“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3160: “Tiểu nha đầu đó trông rất xinh đẹp”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cái chuông này không tồi!Thanh kiếm này cũng tốt!Lại còn có cả tiên thạch ba màu nữa!AdvertisementBên trong bồn chứa đựng bảo vật của bộ lạc Man tộc, Diệp Thành tỏ ra không hề khách khí, hắn cầm bao nải, là loại túi càn khôn cỡ lớn càn quét từng thứ một, và chẳng hề coi mình là người ngoài.Man Hùng chép miệng, hắn ta tỏ ra ái ngại mà không muốn nhìn tiếp nữa, cứ thế dùng một tay lôi Diệp Thành ra ngoài.A, hi hi...!Diệp Thành toét miệng cười, hắn nhét túi đựng đồ vào trong ngực áoTa thích tính cách này của ngươi!Diệp Thành còn muốn lấy thêm chút đồ nhưng đã bị Man Hùng lôi đi.Lại là một đêm náo nhiệt, bộ lạc người Man vẫn rất nhộn nhịp, lửa trại rực cháy, mùi thịt thơm nồng.Cho tới đêm khuya Diệp Thành mới tìm được một nơi không có người, hắn dốc toàn bộ bảo bối lấy ra từ bồn đựng bảo bối của tộc người Man ra, phần lớn đều là pháp khí bất phàm, có thể chất thành một ngọn núi nhỏ.Không lâu sau đó, Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, thân đỉnh biến to thêm, nghiền nát những pháp khí kia, và thôn tính tinh nguyên của chúng, trông có vẻ như tên này thích thú lạ thường.Không tồi!Diệp Thành xoa cằm, hắn toét miệng cười mà không quên liếc nhìn về hướng bồn chứa bảo bối của tộc người Man.Man Hùng lại tới, hắn nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh rồi bất giác tặc lưỡi, bảo bối của Man tộc so với cái đỉnh này chỉ là thứ rác rưởi, đây mới là thần khí bá đạo.Thấy Diệp Thành vẫn còn nhìn về phía bồn chứa bảo bối, Man Hùng tiến lên trước đạp cho hắn một cái: “Còn nhìn hả?”“Không cho lấy còn không cho nhìn à?”, Diệp Thành tỏ ra thản nhiên.“Bao giờ đi tìm người chuyển kiếp thì dẫn theo ta, tiện xem xem Man Man nhà ta”, Man Hùng ngồi phịch xuống đất sau đó lấy ra một vò rượu và tu ừng ực.“Man Man?”, Diệp Thành nhướng mày, “Man Man là ai?”“Thê tử của ta”, Man Hùng mỉm cười.“Thú...thú vị đấy”, Diệp Thành nói rồi bất giác xoa cằm nhìn Man Hùng từ đầu tới chân, và ánh mắt dừng ở đ*ng q**n hắn lâu hơn một chút, một người với thân hình vạm vỡ như hắn nếu vào động phòng thì nhất định sẽ rất náo nhiệt, có khiến người ta mất mạng cũng có khả năng.“Tiểu nha đầu đó trông rất xinh đẹp”, Man Hùng nói rồi lại toét miệng cười.“Đã là thê tử của ngươi thì sao lại không đón tới đây?”“Cái này ấy à!”, Man Hùng gãi đầu bối rối, “vẫn chưa thành thân”.“Bịa, bịa tiếp đi”.“Thôi được rồi, ta thích nàng ấy mà nàng ấy vẫn chẳng có ý tứ gì với ta”, Man Hùng cười trừ ái ngại, “nàng ấy không muốn gặp ta, lần trước tới ngỏ lời kết duyên cùng nhưng lại đánh ta một trận”.“Ta hiểu rồi”, Diệp Thành lên tiếng.“Tinh không đồ ta lấy từ phụ thân ta”, Man Hùng đem bức tranh cuộn nhét vào người Diệp Thành.
Cái chuông này không tồi!
Thanh kiếm này cũng tốt!
Lại còn có cả tiên thạch ba màu nữa!
Advertisement
Bên trong bồn chứa đựng bảo vật của bộ lạc Man tộc, Diệp Thành tỏ ra không hề khách khí, hắn cầm bao nải, là loại túi càn khôn cỡ lớn càn quét từng thứ một, và chẳng hề coi mình là người ngoài.
Man Hùng chép miệng, hắn ta tỏ ra ái ngại mà không muốn nhìn tiếp nữa, cứ thế dùng một tay lôi Diệp Thành ra ngoài.
A, hi hi...!
Diệp Thành toét miệng cười, hắn nhét túi đựng đồ vào trong ngực áo
Ta thích tính cách này của ngươi!
Diệp Thành còn muốn lấy thêm chút đồ nhưng đã bị Man Hùng lôi đi.
Lại là một đêm náo nhiệt, bộ lạc người Man vẫn rất nhộn nhịp, lửa trại rực cháy, mùi thịt thơm nồng.
Cho tới đêm khuya Diệp Thành mới tìm được một nơi không có người, hắn dốc toàn bộ bảo bối lấy ra từ bồn đựng bảo bối của tộc người Man ra, phần lớn đều là pháp khí bất phàm, có thể chất thành một ngọn núi nhỏ.
Không lâu sau đó, Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, thân đỉnh biến to thêm, nghiền nát những pháp khí kia, và thôn tính tinh nguyên của chúng, trông có vẻ như tên này thích thú lạ thường.
Không tồi!
Diệp Thành xoa cằm, hắn toét miệng cười mà không quên liếc nhìn về hướng bồn chứa bảo bối của tộc người Man.
Man Hùng lại tới, hắn nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh rồi bất giác tặc lưỡi, bảo bối của Man tộc so với cái đỉnh này chỉ là thứ rác rưởi, đây mới là thần khí bá đạo.
Thấy Diệp Thành vẫn còn nhìn về phía bồn chứa bảo bối, Man Hùng tiến lên trước đạp cho hắn một cái: “Còn nhìn hả?”
“Không cho lấy còn không cho nhìn à?”, Diệp Thành tỏ ra thản nhiên.
“Bao giờ đi tìm người chuyển kiếp thì dẫn theo ta, tiện xem xem Man Man nhà ta”, Man Hùng ngồi phịch xuống đất sau đó lấy ra một vò rượu và tu ừng ực.
“Man Man?”, Diệp Thành nhướng mày, “Man Man là ai?”
“Thê tử của ta”, Man Hùng mỉm cười.
“Thú...thú vị đấy”, Diệp Thành nói rồi bất giác xoa cằm nhìn Man Hùng từ đầu tới chân, và ánh mắt dừng ở đ*ng q**n hắn lâu hơn một chút, một người với thân hình vạm vỡ như hắn nếu vào động phòng thì nhất định sẽ rất náo nhiệt, có khiến người ta mất mạng cũng có khả năng.
“Tiểu nha đầu đó trông rất xinh đẹp”, Man Hùng nói rồi lại toét miệng cười.
“Đã là thê tử của ngươi thì sao lại không đón tới đây?”
“Cái này ấy à!”, Man Hùng gãi đầu bối rối, “vẫn chưa thành thân”.
“Bịa, bịa tiếp đi”.
“Thôi được rồi, ta thích nàng ấy mà nàng ấy vẫn chẳng có ý tứ gì với ta”, Man Hùng cười trừ ái ngại, “nàng ấy không muốn gặp ta, lần trước tới ngỏ lời kết duyên cùng nhưng lại đánh ta một trận”.
“Ta hiểu rồi”, Diệp Thành lên tiếng.
“Tinh không đồ ta lấy từ phụ thân ta”, Man Hùng đem bức tranh cuộn nhét vào người Diệp Thành.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cái chuông này không tồi!Thanh kiếm này cũng tốt!Lại còn có cả tiên thạch ba màu nữa!AdvertisementBên trong bồn chứa đựng bảo vật của bộ lạc Man tộc, Diệp Thành tỏ ra không hề khách khí, hắn cầm bao nải, là loại túi càn khôn cỡ lớn càn quét từng thứ một, và chẳng hề coi mình là người ngoài.Man Hùng chép miệng, hắn ta tỏ ra ái ngại mà không muốn nhìn tiếp nữa, cứ thế dùng một tay lôi Diệp Thành ra ngoài.A, hi hi...!Diệp Thành toét miệng cười, hắn nhét túi đựng đồ vào trong ngực áoTa thích tính cách này của ngươi!Diệp Thành còn muốn lấy thêm chút đồ nhưng đã bị Man Hùng lôi đi.Lại là một đêm náo nhiệt, bộ lạc người Man vẫn rất nhộn nhịp, lửa trại rực cháy, mùi thịt thơm nồng.Cho tới đêm khuya Diệp Thành mới tìm được một nơi không có người, hắn dốc toàn bộ bảo bối lấy ra từ bồn đựng bảo bối của tộc người Man ra, phần lớn đều là pháp khí bất phàm, có thể chất thành một ngọn núi nhỏ.Không lâu sau đó, Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, thân đỉnh biến to thêm, nghiền nát những pháp khí kia, và thôn tính tinh nguyên của chúng, trông có vẻ như tên này thích thú lạ thường.Không tồi!Diệp Thành xoa cằm, hắn toét miệng cười mà không quên liếc nhìn về hướng bồn chứa bảo bối của tộc người Man.Man Hùng lại tới, hắn nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh rồi bất giác tặc lưỡi, bảo bối của Man tộc so với cái đỉnh này chỉ là thứ rác rưởi, đây mới là thần khí bá đạo.Thấy Diệp Thành vẫn còn nhìn về phía bồn chứa bảo bối, Man Hùng tiến lên trước đạp cho hắn một cái: “Còn nhìn hả?”“Không cho lấy còn không cho nhìn à?”, Diệp Thành tỏ ra thản nhiên.“Bao giờ đi tìm người chuyển kiếp thì dẫn theo ta, tiện xem xem Man Man nhà ta”, Man Hùng ngồi phịch xuống đất sau đó lấy ra một vò rượu và tu ừng ực.“Man Man?”, Diệp Thành nhướng mày, “Man Man là ai?”“Thê tử của ta”, Man Hùng mỉm cười.“Thú...thú vị đấy”, Diệp Thành nói rồi bất giác xoa cằm nhìn Man Hùng từ đầu tới chân, và ánh mắt dừng ở đ*ng q**n hắn lâu hơn một chút, một người với thân hình vạm vỡ như hắn nếu vào động phòng thì nhất định sẽ rất náo nhiệt, có khiến người ta mất mạng cũng có khả năng.“Tiểu nha đầu đó trông rất xinh đẹp”, Man Hùng nói rồi lại toét miệng cười.“Đã là thê tử của ngươi thì sao lại không đón tới đây?”“Cái này ấy à!”, Man Hùng gãi đầu bối rối, “vẫn chưa thành thân”.“Bịa, bịa tiếp đi”.“Thôi được rồi, ta thích nàng ấy mà nàng ấy vẫn chẳng có ý tứ gì với ta”, Man Hùng cười trừ ái ngại, “nàng ấy không muốn gặp ta, lần trước tới ngỏ lời kết duyên cùng nhưng lại đánh ta một trận”.“Ta hiểu rồi”, Diệp Thành lên tiếng.“Tinh không đồ ta lấy từ phụ thân ta”, Man Hùng đem bức tranh cuộn nhét vào người Diệp Thành.