Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3144: Đông Hoàng Thái Tâm!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi phun ra cả miệng máu, Diệp Thành ngã ra đất, máu tươi nhuốm đỏ bức tranh nhưng lại tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp, đó là một bóng hình như mộng ảo đang nhảy múa.Trong động phủ, vì Diệp Thành chìm vào hôn mê nên bầu không khí lúc này vô cùng yên tĩnh.Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống.AdvertisementTiên sơn nhà họ Mạc vẫn vô cùng náo nhiệt, còn có tu sĩ tứ phương tới đây thăm hỏi, tất cả đều có cấp bậc Chuẩn Thánh.Trên một ngọn núi, mùi rượu lan ra khắp nơi, bầu không khí rạo rực, cũng phải có tới hơn hai trăm người, có nam, có nữ, đều là người chuyển kiếp của Đại Sở, người nào người nấy cầm vò rượu, có người ngẩng đầu nhìn tinh không, có người hồi tưởng chuyện năm xưa.Điểm tương đồng là trong nụ cười của bọn họ còn mang theo những giọt nước mắt.Trời khuya dần, người chuyển kiếp của Đại Sở dần tản đi.Trong màn đêm yên tĩnh có vài người chuyển kiếp chạy về phía động phủ của Diệp Thành, bọn họ tỏ thái độ cung kính quỳ lạy, đó là Thánh Chủ của bọn họ, là hắn đã vượt qua bao gian nan vất vả để tìm thấy bọn họ, đó là mối ân tình hết sức lớn lao.Có điều Diệp Thành lại không hề hay biết tới điều này, hắn vẫn đang chìm trong giấc ngủ, vả lại ý thức còn bất định.Không biết mất bao lâu mới thấy thánh thể của hắn run lên, hắn bị kéo vào mộng cảnh kì diệu, hắn như chiếc lá rơi bay theo chiều gió, không biết bay về phương nào.Trong mộng mị, Diệp Thành chợt mở mắt.Ập vào mắt hắn là một thế giới mơ hồ che lấp tầm nhìn.Trong cơn mơ màng, thế giới mơ hồ trước mắt dần rõ ràng hơn, lớp sương mờ thần bí che lấp núi cao sông dài cũng tản đi, đại địa rộng lớn hiện ra, đó là một vùng sơn hà rộng lớn.Đại Sở?Diệp Thành thẫn thờ, hắn nhận ra đây là đâu.Mơ về Đại Sở?Trong lòng Diệp Thành dấy lên câu hỏi, hắn liên tiếp đưa mắt nhìn tứ phương, hắn đã từng có kinh nghiệm một lần về điều này, hắn chắc chắn rằng mình đã quay về Đại Sở từ trong mộng cảnh, vả lại còn trong tình huống không có Diệm Phi.Diệp Thành không nghĩ nhiều, hắn bước một bước lên trời vừa đảo mắt nhìn chư thiên vừa bay vút qua thiên không như một đạo thần mang, hắn trông thấy những người tồn tại thực sự, có người hắn quen cũng có người hắn chưa từng gặp.Không lâu sau đó, Diệp Thành bay vào một thế giới như tiên vực, đó là thần hộ vệ của Đại Sở: Thiên Huyền Môn.Đông Hoàng Thái Tâm!Còn chưa bước vào Thiên Huyền Môn Diệp Thành đã không thể kiềm lòng mà bật thốt lên, thân hình hắn như ma quỷ len lỏi vào rừng trúc sâu, hắn thật sự mong mỏi Đông Hoàng Thái Tâm thông tuệ có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn.Phía trước mặt Diệp Thành lúc này là một khu rừng trúc, đó là nơi mà Đông Hoàng Thái Tâm sống, Diệp Thành cứ thế bay vào đây như một đạo thần mang.A!Thế rồi bên trong rừng trúc vang lên tiếng thét kinh ngạc của Diệp Thành .Bên trong rừng trúc là cảnh tượng hết sức ướt át, đó là một bể tiên trì, Đông Hoàng Thái Tâm vừa tắm xong và bước ra ngoài, và Diệp Thành vừa xông vào đây vừa hay trông thấy cảnh tượng này.

Sau khi phun ra cả miệng máu, Diệp Thành ngã ra đất, máu tươi nhuốm đỏ bức tranh nhưng lại tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp, đó là một bóng hình như mộng ảo đang nhảy múa.

Trong động phủ, vì Diệp Thành chìm vào hôn mê nên bầu không khí lúc này vô cùng yên tĩnh.

Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống.

Advertisement

Tiên sơn nhà họ Mạc vẫn vô cùng náo nhiệt, còn có tu sĩ tứ phương tới đây thăm hỏi, tất cả đều có cấp bậc Chuẩn Thánh.

Trên một ngọn núi, mùi rượu lan ra khắp nơi, bầu không khí rạo rực, cũng phải có tới hơn hai trăm người, có nam, có nữ, đều là người chuyển kiếp của Đại Sở, người nào người nấy cầm vò rượu, có người ngẩng đầu nhìn tinh không, có người hồi tưởng chuyện năm xưa.

Điểm tương đồng là trong nụ cười của bọn họ còn mang theo những giọt nước mắt.

Trời khuya dần, người chuyển kiếp của Đại Sở dần tản đi.

Trong màn đêm yên tĩnh có vài người chuyển kiếp chạy về phía động phủ của Diệp Thành, bọn họ tỏ thái độ cung kính quỳ lạy, đó là Thánh Chủ của bọn họ, là hắn đã vượt qua bao gian nan vất vả để tìm thấy bọn họ, đó là mối ân tình hết sức lớn lao.

Có điều Diệp Thành lại không hề hay biết tới điều này, hắn vẫn đang chìm trong giấc ngủ, vả lại ý thức còn bất định.

Không biết mất bao lâu mới thấy thánh thể của hắn run lên, hắn bị kéo vào mộng cảnh kì diệu, hắn như chiếc lá rơi bay theo chiều gió, không biết bay về phương nào.

Trong mộng mị, Diệp Thành chợt mở mắt.

Ập vào mắt hắn là một thế giới mơ hồ che lấp tầm nhìn.

Trong cơn mơ màng, thế giới mơ hồ trước mắt dần rõ ràng hơn, lớp sương mờ thần bí che lấp núi cao sông dài cũng tản đi, đại địa rộng lớn hiện ra, đó là một vùng sơn hà rộng lớn.

Đại Sở?

Diệp Thành thẫn thờ, hắn nhận ra đây là đâu.

Mơ về Đại Sở?

Trong lòng Diệp Thành dấy lên câu hỏi, hắn liên tiếp đưa mắt nhìn tứ phương, hắn đã từng có kinh nghiệm một lần về điều này, hắn chắc chắn rằng mình đã quay về Đại Sở từ trong mộng cảnh, vả lại còn trong tình huống không có Diệm Phi.

Diệp Thành không nghĩ nhiều, hắn bước một bước lên trời vừa đảo mắt nhìn chư thiên vừa bay vút qua thiên không như một đạo thần mang, hắn trông thấy những người tồn tại thực sự, có người hắn quen cũng có người hắn chưa từng gặp.

Không lâu sau đó, Diệp Thành bay vào một thế giới như tiên vực, đó là thần hộ vệ của Đại Sở: Thiên Huyền Môn.

Đông Hoàng Thái Tâm!

Còn chưa bước vào Thiên Huyền Môn Diệp Thành đã không thể kiềm lòng mà bật thốt lên, thân hình hắn như ma quỷ len lỏi vào rừng trúc sâu, hắn thật sự mong mỏi Đông Hoàng Thái Tâm thông tuệ có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn.

Phía trước mặt Diệp Thành lúc này là một khu rừng trúc, đó là nơi mà Đông Hoàng Thái Tâm sống, Diệp Thành cứ thế bay vào đây như một đạo thần mang.

A!

Thế rồi bên trong rừng trúc vang lên tiếng thét kinh ngạc của Diệp Thành .

Bên trong rừng trúc là cảnh tượng hết sức ướt át, đó là một bể tiên trì, Đông Hoàng Thái Tâm vừa tắm xong và bước ra ngoài, và Diệp Thành vừa xông vào đây vừa hay trông thấy cảnh tượng này.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi phun ra cả miệng máu, Diệp Thành ngã ra đất, máu tươi nhuốm đỏ bức tranh nhưng lại tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp, đó là một bóng hình như mộng ảo đang nhảy múa.Trong động phủ, vì Diệp Thành chìm vào hôn mê nên bầu không khí lúc này vô cùng yên tĩnh.Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống.AdvertisementTiên sơn nhà họ Mạc vẫn vô cùng náo nhiệt, còn có tu sĩ tứ phương tới đây thăm hỏi, tất cả đều có cấp bậc Chuẩn Thánh.Trên một ngọn núi, mùi rượu lan ra khắp nơi, bầu không khí rạo rực, cũng phải có tới hơn hai trăm người, có nam, có nữ, đều là người chuyển kiếp của Đại Sở, người nào người nấy cầm vò rượu, có người ngẩng đầu nhìn tinh không, có người hồi tưởng chuyện năm xưa.Điểm tương đồng là trong nụ cười của bọn họ còn mang theo những giọt nước mắt.Trời khuya dần, người chuyển kiếp của Đại Sở dần tản đi.Trong màn đêm yên tĩnh có vài người chuyển kiếp chạy về phía động phủ của Diệp Thành, bọn họ tỏ thái độ cung kính quỳ lạy, đó là Thánh Chủ của bọn họ, là hắn đã vượt qua bao gian nan vất vả để tìm thấy bọn họ, đó là mối ân tình hết sức lớn lao.Có điều Diệp Thành lại không hề hay biết tới điều này, hắn vẫn đang chìm trong giấc ngủ, vả lại ý thức còn bất định.Không biết mất bao lâu mới thấy thánh thể của hắn run lên, hắn bị kéo vào mộng cảnh kì diệu, hắn như chiếc lá rơi bay theo chiều gió, không biết bay về phương nào.Trong mộng mị, Diệp Thành chợt mở mắt.Ập vào mắt hắn là một thế giới mơ hồ che lấp tầm nhìn.Trong cơn mơ màng, thế giới mơ hồ trước mắt dần rõ ràng hơn, lớp sương mờ thần bí che lấp núi cao sông dài cũng tản đi, đại địa rộng lớn hiện ra, đó là một vùng sơn hà rộng lớn.Đại Sở?Diệp Thành thẫn thờ, hắn nhận ra đây là đâu.Mơ về Đại Sở?Trong lòng Diệp Thành dấy lên câu hỏi, hắn liên tiếp đưa mắt nhìn tứ phương, hắn đã từng có kinh nghiệm một lần về điều này, hắn chắc chắn rằng mình đã quay về Đại Sở từ trong mộng cảnh, vả lại còn trong tình huống không có Diệm Phi.Diệp Thành không nghĩ nhiều, hắn bước một bước lên trời vừa đảo mắt nhìn chư thiên vừa bay vút qua thiên không như một đạo thần mang, hắn trông thấy những người tồn tại thực sự, có người hắn quen cũng có người hắn chưa từng gặp.Không lâu sau đó, Diệp Thành bay vào một thế giới như tiên vực, đó là thần hộ vệ của Đại Sở: Thiên Huyền Môn.Đông Hoàng Thái Tâm!Còn chưa bước vào Thiên Huyền Môn Diệp Thành đã không thể kiềm lòng mà bật thốt lên, thân hình hắn như ma quỷ len lỏi vào rừng trúc sâu, hắn thật sự mong mỏi Đông Hoàng Thái Tâm thông tuệ có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn.Phía trước mặt Diệp Thành lúc này là một khu rừng trúc, đó là nơi mà Đông Hoàng Thái Tâm sống, Diệp Thành cứ thế bay vào đây như một đạo thần mang.A!Thế rồi bên trong rừng trúc vang lên tiếng thét kinh ngạc của Diệp Thành .Bên trong rừng trúc là cảnh tượng hết sức ướt át, đó là một bể tiên trì, Đông Hoàng Thái Tâm vừa tắm xong và bước ra ngoài, và Diệp Thành vừa xông vào đây vừa hay trông thấy cảnh tượng này.

Chương 3144: Đông Hoàng Thái Tâm!