Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3077: “Kiếp sau đừng đụng đến người không nên đụng”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành đứng đó, nhìn thẳng vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.Nếu như hấp thu một thần binh và bao nhiêu pháp khí như vậy mà cũng không tiến cấp thì hắn thật sự không còn gì để nói.Sự thật chứng minh, Hỗn Độn Thần Đỉnh vẫn rất hăng hái, mạnh mẽ phá vỡ gông cùm, tiến lên cấp bậc cảnh giới Hoàng.AdvertisementBây giờ nó đã trở nên phi thường thật sự, dường như đã qua niết bàn, nặng tựa như núi, nếu lắng nghe kỹ còn có thể nghe thấy thiên âm đại đạo đan xen, trong đó còn có rất nhiều dị tượng, đó là pháp tướng của hỗn độn đạo, nó như một vị thần trấn áp tứ phương.Tốt lắm!Diệp Thành mỉm cười, triệu hồi đại đỉnh tới bên cạnh, nhẹ nhàng v**t v*, thân là chủ nhân của Hỗn Độn Thần Đỉnh, hắn cảm nhận được rất rõ uy lực của nó, Chuẩn Thánh binh bình thường chưa chắc đã mạnh bằng nó.Ta coi trọng ngươi lắm đấy!Diệp Thành vỗ vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, lúc này mới nhìn Thánh Nhân áo bạc đang bị phong ấn trong đại đỉnh.Thánh Nhân áo bạc lúc này có thể nói là rất yếu, bị Hỗn Độn Thần Đỉnh giam cầm không thể di chuyển, nguyên thần bị ngọn lửa Thiên Chiếu thiêu hết hơn nửa, nguyên thần còn lại lúc này đã vô cùng mỏng manh.“Tiền bối, ở trong đó cảm giác thế nào?”, Diệp Thành cười nhạt.“Thả ta ra”, thấy Diệp Thành ngó đầu vào, vẻ mặt Thánh Nhân áo bạc chợt trở nên cực kỳ hung dữ.“Có vẻ ông vẫn chưa nhìn ra tình hình”, Diệp Thành cười khẩy, đặt tay lên đầu Thánh Nhân áo bạc, sử dụng thuật sưu hồn muốn cướp lấy ký ức của ông ta, nhưng điều khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là trong ký ức của ông ta có cấm chế, hắn không thể nhìn thấu.“Hấp thu”, không thể sưu hồn, đương nhiên Diệp Thành sẽ không nể mặt, lòng bàn tay hắn xuất hiện vòng xoáy màu đen, đó là bí pháp thôn thiên.“Không… Không không…”, Thánh Nhân áo bạc sợ hãi, ánh mắt đầy vẻ khủng hoảng.“Kiếp sau đừng đụng đến người không nên đụng”, Diệp Thành không chút thương tình, mạnh mẽ hấp thu sức mạnh nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc.A…Thánh Nhân áo bạc kêu gào thảm thiết, nguyên thần xoay chuyển liên hồi, khuôn mặt cũng vặn vẹo không thôi.Có lẽ đến giờ phút này ông ta mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào, cứ tưởng mình tính kế hại được Thánh Nhân áo tím và Thánh Nhân áo đen, nhưng cuối cùng lại thành tự hại bản thân, dẫn đến thảm hoạ không thể cứu vãn.Diệp Thành không hề thương tiếc, sức mạnh nguyên thần của Thánh Nhân như cơn mưa ánh sáng, trút lên Thánh thể của hắn.Nguyên thần của hắn tiến cấp, mạnh mẽ đột phá.Điều đáng tiếc là nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc còn lại quá ít, không thể giúp nguyên thần của hắn đột phá Chuẩn Thánh.Sau khi tiêu diệt Thánh Nhân áo bạc, Diệp Thành mới đứng dậy, nhìn bầu trời sao hư ảo.

Diệp Thành đứng đó, nhìn thẳng vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.

Nếu như hấp thu một thần binh và bao nhiêu pháp khí như vậy mà cũng không tiến cấp thì hắn thật sự không còn gì để nói.

Sự thật chứng minh, Hỗn Độn Thần Đỉnh vẫn rất hăng hái, mạnh mẽ phá vỡ gông cùm, tiến lên cấp bậc cảnh giới Hoàng.

Advertisement

Bây giờ nó đã trở nên phi thường thật sự, dường như đã qua niết bàn, nặng tựa như núi, nếu lắng nghe kỹ còn có thể nghe thấy thiên âm đại đạo đan xen, trong đó còn có rất nhiều dị tượng, đó là pháp tướng của hỗn độn đạo, nó như một vị thần trấn áp tứ phương.

Tốt lắm!

Diệp Thành mỉm cười, triệu hồi đại đỉnh tới bên cạnh, nhẹ nhàng v**t v*, thân là chủ nhân của Hỗn Độn Thần Đỉnh, hắn cảm nhận được rất rõ uy lực của nó, Chuẩn Thánh binh bình thường chưa chắc đã mạnh bằng nó.

Ta coi trọng ngươi lắm đấy!

Diệp Thành vỗ vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, lúc này mới nhìn Thánh Nhân áo bạc đang bị phong ấn trong đại đỉnh.

Thánh Nhân áo bạc lúc này có thể nói là rất yếu, bị Hỗn Độn Thần Đỉnh giam cầm không thể di chuyển, nguyên thần bị ngọn lửa Thiên Chiếu thiêu hết hơn nửa, nguyên thần còn lại lúc này đã vô cùng mỏng manh.

“Tiền bối, ở trong đó cảm giác thế nào?”, Diệp Thành cười nhạt.

“Thả ta ra”, thấy Diệp Thành ngó đầu vào, vẻ mặt Thánh Nhân áo bạc chợt trở nên cực kỳ hung dữ.

“Có vẻ ông vẫn chưa nhìn ra tình hình”, Diệp Thành cười khẩy, đặt tay lên đầu Thánh Nhân áo bạc, sử dụng thuật sưu hồn muốn cướp lấy ký ức của ông ta, nhưng điều khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là trong ký ức của ông ta có cấm chế, hắn không thể nhìn thấu.

“Hấp thu”, không thể sưu hồn, đương nhiên Diệp Thành sẽ không nể mặt, lòng bàn tay hắn xuất hiện vòng xoáy màu đen, đó là bí pháp thôn thiên.

“Không… Không không…”, Thánh Nhân áo bạc sợ hãi, ánh mắt đầy vẻ khủng hoảng.

“Kiếp sau đừng đụng đến người không nên đụng”, Diệp Thành không chút thương tình, mạnh mẽ hấp thu sức mạnh nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc.

A…

Thánh Nhân áo bạc kêu gào thảm thiết, nguyên thần xoay chuyển liên hồi, khuôn mặt cũng vặn vẹo không thôi.

Có lẽ đến giờ phút này ông ta mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào, cứ tưởng mình tính kế hại được Thánh Nhân áo tím và Thánh Nhân áo đen, nhưng cuối cùng lại thành tự hại bản thân, dẫn đến thảm hoạ không thể cứu vãn.

Diệp Thành không hề thương tiếc, sức mạnh nguyên thần của Thánh Nhân như cơn mưa ánh sáng, trút lên Thánh thể của hắn.

Nguyên thần của hắn tiến cấp, mạnh mẽ đột phá.

Điều đáng tiếc là nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc còn lại quá ít, không thể giúp nguyên thần của hắn đột phá Chuẩn Thánh.

Sau khi tiêu diệt Thánh Nhân áo bạc, Diệp Thành mới đứng dậy, nhìn bầu trời sao hư ảo.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành đứng đó, nhìn thẳng vào Hỗn Độn Thần Đỉnh.Nếu như hấp thu một thần binh và bao nhiêu pháp khí như vậy mà cũng không tiến cấp thì hắn thật sự không còn gì để nói.Sự thật chứng minh, Hỗn Độn Thần Đỉnh vẫn rất hăng hái, mạnh mẽ phá vỡ gông cùm, tiến lên cấp bậc cảnh giới Hoàng.AdvertisementBây giờ nó đã trở nên phi thường thật sự, dường như đã qua niết bàn, nặng tựa như núi, nếu lắng nghe kỹ còn có thể nghe thấy thiên âm đại đạo đan xen, trong đó còn có rất nhiều dị tượng, đó là pháp tướng của hỗn độn đạo, nó như một vị thần trấn áp tứ phương.Tốt lắm!Diệp Thành mỉm cười, triệu hồi đại đỉnh tới bên cạnh, nhẹ nhàng v**t v*, thân là chủ nhân của Hỗn Độn Thần Đỉnh, hắn cảm nhận được rất rõ uy lực của nó, Chuẩn Thánh binh bình thường chưa chắc đã mạnh bằng nó.Ta coi trọng ngươi lắm đấy!Diệp Thành vỗ vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, lúc này mới nhìn Thánh Nhân áo bạc đang bị phong ấn trong đại đỉnh.Thánh Nhân áo bạc lúc này có thể nói là rất yếu, bị Hỗn Độn Thần Đỉnh giam cầm không thể di chuyển, nguyên thần bị ngọn lửa Thiên Chiếu thiêu hết hơn nửa, nguyên thần còn lại lúc này đã vô cùng mỏng manh.“Tiền bối, ở trong đó cảm giác thế nào?”, Diệp Thành cười nhạt.“Thả ta ra”, thấy Diệp Thành ngó đầu vào, vẻ mặt Thánh Nhân áo bạc chợt trở nên cực kỳ hung dữ.“Có vẻ ông vẫn chưa nhìn ra tình hình”, Diệp Thành cười khẩy, đặt tay lên đầu Thánh Nhân áo bạc, sử dụng thuật sưu hồn muốn cướp lấy ký ức của ông ta, nhưng điều khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là trong ký ức của ông ta có cấm chế, hắn không thể nhìn thấu.“Hấp thu”, không thể sưu hồn, đương nhiên Diệp Thành sẽ không nể mặt, lòng bàn tay hắn xuất hiện vòng xoáy màu đen, đó là bí pháp thôn thiên.“Không… Không không…”, Thánh Nhân áo bạc sợ hãi, ánh mắt đầy vẻ khủng hoảng.“Kiếp sau đừng đụng đến người không nên đụng”, Diệp Thành không chút thương tình, mạnh mẽ hấp thu sức mạnh nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc.A…Thánh Nhân áo bạc kêu gào thảm thiết, nguyên thần xoay chuyển liên hồi, khuôn mặt cũng vặn vẹo không thôi.Có lẽ đến giờ phút này ông ta mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào, cứ tưởng mình tính kế hại được Thánh Nhân áo tím và Thánh Nhân áo đen, nhưng cuối cùng lại thành tự hại bản thân, dẫn đến thảm hoạ không thể cứu vãn.Diệp Thành không hề thương tiếc, sức mạnh nguyên thần của Thánh Nhân như cơn mưa ánh sáng, trút lên Thánh thể của hắn.Nguyên thần của hắn tiến cấp, mạnh mẽ đột phá.Điều đáng tiếc là nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc còn lại quá ít, không thể giúp nguyên thần của hắn đột phá Chuẩn Thánh.Sau khi tiêu diệt Thánh Nhân áo bạc, Diệp Thành mới đứng dậy, nhìn bầu trời sao hư ảo.

Chương 3077: “Kiếp sau đừng đụng đến người không nên đụng”