“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3116: Bảo bối cũng không ít nhỉ!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hiện thân, vẫn là căn phòng mới của thần tử Quỷ Vương, lúc này căn phòng đã là một đống hoang tàn.Phòng mới không tồi!Diệp Thành ho hắng như nhớ lại sự việc trước đó với thần tử Minh Vương, mỗi lần nghĩ tới cảnh tượng đó trong lòng hắn không khỏi kích động.AdvertisementDiệp Thành thu lại ánh mắt quay người bay vào hố đen không gian và không quên đảo mắt nhìn Minh Vương Tông đổ nát.Đây là kiệt tác của hắn, cướp bóc không hề nương tay, dù sao cũng không phải là người một nhà, cứ diệt đến cùng thôi, một tiên sơn đang yên lành mà giờ bị tàn phá tan hoang, không ngóc ngách nào yên ổn.Người của Minh Vương Tông không nhàn rỗi, lúc này bọn họ đang bận rộn xây lại tiên sơn và đình đài, mặt mày ai nấy vô cùng khó coi.Giết! Giết! Giết!Đang nhìn thì từ một phương vang lên tiếng gào thét như chó điên kéo theo sự chú ý của Diệp Thành.Đó là một địa cung đã bị tổn hại nặng nề, còn người gào thét đương nhiên là thần tử Minh Vương sau khi đã tỉnh lại, mặt mày hắn tôi độc như ác ma, trông nổi bật giữa địa cung tăm tối.Kẻ ta tìm là ngươi!Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn cứ thế sát phạt vào địa cung.Bên trong địa cung hoang tàn, thần tử Minh Vương nằm trên một tế đàn.Trông bộ dạng tên này chẳng ra làm sao, trước đó hắn bị Diệp Thành đánh không hề nhẹ, toàn thân từ đầu tới chân chỉ toàn vết thương, quan trọng nhất vẫn là chú ấn thượng cổ liên tục tiêu diệt tinh nguyên của hắn, huỷ hoại căn cơ của hắn.Giết! Giết! Giết!Bên trong địa cung liên tiếp vang lên tiếng gào thét điên cuồng, hắn ta đầu tóc rối bời, mặt mày tôi độc giống như ác quỷ.Lại nhìn vào địa cung, trận dung của kẻ mạnh không hề nhỏ.Có lẽ vì sợ có người tới đây đưa thần tử Minh Vương đi nên lão tổ Minh Vương mới phái thêm ba Chuẩn Thánh tới đây canh giữ, còn có rất nhiều trưởng lão ở cảnh giới Hoàng đỉnh phong khác bao vây kín ba vòng trong ngoài của địa cung.Diệp Thành lẻn vào trong này, bên ngoài địa cung bao nhiêu kẻ mạnh như vậy nhưng không ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn.Bảo bối cũng không ít nhỉ!Diệp Thành liếc nhìn thần tử Minh Vương rũ rượi trên tế đàn, ánh mắt dừng lại trên túi càn khôn của ba tu sĩ Chuẩn Thánh như có thể nhìn thấy rất nhiều pháp khí bất phàm bên trong túi đựng đồ này.Đây là mục đích mà hắn sát phạt quay lại đây, vì hắn cần tìm nguyên liệu dưỡng cho Hỗn Độn Thần Đỉnh, hắn cần thêm nhiều Chuẩn Thánh Binh và Thánh Nhân Binh hơn nữa.Phụt!Khi Diệp Thành đang xoa cằm thì thần tử Minh Vương điên cuồng gạo thét lại lần nữa phun ra máu.Thần Tử phẫn nộ!
Diệp Thành hiện thân, vẫn là căn phòng mới của thần tử Quỷ Vương, lúc này căn phòng đã là một đống hoang tàn.
Phòng mới không tồi!
Diệp Thành ho hắng như nhớ lại sự việc trước đó với thần tử Minh Vương, mỗi lần nghĩ tới cảnh tượng đó trong lòng hắn không khỏi kích động.
Advertisement
Diệp Thành thu lại ánh mắt quay người bay vào hố đen không gian và không quên đảo mắt nhìn Minh Vương Tông đổ nát.
Đây là kiệt tác của hắn, cướp bóc không hề nương tay, dù sao cũng không phải là người một nhà, cứ diệt đến cùng thôi, một tiên sơn đang yên lành mà giờ bị tàn phá tan hoang, không ngóc ngách nào yên ổn.
Người của Minh Vương Tông không nhàn rỗi, lúc này bọn họ đang bận rộn xây lại tiên sơn và đình đài, mặt mày ai nấy vô cùng khó coi.
Giết! Giết! Giết!
Đang nhìn thì từ một phương vang lên tiếng gào thét như chó điên kéo theo sự chú ý của Diệp Thành.
Đó là một địa cung đã bị tổn hại nặng nề, còn người gào thét đương nhiên là thần tử Minh Vương sau khi đã tỉnh lại, mặt mày hắn tôi độc như ác ma, trông nổi bật giữa địa cung tăm tối.
Kẻ ta tìm là ngươi!
Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn cứ thế sát phạt vào địa cung.
Bên trong địa cung hoang tàn, thần tử Minh Vương nằm trên một tế đàn.
Trông bộ dạng tên này chẳng ra làm sao, trước đó hắn bị Diệp Thành đánh không hề nhẹ, toàn thân từ đầu tới chân chỉ toàn vết thương, quan trọng nhất vẫn là chú ấn thượng cổ liên tục tiêu diệt tinh nguyên của hắn, huỷ hoại căn cơ của hắn.
Giết! Giết! Giết!
Bên trong địa cung liên tiếp vang lên tiếng gào thét điên cuồng, hắn ta đầu tóc rối bời, mặt mày tôi độc giống như ác quỷ.
Lại nhìn vào địa cung, trận dung của kẻ mạnh không hề nhỏ.
Có lẽ vì sợ có người tới đây đưa thần tử Minh Vương đi nên lão tổ Minh Vương mới phái thêm ba Chuẩn Thánh tới đây canh giữ, còn có rất nhiều trưởng lão ở cảnh giới Hoàng đỉnh phong khác bao vây kín ba vòng trong ngoài của địa cung.
Diệp Thành lẻn vào trong này, bên ngoài địa cung bao nhiêu kẻ mạnh như vậy nhưng không ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Bảo bối cũng không ít nhỉ!
Diệp Thành liếc nhìn thần tử Minh Vương rũ rượi trên tế đàn, ánh mắt dừng lại trên túi càn khôn của ba tu sĩ Chuẩn Thánh như có thể nhìn thấy rất nhiều pháp khí bất phàm bên trong túi đựng đồ này.
Đây là mục đích mà hắn sát phạt quay lại đây, vì hắn cần tìm nguyên liệu dưỡng cho Hỗn Độn Thần Đỉnh, hắn cần thêm nhiều Chuẩn Thánh Binh và Thánh Nhân Binh hơn nữa.
Phụt!
Khi Diệp Thành đang xoa cằm thì thần tử Minh Vương điên cuồng gạo thét lại lần nữa phun ra máu.
Thần Tử phẫn nộ!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hiện thân, vẫn là căn phòng mới của thần tử Quỷ Vương, lúc này căn phòng đã là một đống hoang tàn.Phòng mới không tồi!Diệp Thành ho hắng như nhớ lại sự việc trước đó với thần tử Minh Vương, mỗi lần nghĩ tới cảnh tượng đó trong lòng hắn không khỏi kích động.AdvertisementDiệp Thành thu lại ánh mắt quay người bay vào hố đen không gian và không quên đảo mắt nhìn Minh Vương Tông đổ nát.Đây là kiệt tác của hắn, cướp bóc không hề nương tay, dù sao cũng không phải là người một nhà, cứ diệt đến cùng thôi, một tiên sơn đang yên lành mà giờ bị tàn phá tan hoang, không ngóc ngách nào yên ổn.Người của Minh Vương Tông không nhàn rỗi, lúc này bọn họ đang bận rộn xây lại tiên sơn và đình đài, mặt mày ai nấy vô cùng khó coi.Giết! Giết! Giết!Đang nhìn thì từ một phương vang lên tiếng gào thét như chó điên kéo theo sự chú ý của Diệp Thành.Đó là một địa cung đã bị tổn hại nặng nề, còn người gào thét đương nhiên là thần tử Minh Vương sau khi đã tỉnh lại, mặt mày hắn tôi độc như ác ma, trông nổi bật giữa địa cung tăm tối.Kẻ ta tìm là ngươi!Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn cứ thế sát phạt vào địa cung.Bên trong địa cung hoang tàn, thần tử Minh Vương nằm trên một tế đàn.Trông bộ dạng tên này chẳng ra làm sao, trước đó hắn bị Diệp Thành đánh không hề nhẹ, toàn thân từ đầu tới chân chỉ toàn vết thương, quan trọng nhất vẫn là chú ấn thượng cổ liên tục tiêu diệt tinh nguyên của hắn, huỷ hoại căn cơ của hắn.Giết! Giết! Giết!Bên trong địa cung liên tiếp vang lên tiếng gào thét điên cuồng, hắn ta đầu tóc rối bời, mặt mày tôi độc giống như ác quỷ.Lại nhìn vào địa cung, trận dung của kẻ mạnh không hề nhỏ.Có lẽ vì sợ có người tới đây đưa thần tử Minh Vương đi nên lão tổ Minh Vương mới phái thêm ba Chuẩn Thánh tới đây canh giữ, còn có rất nhiều trưởng lão ở cảnh giới Hoàng đỉnh phong khác bao vây kín ba vòng trong ngoài của địa cung.Diệp Thành lẻn vào trong này, bên ngoài địa cung bao nhiêu kẻ mạnh như vậy nhưng không ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn.Bảo bối cũng không ít nhỉ!Diệp Thành liếc nhìn thần tử Minh Vương rũ rượi trên tế đàn, ánh mắt dừng lại trên túi càn khôn của ba tu sĩ Chuẩn Thánh như có thể nhìn thấy rất nhiều pháp khí bất phàm bên trong túi đựng đồ này.Đây là mục đích mà hắn sát phạt quay lại đây, vì hắn cần tìm nguyên liệu dưỡng cho Hỗn Độn Thần Đỉnh, hắn cần thêm nhiều Chuẩn Thánh Binh và Thánh Nhân Binh hơn nữa.Phụt!Khi Diệp Thành đang xoa cằm thì thần tử Minh Vương điên cuồng gạo thét lại lần nữa phun ra máu.Thần Tử phẫn nộ!