Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3086: “Ông trốn thoát được sao?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hút!”Diệp Thành vung tay, hút tàn hồn của lão già áo tím vào trong hồ lô Tử Kim.Bùm!AdvertisementĐòn công kích của lão già áo đen phía sau đã tới, một chưởng đánh bay Diệp Thành.“Bây giờ tới lượt ông!”Diệp Thành đứng lại, khoé miệng còn có máu tươi trào ra, hắn trúng hai đòn của Chuẩn Thánh nên Thánh thể lúc này đã nứt ra, máu phun trào nhưng cũng cấp tốc lành lại dưới sự trợ giúp của Tiên Luân Thiên Sinh.Giết!Đôi mắt lão già áo đen đỏ như máu, hung tợn dữ dằn.Giết!Trong nhà họ Hoàng có tiên quang bay lên, có tiếng yêu thú gầm rú, hàng nghìn con Xích Diệm Hùng Sư thét gào, trên lưng mỗi con đều có một cao thủ, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Hoàng, thế trận cực kỳ kinh khủng.“Hôm nay phải chém giết cho thật đã!”Diệp Thành mở ma đạo, nụ cười mang theo vài phần tà ác và khát máu, chín mươi triệu anh hồn của Đại Sở bảo vệ chúng sinh mà bây giờ chuyển kiếp lại bị diệt môn, cơn giận này khiến sự lương thiện cuối cùng trong hắn cũng không còn nữa.Giết!Diệp Thành hét to rồi vung đại đỉnh đập lão già áo đen loạng choạng lùi về, hắn quay người, lại đập một đỉnh hất văng cả một nhóm ảnh vệ Xích Diệm mới xông tới, máu tươi nhuộm cả tinh không.Giết!Lại có thêm nhiều cao thủ của nhà họ Hoàng nữa lao tới, số lượng đã tới hàng chục nghìn.Giết!Diệp Thành như phát điên, điên cuồng vung đại đỉnh, tàn bạo mà khát máu, xông tới một bị hắn đập chết một, đây không phải chiến tranh mà lại mạng người như cỏ rác, hèn mọn không đáng nhắc đến.Phụt! Phụt! Phụt!Cả khoảng trời thoáng chốc trở nên đầm đìa máu tươi, ngoài lão tổ của nhà họ Hoàng thì những người khác đều không đỡ nổi một đỉnh của hắn.Vẻ mặt những tu sĩ tới xem chiến đều thay đổi, ai nấy đều tái mặt.Sắc mặt người nhà họ Hoàng cũng thay đổi, trở nên sợ hãi, hai Chuẩn Thánh hợp lực thì một người đã bị trấn áp, ảnh vệ Xích Diệm xông ra cũng bị đánh bại, thực lực của Diệp Thành khiến họ run sợ, rất nhiều người đã nhận ra giết nhà Sất Vân là sai lầm nhường nào.A…Khi mọi người đang kinh hãi thì trên hư thiên vang lên tiếng hét của lão già áo đen.Nhìn từ xa, lão già áo đen đầu tóc bù xù, nửa người đã bị đập nát thành huyết vụ, lúc này ông ta đang lảo đảo lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn Diệp Thành, trong mắt ông ta hắn là một sát thần.“Ông trốn thoát được sao?”

“Hút!”

Diệp Thành vung tay, hút tàn hồn của lão già áo tím vào trong hồ lô Tử Kim.

Bùm!

Advertisement

Đòn công kích của lão già áo đen phía sau đã tới, một chưởng đánh bay Diệp Thành.

“Bây giờ tới lượt ông!”

Diệp Thành đứng lại, khoé miệng còn có máu tươi trào ra, hắn trúng hai đòn của Chuẩn Thánh nên Thánh thể lúc này đã nứt ra, máu phun trào nhưng cũng cấp tốc lành lại dưới sự trợ giúp của Tiên Luân Thiên Sinh.

Giết!

Đôi mắt lão già áo đen đỏ như máu, hung tợn dữ dằn.

Giết!

Trong nhà họ Hoàng có tiên quang bay lên, có tiếng yêu thú gầm rú, hàng nghìn con Xích Diệm Hùng Sư thét gào, trên lưng mỗi con đều có một cao thủ, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Hoàng, thế trận cực kỳ kinh khủng.

“Hôm nay phải chém giết cho thật đã!”

Diệp Thành mở ma đạo, nụ cười mang theo vài phần tà ác và khát máu, chín mươi triệu anh hồn của Đại Sở bảo vệ chúng sinh mà bây giờ chuyển kiếp lại bị diệt môn, cơn giận này khiến sự lương thiện cuối cùng trong hắn cũng không còn nữa.

Giết!

Diệp Thành hét to rồi vung đại đỉnh đập lão già áo đen loạng choạng lùi về, hắn quay người, lại đập một đỉnh hất văng cả một nhóm ảnh vệ Xích Diệm mới xông tới, máu tươi nhuộm cả tinh không.

Giết!

Lại có thêm nhiều cao thủ của nhà họ Hoàng nữa lao tới, số lượng đã tới hàng chục nghìn.

Giết!

Diệp Thành như phát điên, điên cuồng vung đại đỉnh, tàn bạo mà khát máu, xông tới một bị hắn đập chết một, đây không phải chiến tranh mà lại mạng người như cỏ rác, hèn mọn không đáng nhắc đến.

Phụt! Phụt! Phụt!

Cả khoảng trời thoáng chốc trở nên đầm đìa máu tươi, ngoài lão tổ của nhà họ Hoàng thì những người khác đều không đỡ nổi một đỉnh của hắn.

Vẻ mặt những tu sĩ tới xem chiến đều thay đổi, ai nấy đều tái mặt.

Sắc mặt người nhà họ Hoàng cũng thay đổi, trở nên sợ hãi, hai Chuẩn Thánh hợp lực thì một người đã bị trấn áp, ảnh vệ Xích Diệm xông ra cũng bị đánh bại, thực lực của Diệp Thành khiến họ run sợ, rất nhiều người đã nhận ra giết nhà Sất Vân là sai lầm nhường nào.

A…

Khi mọi người đang kinh hãi thì trên hư thiên vang lên tiếng hét của lão già áo đen.

Nhìn từ xa, lão già áo đen đầu tóc bù xù, nửa người đã bị đập nát thành huyết vụ, lúc này ông ta đang lảo đảo lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn Diệp Thành, trong mắt ông ta hắn là một sát thần.

“Ông trốn thoát được sao?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hút!”Diệp Thành vung tay, hút tàn hồn của lão già áo tím vào trong hồ lô Tử Kim.Bùm!AdvertisementĐòn công kích của lão già áo đen phía sau đã tới, một chưởng đánh bay Diệp Thành.“Bây giờ tới lượt ông!”Diệp Thành đứng lại, khoé miệng còn có máu tươi trào ra, hắn trúng hai đòn của Chuẩn Thánh nên Thánh thể lúc này đã nứt ra, máu phun trào nhưng cũng cấp tốc lành lại dưới sự trợ giúp của Tiên Luân Thiên Sinh.Giết!Đôi mắt lão già áo đen đỏ như máu, hung tợn dữ dằn.Giết!Trong nhà họ Hoàng có tiên quang bay lên, có tiếng yêu thú gầm rú, hàng nghìn con Xích Diệm Hùng Sư thét gào, trên lưng mỗi con đều có một cao thủ, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Hoàng, thế trận cực kỳ kinh khủng.“Hôm nay phải chém giết cho thật đã!”Diệp Thành mở ma đạo, nụ cười mang theo vài phần tà ác và khát máu, chín mươi triệu anh hồn của Đại Sở bảo vệ chúng sinh mà bây giờ chuyển kiếp lại bị diệt môn, cơn giận này khiến sự lương thiện cuối cùng trong hắn cũng không còn nữa.Giết!Diệp Thành hét to rồi vung đại đỉnh đập lão già áo đen loạng choạng lùi về, hắn quay người, lại đập một đỉnh hất văng cả một nhóm ảnh vệ Xích Diệm mới xông tới, máu tươi nhuộm cả tinh không.Giết!Lại có thêm nhiều cao thủ của nhà họ Hoàng nữa lao tới, số lượng đã tới hàng chục nghìn.Giết!Diệp Thành như phát điên, điên cuồng vung đại đỉnh, tàn bạo mà khát máu, xông tới một bị hắn đập chết một, đây không phải chiến tranh mà lại mạng người như cỏ rác, hèn mọn không đáng nhắc đến.Phụt! Phụt! Phụt!Cả khoảng trời thoáng chốc trở nên đầm đìa máu tươi, ngoài lão tổ của nhà họ Hoàng thì những người khác đều không đỡ nổi một đỉnh của hắn.Vẻ mặt những tu sĩ tới xem chiến đều thay đổi, ai nấy đều tái mặt.Sắc mặt người nhà họ Hoàng cũng thay đổi, trở nên sợ hãi, hai Chuẩn Thánh hợp lực thì một người đã bị trấn áp, ảnh vệ Xích Diệm xông ra cũng bị đánh bại, thực lực của Diệp Thành khiến họ run sợ, rất nhiều người đã nhận ra giết nhà Sất Vân là sai lầm nhường nào.A…Khi mọi người đang kinh hãi thì trên hư thiên vang lên tiếng hét của lão già áo đen.Nhìn từ xa, lão già áo đen đầu tóc bù xù, nửa người đã bị đập nát thành huyết vụ, lúc này ông ta đang lảo đảo lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn Diệp Thành, trong mắt ông ta hắn là một sát thần.“Ông trốn thoát được sao?”

Chương 3086: “Ông trốn thoát được sao?”