“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3117: Bao vây địa cung!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ba tu sĩ Chuẩn Thánh lần lượt tiến lên, kẻ nào cũng tế ra pháp lực của riêng mình để sưởi ấm cơ thể của thần tử.Đi, đi bắt nữ nhân cho ta!Thần tử Minh Vương mặt mày phẫn nộ, đôi mắt hung tàn mang theo vẻ khát máu và bạo ngược.AdvertisementNghe vậy, Diệp Thành lập tức bay qua đó, hắn không nói thêm lời nào, ngắm chuẩn vào đ*ng q**n của thần tử Minh Vương mà đạp.Hự! Đau!Thần tử Minh Vương giây phút trước còn đang gào thét thì giây phút này đ*ng q**n đã bê bết máu, c** nh* hùng tráng bị một đạp của Diệp Thành dúi cho còn một đống, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp địa cung.Kẻ nào!Ba tu sĩ Chuẩn Thánh hô tô, pháp khí mạnh mẽ lơ lửng trên đỉnh đầu bao vây lấy tế đàn.Lư đồng này không tồi!Diệp Thành giơ tay lên tóm lấy một cái lư đồng của một tu sĩ Chuẩn Thánh, đó là chuẩn thánh binh, vả lại còn là một chuẩn thánh binh không hề tầm thường, chính là loại được đúc từ thần liệu đặc biệt.Binh khí bản mệnh bị cướp còn tu sĩ Chuẩn Thánh kia chưa kịp phản ứng lại.Linh gương này không tồi!Sát kiếm này cũng là của ta!Diệp Thành tỏ ra rất thành thục, hắn liên tiếp ra tay tóm lấy binh khí bản mệnh Chuẩn Thánh của hai kẻ còn lại.Hướng đông nam!Một Chuẩn Thánh gằn lên phẫn nộ như tìm được vị trí mà Diệp Thành ẩn náu ngay giây phút hắn ra tay.Trong chốc lát, kẻ mạnh của Minh Vương Tông bên trong địa cung có được mục tiêu lần lượt ra tay, kẻ nào kẻ nấy sử dụng thần thông, hàng ngàn tiên quang bắn vọt ra bao trùm không gian hư vô của Diệp Thành.Diệp Thành cứ thế ngó lơ, hắn sử dụng Thúc Địa Thành Thốn né qua đòn công kích rợp trời kia.Tiếp đó, hắn tỏ ra không hề kiêng dè gì, di chuyển như lưu quang len lỏi trong địa cung, mỗi một nơi hắn đi qua đều có được thu hoạch, túi đựng đồ của ba tu sĩ Chuẩn Thánh và rất nhiều tu sĩ cảnh giới Hoàng đều bị hắn cướp sạch.Khốn khiếp!Bên trong địa cung chỉ vang vọng tiếng mắng chửi, điều khiến người ta tức tối hơn cả đó là cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa hề thấy mặt kẻ trộm túi đựng đồ và binh khí bản mệnh của mình, dường như mọi thứ đều biến mất không chút lí do vậy.Bao vây địa cung!Bên ngoài địa cung vang lên tiếng quát tháo phẫn nộ, lão tổ Minh Vương dẫn theo sáu Chuẩn Thánh sát phạt tới sau đó còn có thêm rất nhiều trưởng lão đi theo bao vây chật kín địa cung không còn lối thoát.Thấy vậy, Diệp Thành lẻn ngay ra khỏi địa cung.Đi đâu!
Ba tu sĩ Chuẩn Thánh lần lượt tiến lên, kẻ nào cũng tế ra pháp lực của riêng mình để sưởi ấm cơ thể của thần tử.
Đi, đi bắt nữ nhân cho ta!
Thần tử Minh Vương mặt mày phẫn nộ, đôi mắt hung tàn mang theo vẻ khát máu và bạo ngược.
Advertisement
Nghe vậy, Diệp Thành lập tức bay qua đó, hắn không nói thêm lời nào, ngắm chuẩn vào đ*ng q**n của thần tử Minh Vương mà đạp.
Hự! Đau!
Thần tử Minh Vương giây phút trước còn đang gào thét thì giây phút này đ*ng q**n đã bê bết máu, c** nh* hùng tráng bị một đạp của Diệp Thành dúi cho còn một đống, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp địa cung.
Kẻ nào!
Ba tu sĩ Chuẩn Thánh hô tô, pháp khí mạnh mẽ lơ lửng trên đỉnh đầu bao vây lấy tế đàn.
Lư đồng này không tồi!
Diệp Thành giơ tay lên tóm lấy một cái lư đồng của một tu sĩ Chuẩn Thánh, đó là chuẩn thánh binh, vả lại còn là một chuẩn thánh binh không hề tầm thường, chính là loại được đúc từ thần liệu đặc biệt.
Binh khí bản mệnh bị cướp còn tu sĩ Chuẩn Thánh kia chưa kịp phản ứng lại.
Linh gương này không tồi!
Sát kiếm này cũng là của ta!
Diệp Thành tỏ ra rất thành thục, hắn liên tiếp ra tay tóm lấy binh khí bản mệnh Chuẩn Thánh của hai kẻ còn lại.
Hướng đông nam!
Một Chuẩn Thánh gằn lên phẫn nộ như tìm được vị trí mà Diệp Thành ẩn náu ngay giây phút hắn ra tay.
Trong chốc lát, kẻ mạnh của Minh Vương Tông bên trong địa cung có được mục tiêu lần lượt ra tay, kẻ nào kẻ nấy sử dụng thần thông, hàng ngàn tiên quang bắn vọt ra bao trùm không gian hư vô của Diệp Thành.
Diệp Thành cứ thế ngó lơ, hắn sử dụng Thúc Địa Thành Thốn né qua đòn công kích rợp trời kia.
Tiếp đó, hắn tỏ ra không hề kiêng dè gì, di chuyển như lưu quang len lỏi trong địa cung, mỗi một nơi hắn đi qua đều có được thu hoạch, túi đựng đồ của ba tu sĩ Chuẩn Thánh và rất nhiều tu sĩ cảnh giới Hoàng đều bị hắn cướp sạch.
Khốn khiếp!
Bên trong địa cung chỉ vang vọng tiếng mắng chửi, điều khiến người ta tức tối hơn cả đó là cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa hề thấy mặt kẻ trộm túi đựng đồ và binh khí bản mệnh của mình, dường như mọi thứ đều biến mất không chút lí do vậy.
Bao vây địa cung!
Bên ngoài địa cung vang lên tiếng quát tháo phẫn nộ, lão tổ Minh Vương dẫn theo sáu Chuẩn Thánh sát phạt tới sau đó còn có thêm rất nhiều trưởng lão đi theo bao vây chật kín địa cung không còn lối thoát.
Thấy vậy, Diệp Thành lẻn ngay ra khỏi địa cung.
Đi đâu!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ba tu sĩ Chuẩn Thánh lần lượt tiến lên, kẻ nào cũng tế ra pháp lực của riêng mình để sưởi ấm cơ thể của thần tử.Đi, đi bắt nữ nhân cho ta!Thần tử Minh Vương mặt mày phẫn nộ, đôi mắt hung tàn mang theo vẻ khát máu và bạo ngược.AdvertisementNghe vậy, Diệp Thành lập tức bay qua đó, hắn không nói thêm lời nào, ngắm chuẩn vào đ*ng q**n của thần tử Minh Vương mà đạp.Hự! Đau!Thần tử Minh Vương giây phút trước còn đang gào thét thì giây phút này đ*ng q**n đã bê bết máu, c** nh* hùng tráng bị một đạp của Diệp Thành dúi cho còn một đống, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp địa cung.Kẻ nào!Ba tu sĩ Chuẩn Thánh hô tô, pháp khí mạnh mẽ lơ lửng trên đỉnh đầu bao vây lấy tế đàn.Lư đồng này không tồi!Diệp Thành giơ tay lên tóm lấy một cái lư đồng của một tu sĩ Chuẩn Thánh, đó là chuẩn thánh binh, vả lại còn là một chuẩn thánh binh không hề tầm thường, chính là loại được đúc từ thần liệu đặc biệt.Binh khí bản mệnh bị cướp còn tu sĩ Chuẩn Thánh kia chưa kịp phản ứng lại.Linh gương này không tồi!Sát kiếm này cũng là của ta!Diệp Thành tỏ ra rất thành thục, hắn liên tiếp ra tay tóm lấy binh khí bản mệnh Chuẩn Thánh của hai kẻ còn lại.Hướng đông nam!Một Chuẩn Thánh gằn lên phẫn nộ như tìm được vị trí mà Diệp Thành ẩn náu ngay giây phút hắn ra tay.Trong chốc lát, kẻ mạnh của Minh Vương Tông bên trong địa cung có được mục tiêu lần lượt ra tay, kẻ nào kẻ nấy sử dụng thần thông, hàng ngàn tiên quang bắn vọt ra bao trùm không gian hư vô của Diệp Thành.Diệp Thành cứ thế ngó lơ, hắn sử dụng Thúc Địa Thành Thốn né qua đòn công kích rợp trời kia.Tiếp đó, hắn tỏ ra không hề kiêng dè gì, di chuyển như lưu quang len lỏi trong địa cung, mỗi một nơi hắn đi qua đều có được thu hoạch, túi đựng đồ của ba tu sĩ Chuẩn Thánh và rất nhiều tu sĩ cảnh giới Hoàng đều bị hắn cướp sạch.Khốn khiếp!Bên trong địa cung chỉ vang vọng tiếng mắng chửi, điều khiến người ta tức tối hơn cả đó là cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa hề thấy mặt kẻ trộm túi đựng đồ và binh khí bản mệnh của mình, dường như mọi thứ đều biến mất không chút lí do vậy.Bao vây địa cung!Bên ngoài địa cung vang lên tiếng quát tháo phẫn nộ, lão tổ Minh Vương dẫn theo sáu Chuẩn Thánh sát phạt tới sau đó còn có thêm rất nhiều trưởng lão đi theo bao vây chật kín địa cung không còn lối thoát.Thấy vậy, Diệp Thành lẻn ngay ra khỏi địa cung.Đi đâu!