Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3198: Kịch hay tới rồi!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thiên Táng Hoàng lúc này vẫn rợp bóng người, cho dù là trưởng lão hay đệ tử thì đều đang tìm kiếm.Thị Huyết Lão Ma đứng giữa hư thiên, đôi mắt vương lên tơ máu, ông ta nheo mắt nhìn mỗi một tấc đất trên tiên sơn của Thị Huyết Tông đi đi lại lại tìm kiếm mấy vòng mà không thấy thần tử Thị Huyết đâu.Thánh Tử Thị Huyết bay lên hư thiên, sắc mặt tối sầm lại: “Lão tổ, có lẽ là đã bị bắt đi rồi”.Advertisement“Theo con thấy thì ai là kẻ ra tay?”, đôi mắt của Thị Huyết Lão nheo lại, sắc mặt lạnh lùng thấy rõ.“Kẻ có thể bắt đi tôn nhi của ta trong Thị Huyết Tông mà thần không biết quỷ không hay chắc chắn là Thánh Nhân”, Thánh Chủ Thị Huyết Tông gằn giọng, “mặc dù Thánh Nhân siêu thoát thế ngoại nhưng ở tinh vũ này lại không hề ít, bất cứ ai cũng có khả năng”.“Bọn chúng muốn lấy tôn nhi ra để uy h**p Thị Huyết Tông”.“Uy h**p đương nhiên là có nhưng mục đích của chúng chắc chắn không chỉ có vậy”.“Là sao?”, Thị Huyết Lão Ma lãnh đạm.“Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng”, Thánh Chủ Thị Huyết nói đấy ý tứ: “Hoặc có thể là giương đông kích tây”.“Ý của ngươi là hắn dẫn dụ ta ra ngoài rồi đột kích Thị Huyết Tông?”, Thị Huyết Lão Ma nhìn về phía Thánh Chủ Thị Huyết.“Có lẽ là vậy”, Thánh Chủ Thị Huyết chậm rãi lên tiếng, “đối phương nhất định sợ lão tổ nên mới dẫn dụ lão tổ ra ngoài, một khi lão tổ rời đi, Thị Huyết Tông không có người trấn thủ, một Thánh Nhân với uy lực sẵn có đủ sức khuấy đảo Thị Huyết Tông khi không có Thánh Nhân trấn áp”.“Đúng là kế hoạch hay”, Thị Huyết Lão Ma cười lạnh lùng.“Thị Huyết Tông mang theo chín mươi triệu nguyên thạch đến Tử Tịch Tinh cách đây hai trăm nghìn dặm chuộc thần tử, quá thời gian không đợi”, Thị Huyết Lão Ma vừa dứt lời thì liền ngeh thấy giọng nói vang lên từ phía xa, đó chính là thần thông truyền âm vạn lý, cho dù là Thị Huyết Lão Ma cũng không tìm được nơi phát ra âm thanh.“Đúng như con nói”, Thị Huyết Lão Ma liếc nhìn về một phía trên bầu trời.“Đã vậy thì chúng ta tương kế tựu kế, con đi chuộc tôn nhi, lão tổ nửa đường sát phạt quay về”.“Vậy đi”, Thị Huyết Lão Ma lập tức bước ra khỏi tiên sơn, “hắn đã muốn chơi thì lão phu nhất định cho hắn toại nguyện”.Sau khi Thị Huyết Lão Ma rời đi, Thánh Chủ Thị Huyết và rất nhiều trưởng lão của Thị Huyết Tông với tu vi Chuẩn Thánh cũng đi theo, đã diễn thì đương nhiên phải diễn cho tròn vai, chỉ đợi thời cơ chín muồi thì lại lần nữa sát phạt quay lại.Rầm! Rầm! Rầm!Hư thiên rung chuyển, Thị Huyết Tông rợp bóng người, choán lấp cả bầu trời và mặt đất, sát phạt ra khỏi Thị Huyết Tinh.Bên trong một tửu lâu trên Thị Huyết Tinh, Diệp Thành ngẩng đầu nhìn thiên tiêu, chỉ cần nhìn là hắn đã có thể nhận ra Thị Huyết Lão Ma có mặt trong đó nên mới yên tâm, mục đích của hắn chính là dẫn dụ ông ta ra khỏi Thị Huyết TinhKịch hay tới rồi!

Thiên Táng Hoàng lúc này vẫn rợp bóng người, cho dù là trưởng lão hay đệ tử thì đều đang tìm kiếm.

Thị Huyết Lão Ma đứng giữa hư thiên, đôi mắt vương lên tơ máu, ông ta nheo mắt nhìn mỗi một tấc đất trên tiên sơn của Thị Huyết Tông đi đi lại lại tìm kiếm mấy vòng mà không thấy thần tử Thị Huyết đâu.

Thánh Tử Thị Huyết bay lên hư thiên, sắc mặt tối sầm lại: “Lão tổ, có lẽ là đã bị bắt đi rồi”.

Advertisement

“Theo con thấy thì ai là kẻ ra tay?”, đôi mắt của Thị Huyết Lão nheo lại, sắc mặt lạnh lùng thấy rõ.

“Kẻ có thể bắt đi tôn nhi của ta trong Thị Huyết Tông mà thần không biết quỷ không hay chắc chắn là Thánh Nhân”, Thánh Chủ Thị Huyết Tông gằn giọng, “mặc dù Thánh Nhân siêu thoát thế ngoại nhưng ở tinh vũ này lại không hề ít, bất cứ ai cũng có khả năng”.

“Bọn chúng muốn lấy tôn nhi ra để uy h**p Thị Huyết Tông”.

“Uy h**p đương nhiên là có nhưng mục đích của chúng chắc chắn không chỉ có vậy”.

“Là sao?”, Thị Huyết Lão Ma lãnh đạm.

“Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng”, Thánh Chủ Thị Huyết nói đấy ý tứ: “Hoặc có thể là giương đông kích tây”.

“Ý của ngươi là hắn dẫn dụ ta ra ngoài rồi đột kích Thị Huyết Tông?”, Thị Huyết Lão Ma nhìn về phía Thánh Chủ Thị Huyết.

“Có lẽ là vậy”, Thánh Chủ Thị Huyết chậm rãi lên tiếng, “đối phương nhất định sợ lão tổ nên mới dẫn dụ lão tổ ra ngoài, một khi lão tổ rời đi, Thị Huyết Tông không có người trấn thủ, một Thánh Nhân với uy lực sẵn có đủ sức khuấy đảo Thị Huyết Tông khi không có Thánh Nhân trấn áp”.

“Đúng là kế hoạch hay”, Thị Huyết Lão Ma cười lạnh lùng.

“Thị Huyết Tông mang theo chín mươi triệu nguyên thạch đến Tử Tịch Tinh cách đây hai trăm nghìn dặm chuộc thần tử, quá thời gian không đợi”, Thị Huyết Lão Ma vừa dứt lời thì liền ngeh thấy giọng nói vang lên từ phía xa, đó chính là thần thông truyền âm vạn lý, cho dù là Thị Huyết Lão Ma cũng không tìm được nơi phát ra âm thanh.

“Đúng như con nói”, Thị Huyết Lão Ma liếc nhìn về một phía trên bầu trời.

“Đã vậy thì chúng ta tương kế tựu kế, con đi chuộc tôn nhi, lão tổ nửa đường sát phạt quay về”.

“Vậy đi”, Thị Huyết Lão Ma lập tức bước ra khỏi tiên sơn, “hắn đã muốn chơi thì lão phu nhất định cho hắn toại nguyện”.

Sau khi Thị Huyết Lão Ma rời đi, Thánh Chủ Thị Huyết và rất nhiều trưởng lão của Thị Huyết Tông với tu vi Chuẩn Thánh cũng đi theo, đã diễn thì đương nhiên phải diễn cho tròn vai, chỉ đợi thời cơ chín muồi thì lại lần nữa sát phạt quay lại.

Rầm! Rầm! Rầm!

Hư thiên rung chuyển, Thị Huyết Tông rợp bóng người, choán lấp cả bầu trời và mặt đất, sát phạt ra khỏi Thị Huyết Tinh.

Bên trong một tửu lâu trên Thị Huyết Tinh, Diệp Thành ngẩng đầu nhìn thiên tiêu, chỉ cần nhìn là hắn đã có thể nhận ra Thị Huyết Lão Ma có mặt trong đó nên mới yên tâm, mục đích của hắn chính là dẫn dụ ông ta ra khỏi Thị Huyết Tinh

Kịch hay tới rồi!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thiên Táng Hoàng lúc này vẫn rợp bóng người, cho dù là trưởng lão hay đệ tử thì đều đang tìm kiếm.Thị Huyết Lão Ma đứng giữa hư thiên, đôi mắt vương lên tơ máu, ông ta nheo mắt nhìn mỗi một tấc đất trên tiên sơn của Thị Huyết Tông đi đi lại lại tìm kiếm mấy vòng mà không thấy thần tử Thị Huyết đâu.Thánh Tử Thị Huyết bay lên hư thiên, sắc mặt tối sầm lại: “Lão tổ, có lẽ là đã bị bắt đi rồi”.Advertisement“Theo con thấy thì ai là kẻ ra tay?”, đôi mắt của Thị Huyết Lão nheo lại, sắc mặt lạnh lùng thấy rõ.“Kẻ có thể bắt đi tôn nhi của ta trong Thị Huyết Tông mà thần không biết quỷ không hay chắc chắn là Thánh Nhân”, Thánh Chủ Thị Huyết Tông gằn giọng, “mặc dù Thánh Nhân siêu thoát thế ngoại nhưng ở tinh vũ này lại không hề ít, bất cứ ai cũng có khả năng”.“Bọn chúng muốn lấy tôn nhi ra để uy h**p Thị Huyết Tông”.“Uy h**p đương nhiên là có nhưng mục đích của chúng chắc chắn không chỉ có vậy”.“Là sao?”, Thị Huyết Lão Ma lãnh đạm.“Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng”, Thánh Chủ Thị Huyết nói đấy ý tứ: “Hoặc có thể là giương đông kích tây”.“Ý của ngươi là hắn dẫn dụ ta ra ngoài rồi đột kích Thị Huyết Tông?”, Thị Huyết Lão Ma nhìn về phía Thánh Chủ Thị Huyết.“Có lẽ là vậy”, Thánh Chủ Thị Huyết chậm rãi lên tiếng, “đối phương nhất định sợ lão tổ nên mới dẫn dụ lão tổ ra ngoài, một khi lão tổ rời đi, Thị Huyết Tông không có người trấn thủ, một Thánh Nhân với uy lực sẵn có đủ sức khuấy đảo Thị Huyết Tông khi không có Thánh Nhân trấn áp”.“Đúng là kế hoạch hay”, Thị Huyết Lão Ma cười lạnh lùng.“Thị Huyết Tông mang theo chín mươi triệu nguyên thạch đến Tử Tịch Tinh cách đây hai trăm nghìn dặm chuộc thần tử, quá thời gian không đợi”, Thị Huyết Lão Ma vừa dứt lời thì liền ngeh thấy giọng nói vang lên từ phía xa, đó chính là thần thông truyền âm vạn lý, cho dù là Thị Huyết Lão Ma cũng không tìm được nơi phát ra âm thanh.“Đúng như con nói”, Thị Huyết Lão Ma liếc nhìn về một phía trên bầu trời.“Đã vậy thì chúng ta tương kế tựu kế, con đi chuộc tôn nhi, lão tổ nửa đường sát phạt quay về”.“Vậy đi”, Thị Huyết Lão Ma lập tức bước ra khỏi tiên sơn, “hắn đã muốn chơi thì lão phu nhất định cho hắn toại nguyện”.Sau khi Thị Huyết Lão Ma rời đi, Thánh Chủ Thị Huyết và rất nhiều trưởng lão của Thị Huyết Tông với tu vi Chuẩn Thánh cũng đi theo, đã diễn thì đương nhiên phải diễn cho tròn vai, chỉ đợi thời cơ chín muồi thì lại lần nữa sát phạt quay lại.Rầm! Rầm! Rầm!Hư thiên rung chuyển, Thị Huyết Tông rợp bóng người, choán lấp cả bầu trời và mặt đất, sát phạt ra khỏi Thị Huyết Tinh.Bên trong một tửu lâu trên Thị Huyết Tinh, Diệp Thành ngẩng đầu nhìn thiên tiêu, chỉ cần nhìn là hắn đã có thể nhận ra Thị Huyết Lão Ma có mặt trong đó nên mới yên tâm, mục đích của hắn chính là dẫn dụ ông ta ra khỏi Thị Huyết TinhKịch hay tới rồi!

Chương 3198: Kịch hay tới rồi!