“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3085: “Ông trốn thoát được không?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lão già áo tím gào lên, lập tức vung kiếm chém ra thần mang vô song.Nhưng kiếm của ông ta lại chém vào khoảng không, vì một giây trước đó Diệp Thành đã trốn vào hố đen không gian.Giây tiếp theo, Diệp Thành lại xuất hiện, hắn tính toán vị trí và phương vị chuẩn xác, phóng tới trước mặt lão già áo tím, lại một đỉnh nữa lăng thiên giáng xuống, đập mạnh lên đầu ông ta.Advertisement“Ui!”Các tu sĩ tới xem chiến đều hít vào một hơi khí lạnh.Đó chỉ là một cảnh giới Chuẩn Hoàng thôi! Thế mà lại một đỉnh đập vỡ đầu một Chuẩn Thánh, có cần hung hãn bá đạo thế không? Đây là sức chiến đấu mạnh nhường nào? Sự cường đại của hắn đã lật đổ quan niệm của mọi người.“A…”Lão già áo tím gào thét, nguyên thần thất khiếu.“Chết đi!”Lão già áo đen lao tới, ngự động pháp khí bản mệnh lăng thiên giáng xuống.Đó là một chiếc lư luyện bằng đồng, toàn thân hừng hực lửa cháy, cũng là một Thánh binh, sau khi phục hồi uy áp cường đại, tiên mang b*n r* tứ phía, rực rỡ chói lọi, mỗi làn khí tức tản ra đều nặng như núi.Nhưng dù Thánh binh của lão già áo đen mạnh thì Diệp Thành cũng đã một bước Thúc Địa Thành Thốn trốn thoát.Thấy vậy, lão già áo đen lộ vẻ dữ tợn, lại một lần nữa xông tới.Diệp Thành mặc kệ ông ta, mục tiêu của hắn vẫn là lão già áo tím, nếu đã bị đánh tàn phế thì không còn gì phải nói nữa, nhân lúc ngươi bệnh lấy mạng ngươi, hắn vẫn hiểu rõ đạo lý này.Nhìn thấy Diệp Thành xông tới, nguyên thần của lão già áo tím hoảng sợ lùi về sau, khi lùi về thì sát kiếm nguyên thần cũng b*n r*.Thần Thương!Diệp Thành sử dụng bí thuật tấn công nguyên thần, tiêu diệt sát kiếm nguyên thần của lão già áo tím, hắn thi triển Thúc Địa Thành Thốn vọt tới lần nữa, không nhiều lời, giơ đỉnh lên đập nát nguyên thần của ông ta.Nhưng Diệp Thành cũng vì thế mà trúng một chưởng của lão già áo đen.“Lát nữa sẽ tới lượt ông!”Diệp Thành hừ lạnh, mục tiêu vẫn là lão già áo tím.Lão già áo tím sợ hãi, thực lực của Diệp Thành khiến ông ta khiếp sợ, điên cuồng dùng bí thuật để chạy trốn.“Ông trốn thoát được không?”Diệp Thành đuổi kịp trong nháy mắt, vung đại đỉnh lên, giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm, vang vọng khắp cửu thiên tựa như lời phán quyết của trời cao.“Không… Không không…”Trong mắt lão già áo tím đầy vẻ kinh hãi, hai mắt lồi lên, đồng tử co lại cỡ đầu kim, ông ta đã thật sự cảm nhận được cái chết cận kề, đại đỉnh từ trên cao còn chưa giáng xuống, nguyên thần của ông ta đã bắt đầu sụp đổ.Ầm!Một đỉnh đập xuống, nửa hư thiên sụp đổ, lão già áo tím bị một đỉnh đập trúng suýt thì hồn bay phách tán.
Lão già áo tím gào lên, lập tức vung kiếm chém ra thần mang vô song.
Nhưng kiếm của ông ta lại chém vào khoảng không, vì một giây trước đó Diệp Thành đã trốn vào hố đen không gian.
Giây tiếp theo, Diệp Thành lại xuất hiện, hắn tính toán vị trí và phương vị chuẩn xác, phóng tới trước mặt lão già áo tím, lại một đỉnh nữa lăng thiên giáng xuống, đập mạnh lên đầu ông ta.
Advertisement
“Ui!”
Các tu sĩ tới xem chiến đều hít vào một hơi khí lạnh.
Đó chỉ là một cảnh giới Chuẩn Hoàng thôi! Thế mà lại một đỉnh đập vỡ đầu một Chuẩn Thánh, có cần hung hãn bá đạo thế không? Đây là sức chiến đấu mạnh nhường nào? Sự cường đại của hắn đã lật đổ quan niệm của mọi người.
“A…”
Lão già áo tím gào thét, nguyên thần thất khiếu.
“Chết đi!”
Lão già áo đen lao tới, ngự động pháp khí bản mệnh lăng thiên giáng xuống.
Đó là một chiếc lư luyện bằng đồng, toàn thân hừng hực lửa cháy, cũng là một Thánh binh, sau khi phục hồi uy áp cường đại, tiên mang b*n r* tứ phía, rực rỡ chói lọi, mỗi làn khí tức tản ra đều nặng như núi.
Nhưng dù Thánh binh của lão già áo đen mạnh thì Diệp Thành cũng đã một bước Thúc Địa Thành Thốn trốn thoát.
Thấy vậy, lão già áo đen lộ vẻ dữ tợn, lại một lần nữa xông tới.
Diệp Thành mặc kệ ông ta, mục tiêu của hắn vẫn là lão già áo tím, nếu đã bị đánh tàn phế thì không còn gì phải nói nữa, nhân lúc ngươi bệnh lấy mạng ngươi, hắn vẫn hiểu rõ đạo lý này.
Nhìn thấy Diệp Thành xông tới, nguyên thần của lão già áo tím hoảng sợ lùi về sau, khi lùi về thì sát kiếm nguyên thần cũng b*n r*.
Thần Thương!
Diệp Thành sử dụng bí thuật tấn công nguyên thần, tiêu diệt sát kiếm nguyên thần của lão già áo tím, hắn thi triển Thúc Địa Thành Thốn vọt tới lần nữa, không nhiều lời, giơ đỉnh lên đập nát nguyên thần của ông ta.
Nhưng Diệp Thành cũng vì thế mà trúng một chưởng của lão già áo đen.
“Lát nữa sẽ tới lượt ông!”
Diệp Thành hừ lạnh, mục tiêu vẫn là lão già áo tím.
Lão già áo tím sợ hãi, thực lực của Diệp Thành khiến ông ta khiếp sợ, điên cuồng dùng bí thuật để chạy trốn.
“Ông trốn thoát được không?”
Diệp Thành đuổi kịp trong nháy mắt, vung đại đỉnh lên, giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm, vang vọng khắp cửu thiên tựa như lời phán quyết của trời cao.
“Không… Không không…”
Trong mắt lão già áo tím đầy vẻ kinh hãi, hai mắt lồi lên, đồng tử co lại cỡ đầu kim, ông ta đã thật sự cảm nhận được cái chết cận kề, đại đỉnh từ trên cao còn chưa giáng xuống, nguyên thần của ông ta đã bắt đầu sụp đổ.
Ầm!
Một đỉnh đập xuống, nửa hư thiên sụp đổ, lão già áo tím bị một đỉnh đập trúng suýt thì hồn bay phách tán.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lão già áo tím gào lên, lập tức vung kiếm chém ra thần mang vô song.Nhưng kiếm của ông ta lại chém vào khoảng không, vì một giây trước đó Diệp Thành đã trốn vào hố đen không gian.Giây tiếp theo, Diệp Thành lại xuất hiện, hắn tính toán vị trí và phương vị chuẩn xác, phóng tới trước mặt lão già áo tím, lại một đỉnh nữa lăng thiên giáng xuống, đập mạnh lên đầu ông ta.Advertisement“Ui!”Các tu sĩ tới xem chiến đều hít vào một hơi khí lạnh.Đó chỉ là một cảnh giới Chuẩn Hoàng thôi! Thế mà lại một đỉnh đập vỡ đầu một Chuẩn Thánh, có cần hung hãn bá đạo thế không? Đây là sức chiến đấu mạnh nhường nào? Sự cường đại của hắn đã lật đổ quan niệm của mọi người.“A…”Lão già áo tím gào thét, nguyên thần thất khiếu.“Chết đi!”Lão già áo đen lao tới, ngự động pháp khí bản mệnh lăng thiên giáng xuống.Đó là một chiếc lư luyện bằng đồng, toàn thân hừng hực lửa cháy, cũng là một Thánh binh, sau khi phục hồi uy áp cường đại, tiên mang b*n r* tứ phía, rực rỡ chói lọi, mỗi làn khí tức tản ra đều nặng như núi.Nhưng dù Thánh binh của lão già áo đen mạnh thì Diệp Thành cũng đã một bước Thúc Địa Thành Thốn trốn thoát.Thấy vậy, lão già áo đen lộ vẻ dữ tợn, lại một lần nữa xông tới.Diệp Thành mặc kệ ông ta, mục tiêu của hắn vẫn là lão già áo tím, nếu đã bị đánh tàn phế thì không còn gì phải nói nữa, nhân lúc ngươi bệnh lấy mạng ngươi, hắn vẫn hiểu rõ đạo lý này.Nhìn thấy Diệp Thành xông tới, nguyên thần của lão già áo tím hoảng sợ lùi về sau, khi lùi về thì sát kiếm nguyên thần cũng b*n r*.Thần Thương!Diệp Thành sử dụng bí thuật tấn công nguyên thần, tiêu diệt sát kiếm nguyên thần của lão già áo tím, hắn thi triển Thúc Địa Thành Thốn vọt tới lần nữa, không nhiều lời, giơ đỉnh lên đập nát nguyên thần của ông ta.Nhưng Diệp Thành cũng vì thế mà trúng một chưởng của lão già áo đen.“Lát nữa sẽ tới lượt ông!”Diệp Thành hừ lạnh, mục tiêu vẫn là lão già áo tím.Lão già áo tím sợ hãi, thực lực của Diệp Thành khiến ông ta khiếp sợ, điên cuồng dùng bí thuật để chạy trốn.“Ông trốn thoát được không?”Diệp Thành đuổi kịp trong nháy mắt, vung đại đỉnh lên, giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm, vang vọng khắp cửu thiên tựa như lời phán quyết của trời cao.“Không… Không không…”Trong mắt lão già áo tím đầy vẻ kinh hãi, hai mắt lồi lên, đồng tử co lại cỡ đầu kim, ông ta đã thật sự cảm nhận được cái chết cận kề, đại đỉnh từ trên cao còn chưa giáng xuống, nguyên thần của ông ta đã bắt đầu sụp đổ.Ầm!Một đỉnh đập xuống, nửa hư thiên sụp đổ, lão già áo tím bị một đỉnh đập trúng suýt thì hồn bay phách tán.