất cao như núi đều được Hỗn Độn Thần Đỉnh nghiền nát, tiên quang toả ra, vô số tinh hoa đều được Hỗn Độn Thần Đỉnh hấp thu hết.Xem ngươi đã tiến cấp được chưa!