Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3143: Rốt cục là sao!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chuyện này khiến hắn cảm thấy khó hiểu và mâu thuẫn, Hồng Trần tiếp nhận Viêm Hoàng Thánh Chủ, là sự tồn tại của năm nghìn năm trước, cách hiện tại cũng phải bốn nghìn năm, vả lại còn lưu truyền tới Chư Thiên Vạn Vực.Diệp Thành khó hiểu, hoặc có thể nói những gì liên quan đến Hồng Trần hắn đều thấy khó hiểu.Giống như Đại Sở của năm xưa, cho tới khi Hồng Trần qua đời hắn cũng không làm rõ được thân phận của ông ta, sau này nhờ Đông Hoàng Thái Tâm nói thì hắn mới biết Hồng Trần ngay từ đầu đã là một sự mâu thuẫn.AdvertisementĐúng là khó hiểu!Diệp Thành lẩm bẩm, hắn bay về đỉnh núi của Hoa Vân, bước vào động phủ và tạo kết giới.Diệp Thành ngồi khoanh chân, hắn đặt bức tranh trên hai chân mình sau đó mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn nhìn bức tranh kia.Bức tranh không có gì đặc biệt ngoài sự tồn tại khá lâu, hắn cũng không tìm thấy bất cứ điểm nào khác thường.Diệp Thành bất lực hít sâu, hắn đành sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá.Lúc này bức tranh lay động, bên trên xuất hiện thêm một lớp tiên quang như ẩn như hiện, trong không gian có thêm sức mạnh thần bí như muốn che đi huyền cơ trên bức tranh.Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành loé sáng mở ra một lớp tiên quang như nhìn thấy một bóng hình như mộng như ảo.Đông... Đông Hoàng Thái Tâm!Đông Hoàng Thái Tâm!Diệp Thành thẫn thờ nhìn bức tranh, bóng hình như mộng như ảo đó chẳng phải là Đông Hoàng Thái Tâm sao?Trong chốc lát suy nghĩ của Diệp Thành trở nên mơ hồ, có thể thấy được bức tranh về Hồng Trần ở Chư Thiên Vạn Vực đã khiến người ta khó hiểu rồi, hiện giờ lại nhìn thấy bóng dáng Đông Hoàng Thái Tâm bên trong bức tranh này khiến sự việc khúc mắc chưa có lời giải lại càng thêm thần bí hơn.Rốt cục là sao!Đồng lực tiên luân của Diệp Thành ngưng tụ nhìn chằm chằm vào bức tranh, gạt đi từng lớp sương mờ.Thế nhưng hắn càng cố gặng lại càng chạm phải cấm kị.Bức tranh rung lên, bên trên có lớp tiên quang chốc chốc loé sáng.Hự!Diệp Thành ôm đầu, đau đớn rít lên, thần hải ong ong, đầu hắn như muốn nổ tung.Lần này không chỉ mắt trái phản phệ mà thất khiếu của hắn cũng chảy máu, bị sức mạnh thần bí ngăn lại.Phụt!

Chuyện này khiến hắn cảm thấy khó hiểu và mâu thuẫn, Hồng Trần tiếp nhận Viêm Hoàng Thánh Chủ, là sự tồn tại của năm nghìn năm trước, cách hiện tại cũng phải bốn nghìn năm, vả lại còn lưu truyền tới Chư Thiên Vạn Vực.

Diệp Thành khó hiểu, hoặc có thể nói những gì liên quan đến Hồng Trần hắn đều thấy khó hiểu.

Giống như Đại Sở của năm xưa, cho tới khi Hồng Trần qua đời hắn cũng không làm rõ được thân phận của ông ta, sau này nhờ Đông Hoàng Thái Tâm nói thì hắn mới biết Hồng Trần ngay từ đầu đã là một sự mâu thuẫn.

Advertisement

Đúng là khó hiểu!

Diệp Thành lẩm bẩm, hắn bay về đỉnh núi của Hoa Vân, bước vào động phủ và tạo kết giới.

Diệp Thành ngồi khoanh chân, hắn đặt bức tranh trên hai chân mình sau đó mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn nhìn bức tranh kia.

Bức tranh không có gì đặc biệt ngoài sự tồn tại khá lâu, hắn cũng không tìm thấy bất cứ điểm nào khác thường.

Diệp Thành bất lực hít sâu, hắn đành sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá.

Lúc này bức tranh lay động, bên trên xuất hiện thêm một lớp tiên quang như ẩn như hiện, trong không gian có thêm sức mạnh thần bí như muốn che đi huyền cơ trên bức tranh.

Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành loé sáng mở ra một lớp tiên quang như nhìn thấy một bóng hình như mộng như ảo.

Đông... Đông Hoàng Thái Tâm!

Đông Hoàng Thái Tâm!

Diệp Thành thẫn thờ nhìn bức tranh, bóng hình như mộng như ảo đó chẳng phải là Đông Hoàng Thái Tâm sao?

Trong chốc lát suy nghĩ của Diệp Thành trở nên mơ hồ, có thể thấy được bức tranh về Hồng Trần ở Chư Thiên Vạn Vực đã khiến người ta khó hiểu rồi, hiện giờ lại nhìn thấy bóng dáng Đông Hoàng Thái Tâm bên trong bức tranh này khiến sự việc khúc mắc chưa có lời giải lại càng thêm thần bí hơn.

Rốt cục là sao!

Đồng lực tiên luân của Diệp Thành ngưng tụ nhìn chằm chằm vào bức tranh, gạt đi từng lớp sương mờ.

Thế nhưng hắn càng cố gặng lại càng chạm phải cấm kị.

Bức tranh rung lên, bên trên có lớp tiên quang chốc chốc loé sáng.

Hự!

Diệp Thành ôm đầu, đau đớn rít lên, thần hải ong ong, đầu hắn như muốn nổ tung.

Lần này không chỉ mắt trái phản phệ mà thất khiếu của hắn cũng chảy máu, bị sức mạnh thần bí ngăn lại.

Phụt!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chuyện này khiến hắn cảm thấy khó hiểu và mâu thuẫn, Hồng Trần tiếp nhận Viêm Hoàng Thánh Chủ, là sự tồn tại của năm nghìn năm trước, cách hiện tại cũng phải bốn nghìn năm, vả lại còn lưu truyền tới Chư Thiên Vạn Vực.Diệp Thành khó hiểu, hoặc có thể nói những gì liên quan đến Hồng Trần hắn đều thấy khó hiểu.Giống như Đại Sở của năm xưa, cho tới khi Hồng Trần qua đời hắn cũng không làm rõ được thân phận của ông ta, sau này nhờ Đông Hoàng Thái Tâm nói thì hắn mới biết Hồng Trần ngay từ đầu đã là một sự mâu thuẫn.AdvertisementĐúng là khó hiểu!Diệp Thành lẩm bẩm, hắn bay về đỉnh núi của Hoa Vân, bước vào động phủ và tạo kết giới.Diệp Thành ngồi khoanh chân, hắn đặt bức tranh trên hai chân mình sau đó mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn nhìn bức tranh kia.Bức tranh không có gì đặc biệt ngoài sự tồn tại khá lâu, hắn cũng không tìm thấy bất cứ điểm nào khác thường.Diệp Thành bất lực hít sâu, hắn đành sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá.Lúc này bức tranh lay động, bên trên xuất hiện thêm một lớp tiên quang như ẩn như hiện, trong không gian có thêm sức mạnh thần bí như muốn che đi huyền cơ trên bức tranh.Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành loé sáng mở ra một lớp tiên quang như nhìn thấy một bóng hình như mộng như ảo.Đông... Đông Hoàng Thái Tâm!Đông Hoàng Thái Tâm!Diệp Thành thẫn thờ nhìn bức tranh, bóng hình như mộng như ảo đó chẳng phải là Đông Hoàng Thái Tâm sao?Trong chốc lát suy nghĩ của Diệp Thành trở nên mơ hồ, có thể thấy được bức tranh về Hồng Trần ở Chư Thiên Vạn Vực đã khiến người ta khó hiểu rồi, hiện giờ lại nhìn thấy bóng dáng Đông Hoàng Thái Tâm bên trong bức tranh này khiến sự việc khúc mắc chưa có lời giải lại càng thêm thần bí hơn.Rốt cục là sao!Đồng lực tiên luân của Diệp Thành ngưng tụ nhìn chằm chằm vào bức tranh, gạt đi từng lớp sương mờ.Thế nhưng hắn càng cố gặng lại càng chạm phải cấm kị.Bức tranh rung lên, bên trên có lớp tiên quang chốc chốc loé sáng.Hự!Diệp Thành ôm đầu, đau đớn rít lên, thần hải ong ong, đầu hắn như muốn nổ tung.Lần này không chỉ mắt trái phản phệ mà thất khiếu của hắn cũng chảy máu, bị sức mạnh thần bí ngăn lại.Phụt!

Chương 3143: Rốt cục là sao!