“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3161: Ngươi đã nói cả chặng đường rồi!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cái này được đấy”, Diệp Thành lập tức mở ra, mặc dù bức vẽ này không lớn cho lắm nhưng lại bao gồm cả hai tinh vực trong đó.“Cứ vậy đi”, Man Hùng vỗ vai Diệp Thành rồi đứng dậy bước đi.“Ngày mai nhớ mặc đồ, đừng để bả vai trần trông như thổ phỉ”, phía sau Diệp Thành không quên nhắc nhở.Man Hùng không đáp lời, có lẽ vì uống đã say nên bước đi chếnh choáng.AdvertisementThấy Man Hùng đi xa rồi Diệp Thành mới đứng dậy nhìn tứ phương sau đó bước vào nơi sâu bên trong bộ lạc người Man, hắn lại tới bên bồn đựng bảo bối kia và lấy ra cái túi gai một cách hết sức tự nhiên.Không biết mất bao lâu tên này mới vác túi nải quay lại.Tiếp đó, từng món pháp khí lại được chất thành núi, Hỗn Độn Thần Đỉnh tỏ ra rất hào hứng.Đêm nay Diệp Thành không hề nhàn rỗi.Dưới đêm trăng, bóng hình hắn khiêng bao nải trông thế nào cũng giống một tên trộm.Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng, Man Hùng đã tới.Đúng như Diệp Thành nói, tên này đã mặc y phục.Diệp Thành nhìn mà tỏ ra kì quái, Man Hùng quả thực đã sở soạn rất nhanh chóng, thế nhưng không biết vì sao mà nhìn tên cao ba trượng này Diệp Thành lại thấy trông không ra làm sao.Đi thôi!Man Hùng tỏ ra khá nóng lòng, hắn kéo Diệp Thành bay lên trời.Cả hai người bay vào tinh không, đi theo hướng mà tinh không đồ chỉ và bay về tinh không ở phía đông.Cả chặng đường bay tới đây bọn họ đã gặp không ít cổ tinh, nhưng đáng tiếc là chẳng hề có người chuyển kiếp.Cho tới ba ngày sau cả hai mới dừng chân.Nhìn vào tinh không phía xa, một cổ tinh đã hiện lên trong tầm mắt, nó to chừng Chu Tước Tinh, lấp lánh ánh sáng.Ở Thiên Tinh Vực này nó có cái tên riêng đó là: Bách Hồ Tinh.Diệp Thành liếc nhìn vì sao này sau đó lại nhìn sang Man Hùng.Ngươi đã nói cả chặng đường rồi!Man Hùng tỏ ra thản nhiên, hắn bay vào Bách Hồ Tinh trước.Diệp Thành lắc đầu rồi cũng đi theo.Đợi tới khi đáp xuống Bách Hồ Tinh thì Diệp Thành mới bắt đầu bấm tay tính toán, càng tính mắt hắn càng sáng lên.Man Hùng thấy vậy cũng không lên tiếng nữa, vẻ mặt hắn nhìn Diệp Thành như hiểu ra Bách Hồ Tinh có người chuyển kiếp.Diệp Thành bay vào hư thiên, lần này đổi lại là Man Hùng đi theo.Không lâu sau đó cả hai mới dừng chân bên dưới một tiên sơn.Vẻ mặt của Man Hùng tỏ ra khá kì quái vì tiên sơn này chính là nơi ở của gia tộc Man Man.
“Cái này được đấy”, Diệp Thành lập tức mở ra, mặc dù bức vẽ này không lớn cho lắm nhưng lại bao gồm cả hai tinh vực trong đó.
“Cứ vậy đi”, Man Hùng vỗ vai Diệp Thành rồi đứng dậy bước đi.
“Ngày mai nhớ mặc đồ, đừng để bả vai trần trông như thổ phỉ”, phía sau Diệp Thành không quên nhắc nhở.
Man Hùng không đáp lời, có lẽ vì uống đã say nên bước đi chếnh choáng.
Advertisement
Thấy Man Hùng đi xa rồi Diệp Thành mới đứng dậy nhìn tứ phương sau đó bước vào nơi sâu bên trong bộ lạc người Man, hắn lại tới bên bồn đựng bảo bối kia và lấy ra cái túi gai một cách hết sức tự nhiên.
Không biết mất bao lâu tên này mới vác túi nải quay lại.
Tiếp đó, từng món pháp khí lại được chất thành núi, Hỗn Độn Thần Đỉnh tỏ ra rất hào hứng.
Đêm nay Diệp Thành không hề nhàn rỗi.
Dưới đêm trăng, bóng hình hắn khiêng bao nải trông thế nào cũng giống một tên trộm.
Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng, Man Hùng đã tới.
Đúng như Diệp Thành nói, tên này đã mặc y phục.
Diệp Thành nhìn mà tỏ ra kì quái, Man Hùng quả thực đã sở soạn rất nhanh chóng, thế nhưng không biết vì sao mà nhìn tên cao ba trượng này Diệp Thành lại thấy trông không ra làm sao.
Đi thôi!
Man Hùng tỏ ra khá nóng lòng, hắn kéo Diệp Thành bay lên trời.
Cả hai người bay vào tinh không, đi theo hướng mà tinh không đồ chỉ và bay về tinh không ở phía đông.
Cả chặng đường bay tới đây bọn họ đã gặp không ít cổ tinh, nhưng đáng tiếc là chẳng hề có người chuyển kiếp.
Cho tới ba ngày sau cả hai mới dừng chân.
Nhìn vào tinh không phía xa, một cổ tinh đã hiện lên trong tầm mắt, nó to chừng Chu Tước Tinh, lấp lánh ánh sáng.
Ở Thiên Tinh Vực này nó có cái tên riêng đó là: Bách Hồ Tinh.
Diệp Thành liếc nhìn vì sao này sau đó lại nhìn sang Man Hùng.
Ngươi đã nói cả chặng đường rồi!
Man Hùng tỏ ra thản nhiên, hắn bay vào Bách Hồ Tinh trước.
Diệp Thành lắc đầu rồi cũng đi theo.
Đợi tới khi đáp xuống Bách Hồ Tinh thì Diệp Thành mới bắt đầu bấm tay tính toán, càng tính mắt hắn càng sáng lên.
Man Hùng thấy vậy cũng không lên tiếng nữa, vẻ mặt hắn nhìn Diệp Thành như hiểu ra Bách Hồ Tinh có người chuyển kiếp.
Diệp Thành bay vào hư thiên, lần này đổi lại là Man Hùng đi theo.
Không lâu sau đó cả hai mới dừng chân bên dưới một tiên sơn.
Vẻ mặt của Man Hùng tỏ ra khá kì quái vì tiên sơn này chính là nơi ở của gia tộc Man Man.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cái này được đấy”, Diệp Thành lập tức mở ra, mặc dù bức vẽ này không lớn cho lắm nhưng lại bao gồm cả hai tinh vực trong đó.“Cứ vậy đi”, Man Hùng vỗ vai Diệp Thành rồi đứng dậy bước đi.“Ngày mai nhớ mặc đồ, đừng để bả vai trần trông như thổ phỉ”, phía sau Diệp Thành không quên nhắc nhở.Man Hùng không đáp lời, có lẽ vì uống đã say nên bước đi chếnh choáng.AdvertisementThấy Man Hùng đi xa rồi Diệp Thành mới đứng dậy nhìn tứ phương sau đó bước vào nơi sâu bên trong bộ lạc người Man, hắn lại tới bên bồn đựng bảo bối kia và lấy ra cái túi gai một cách hết sức tự nhiên.Không biết mất bao lâu tên này mới vác túi nải quay lại.Tiếp đó, từng món pháp khí lại được chất thành núi, Hỗn Độn Thần Đỉnh tỏ ra rất hào hứng.Đêm nay Diệp Thành không hề nhàn rỗi.Dưới đêm trăng, bóng hình hắn khiêng bao nải trông thế nào cũng giống một tên trộm.Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng, Man Hùng đã tới.Đúng như Diệp Thành nói, tên này đã mặc y phục.Diệp Thành nhìn mà tỏ ra kì quái, Man Hùng quả thực đã sở soạn rất nhanh chóng, thế nhưng không biết vì sao mà nhìn tên cao ba trượng này Diệp Thành lại thấy trông không ra làm sao.Đi thôi!Man Hùng tỏ ra khá nóng lòng, hắn kéo Diệp Thành bay lên trời.Cả hai người bay vào tinh không, đi theo hướng mà tinh không đồ chỉ và bay về tinh không ở phía đông.Cả chặng đường bay tới đây bọn họ đã gặp không ít cổ tinh, nhưng đáng tiếc là chẳng hề có người chuyển kiếp.Cho tới ba ngày sau cả hai mới dừng chân.Nhìn vào tinh không phía xa, một cổ tinh đã hiện lên trong tầm mắt, nó to chừng Chu Tước Tinh, lấp lánh ánh sáng.Ở Thiên Tinh Vực này nó có cái tên riêng đó là: Bách Hồ Tinh.Diệp Thành liếc nhìn vì sao này sau đó lại nhìn sang Man Hùng.Ngươi đã nói cả chặng đường rồi!Man Hùng tỏ ra thản nhiên, hắn bay vào Bách Hồ Tinh trước.Diệp Thành lắc đầu rồi cũng đi theo.Đợi tới khi đáp xuống Bách Hồ Tinh thì Diệp Thành mới bắt đầu bấm tay tính toán, càng tính mắt hắn càng sáng lên.Man Hùng thấy vậy cũng không lên tiếng nữa, vẻ mặt hắn nhìn Diệp Thành như hiểu ra Bách Hồ Tinh có người chuyển kiếp.Diệp Thành bay vào hư thiên, lần này đổi lại là Man Hùng đi theo.Không lâu sau đó cả hai mới dừng chân bên dưới một tiên sơn.Vẻ mặt của Man Hùng tỏ ra khá kì quái vì tiên sơn này chính là nơi ở của gia tộc Man Man.