“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3199: “Thúc Địa Thành Thốn!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành xông vào trong, trong tay cầm một cái gậy răng sói và nhanh chóng hoá to lên cả nghìn trượng.Muốn chết!Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông nạt nộ, kẻ nào kẻ nấy sát khí ngút trời, nào bí thuật, nào pháp khí, ngưng tụ thành tiên hải tử tịch cuốn về phía Diệp Thành như muốn nhấn chìm hắn trong đó.AdvertisementKhốn kiếp!Diệp Thành hung hãn, hắn vung gậy diệt tan tiên hải kia sau đó lật tay tung tiếp một gậy nữa, từng bóng người bay xuống liên tiếp.Tiếp đó, tên này như một đạo lưu quang lẻn vào trong đại điện của Thị Huyết Tông, sau đó là một loạt âm thanh hỗn loạn vang lên giống như thể cường đạo đang lục tìm bảo vật.Khốn kiếp!Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông giống như thuỷ triều dâng, sát phạt vào trong đại diện.Thế nhưng giây phút sau đó, những nghe xông vào đây đều bị đánh bay ra ngoài, ngã dúi dụi xuống khỏi hư thiên.Đều là của ta!Trong đại điện, Diệp Thành tỏ ra không hề dè chừng, hắn càn quét một mạch, những bảo vật có thể mang đi không để lại bất cứ món gì, những nơi hắn đi qua đều sạch trơn, đến cả chén trà cũng không để sót.Có lẽ vì càn quét quá tập trung nên hắn không nhận ra bên ngoài tiên sơn không gian đã méo mó.Thị Huyết Lão Ma sát phạt quay về rồi.Rầm! Uỳnh!Tiên sơn Thị Huyết toàn bộ hỗn loạn, tiếng động vang dội chấn động đất trời.Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông người trước ngã xuống người sau tiến lên, nhưng tiến lên bao nhiêu lại bị đánh lui bấy nhiêu.Diệp Thành quá mạnh, cả Thị Huyết Tông đều không tìm được người nào có thể đỡ được một chiêu trong tay hắn, Thị Huyết Tông không còn Thánh Nhân trấn giữ, bị đánh tan tác, mấy ngọn núi đã bị lật tung.Giết! Giết! Giết!Bên ngoài tiên sơn Thị Huyết, Thị Huyết Lão Ma vẫn ẩn náu trong không gian hư vô, đôi mắt già nua b*n r* tia sáng lạnh lẽo.Nhưng ông ta không ra tay.Không phải sợ Diệp Thành mà là ông ta đang chờ, chờ nhóm Thánh chủ Thị Huyết chuộc được thần tử Thị Huyết về, một khi thần tử Thị Huyết được an toàn, ông ta không còn gì phải kiêng dè nữa, sẽ không chút do dự tế ra một đòn sấm sét.“Ngăn hắn lại!”Trong tiên sơn Thị Huyết, cao thủ của Thị Huyết Điện liên tục hét lên, hàng nghìn cao thủ cảnh giới Hoàng hợp lực tế ra tuyệt sát đại trận, khôi phục thần uy của sát trận b*n r* tiên mang cái thế.“Thúc Địa Thành Thốn!”Diệp Thành đạt đến cực hạn, hắn né đi, tránh được tiên mang đó.
Diệp Thành xông vào trong, trong tay cầm một cái gậy răng sói và nhanh chóng hoá to lên cả nghìn trượng.
Muốn chết!
Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông nạt nộ, kẻ nào kẻ nấy sát khí ngút trời, nào bí thuật, nào pháp khí, ngưng tụ thành tiên hải tử tịch cuốn về phía Diệp Thành như muốn nhấn chìm hắn trong đó.
Advertisement
Khốn kiếp!
Diệp Thành hung hãn, hắn vung gậy diệt tan tiên hải kia sau đó lật tay tung tiếp một gậy nữa, từng bóng người bay xuống liên tiếp.
Tiếp đó, tên này như một đạo lưu quang lẻn vào trong đại điện của Thị Huyết Tông, sau đó là một loạt âm thanh hỗn loạn vang lên giống như thể cường đạo đang lục tìm bảo vật.
Khốn kiếp!
Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông giống như thuỷ triều dâng, sát phạt vào trong đại diện.
Thế nhưng giây phút sau đó, những nghe xông vào đây đều bị đánh bay ra ngoài, ngã dúi dụi xuống khỏi hư thiên.
Đều là của ta!
Trong đại điện, Diệp Thành tỏ ra không hề dè chừng, hắn càn quét một mạch, những bảo vật có thể mang đi không để lại bất cứ món gì, những nơi hắn đi qua đều sạch trơn, đến cả chén trà cũng không để sót.
Có lẽ vì càn quét quá tập trung nên hắn không nhận ra bên ngoài tiên sơn không gian đã méo mó.
Thị Huyết Lão Ma sát phạt quay về rồi.
Rầm! Uỳnh!
Tiên sơn Thị Huyết toàn bộ hỗn loạn, tiếng động vang dội chấn động đất trời.
Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông người trước ngã xuống người sau tiến lên, nhưng tiến lên bao nhiêu lại bị đánh lui bấy nhiêu.
Diệp Thành quá mạnh, cả Thị Huyết Tông đều không tìm được người nào có thể đỡ được một chiêu trong tay hắn, Thị Huyết Tông không còn Thánh Nhân trấn giữ, bị đánh tan tác, mấy ngọn núi đã bị lật tung.
Giết! Giết! Giết!
Bên ngoài tiên sơn Thị Huyết, Thị Huyết Lão Ma vẫn ẩn náu trong không gian hư vô, đôi mắt già nua b*n r* tia sáng lạnh lẽo.
Nhưng ông ta không ra tay.
Không phải sợ Diệp Thành mà là ông ta đang chờ, chờ nhóm Thánh chủ Thị Huyết chuộc được thần tử Thị Huyết về, một khi thần tử Thị Huyết được an toàn, ông ta không còn gì phải kiêng dè nữa, sẽ không chút do dự tế ra một đòn sấm sét.
“Ngăn hắn lại!”
Trong tiên sơn Thị Huyết, cao thủ của Thị Huyết Điện liên tục hét lên, hàng nghìn cao thủ cảnh giới Hoàng hợp lực tế ra tuyệt sát đại trận, khôi phục thần uy của sát trận b*n r* tiên mang cái thế.
“Thúc Địa Thành Thốn!”
Diệp Thành đạt đến cực hạn, hắn né đi, tránh được tiên mang đó.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành xông vào trong, trong tay cầm một cái gậy răng sói và nhanh chóng hoá to lên cả nghìn trượng.Muốn chết!Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông nạt nộ, kẻ nào kẻ nấy sát khí ngút trời, nào bí thuật, nào pháp khí, ngưng tụ thành tiên hải tử tịch cuốn về phía Diệp Thành như muốn nhấn chìm hắn trong đó.AdvertisementKhốn kiếp!Diệp Thành hung hãn, hắn vung gậy diệt tan tiên hải kia sau đó lật tay tung tiếp một gậy nữa, từng bóng người bay xuống liên tiếp.Tiếp đó, tên này như một đạo lưu quang lẻn vào trong đại điện của Thị Huyết Tông, sau đó là một loạt âm thanh hỗn loạn vang lên giống như thể cường đạo đang lục tìm bảo vật.Khốn kiếp!Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông giống như thuỷ triều dâng, sát phạt vào trong đại diện.Thế nhưng giây phút sau đó, những nghe xông vào đây đều bị đánh bay ra ngoài, ngã dúi dụi xuống khỏi hư thiên.Đều là của ta!Trong đại điện, Diệp Thành tỏ ra không hề dè chừng, hắn càn quét một mạch, những bảo vật có thể mang đi không để lại bất cứ món gì, những nơi hắn đi qua đều sạch trơn, đến cả chén trà cũng không để sót.Có lẽ vì càn quét quá tập trung nên hắn không nhận ra bên ngoài tiên sơn không gian đã méo mó.Thị Huyết Lão Ma sát phạt quay về rồi.Rầm! Uỳnh!Tiên sơn Thị Huyết toàn bộ hỗn loạn, tiếng động vang dội chấn động đất trời.Kẻ mạnh của Thị Huyết Tông người trước ngã xuống người sau tiến lên, nhưng tiến lên bao nhiêu lại bị đánh lui bấy nhiêu.Diệp Thành quá mạnh, cả Thị Huyết Tông đều không tìm được người nào có thể đỡ được một chiêu trong tay hắn, Thị Huyết Tông không còn Thánh Nhân trấn giữ, bị đánh tan tác, mấy ngọn núi đã bị lật tung.Giết! Giết! Giết!Bên ngoài tiên sơn Thị Huyết, Thị Huyết Lão Ma vẫn ẩn náu trong không gian hư vô, đôi mắt già nua b*n r* tia sáng lạnh lẽo.Nhưng ông ta không ra tay.Không phải sợ Diệp Thành mà là ông ta đang chờ, chờ nhóm Thánh chủ Thị Huyết chuộc được thần tử Thị Huyết về, một khi thần tử Thị Huyết được an toàn, ông ta không còn gì phải kiêng dè nữa, sẽ không chút do dự tế ra một đòn sấm sét.“Ngăn hắn lại!”Trong tiên sơn Thị Huyết, cao thủ của Thị Huyết Điện liên tục hét lên, hàng nghìn cao thủ cảnh giới Hoàng hợp lực tế ra tuyệt sát đại trận, khôi phục thần uy của sát trận b*n r* tiên mang cái thế.“Thúc Địa Thành Thốn!”Diệp Thành đạt đến cực hạn, hắn né đi, tránh được tiên mang đó.