Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3217: Chào mừng muội quay trở lại!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vừa ra ngoài, Lạc Hi đã trông thấy Diệp Thành, cô thẫn thờ một lát, đôi mắt loé lên ánh nhìn khác thường.Diệp Thành mỉm cười tế ra kết giới.AdvertisementNgay sau đó, một đạo tiên quang bay đi từ phía Diệp Thành, bay vào trán Lạc Hi.Tiên quang bay vào, cơ thể Lạc Hi run lên.Giây phút sau đó, cô liền ôm đầu, vẻ mặt đau đớn.Diệp Thành đứng nguyên tại chỗ, hắn vô thức ôm ngực, mỗi một lần tim đập, hắn đều cảm thấy đau nhói.Trăm năm trước hắn đã nuốt Thiên Tịch Đan, cũng nuốt theo linh hồn của Lạc Hi, chính bởi cô gái ấy và Huyền Nữ đã giúp Đan Thành luyện ra Thiên Tịch Đan, cũng nhờ có họ mà thánh thể của hắn mới đại thành, nếu không thì hắn cũng không thể đánh lùi Thiên Ma.Trong không gian như có một luồng tiên quang bay ra khỏi cơ thể Diệp Thành, dung hoà vào trong cơ thể Lạc Hi.Đó là linh hồn của Lạc Hi trong kiếp trước, hiện giờ Lạc Hi sắp quy vị, nó cũng quay trở về, đi theo Diệp Thành cả trăm năm cuối cùng nó cũng tìm được chủ nhân thực thụ của mình.Hự!Kí ức kiếp trước và kiếp này dần quay về khiến Lạc Hi đau đớn rên lên.Mặc dù không nỡ nhưng Diệp Thành vẫn đứng im bất động, lúc này hắn không thể giúp gì hơn, người chuyển kiếp mở ra kí ức kiếp trước nên đau đớn là đương nhiên, đây chính là kiếp nhân quả của mỗi người, hắn không thể nhúng tay vào.Không biết mất bao lâu cơ thể Lạc Hi mới thôi run rẩy.Huynh...!Nhìn Diệp Thành dưới ánh sao, Lạc Hi thẫn thờ, đôi mắt ngấn nước kết lại thành sương dưới ánh trăng.Chào mừng muội quay trở lại!Diệp Thành mỉm cười mang theo bao nỗi niềm chôn dấu.Diệp Thành!Lạc Hi cuối cùng cũng không thể kiểm soát cảm xúc của mình, cô chạy đến lao vào lòng Diệp Thành như năm xưa, nước mắt dàn dụa chảy dài trên khuôn mặt, thấm đẫm áo Diệp Thành, cô nấc nghẹn, nói không thành lời.Trời đã vè khuya.Hai người ngồi trên đỉnh núi, Lạc Hi nghiêng đầu sang nhìn Diệp Thành, cô lặng lẽ nhìn tinh không rộng lớn.

Vừa ra ngoài, Lạc Hi đã trông thấy Diệp Thành, cô thẫn thờ một lát, đôi mắt loé lên ánh nhìn khác thường.

Diệp Thành mỉm cười tế ra kết giới.

Advertisement

Ngay sau đó, một đạo tiên quang bay đi từ phía Diệp Thành, bay vào trán Lạc Hi.

Tiên quang bay vào, cơ thể Lạc Hi run lên.

Giây phút sau đó, cô liền ôm đầu, vẻ mặt đau đớn.

Diệp Thành đứng nguyên tại chỗ, hắn vô thức ôm ngực, mỗi một lần tim đập, hắn đều cảm thấy đau nhói.

Trăm năm trước hắn đã nuốt Thiên Tịch Đan, cũng nuốt theo linh hồn của Lạc Hi, chính bởi cô gái ấy và Huyền Nữ đã giúp Đan Thành luyện ra Thiên Tịch Đan, cũng nhờ có họ mà thánh thể của hắn mới đại thành, nếu không thì hắn cũng không thể đánh lùi Thiên Ma.

Trong không gian như có một luồng tiên quang bay ra khỏi cơ thể Diệp Thành, dung hoà vào trong cơ thể Lạc Hi.

Đó là linh hồn của Lạc Hi trong kiếp trước, hiện giờ Lạc Hi sắp quy vị, nó cũng quay trở về, đi theo Diệp Thành cả trăm năm cuối cùng nó cũng tìm được chủ nhân thực thụ của mình.

Hự!

Kí ức kiếp trước và kiếp này dần quay về khiến Lạc Hi đau đớn rên lên.

Mặc dù không nỡ nhưng Diệp Thành vẫn đứng im bất động, lúc này hắn không thể giúp gì hơn, người chuyển kiếp mở ra kí ức kiếp trước nên đau đớn là đương nhiên, đây chính là kiếp nhân quả của mỗi người, hắn không thể nhúng tay vào.

Không biết mất bao lâu cơ thể Lạc Hi mới thôi run rẩy.

Huynh...!

Nhìn Diệp Thành dưới ánh sao, Lạc Hi thẫn thờ, đôi mắt ngấn nước kết lại thành sương dưới ánh trăng.

Chào mừng muội quay trở lại!

Diệp Thành mỉm cười mang theo bao nỗi niềm chôn dấu.

Diệp Thành!

Lạc Hi cuối cùng cũng không thể kiểm soát cảm xúc của mình, cô chạy đến lao vào lòng Diệp Thành như năm xưa, nước mắt dàn dụa chảy dài trên khuôn mặt, thấm đẫm áo Diệp Thành, cô nấc nghẹn, nói không thành lời.

Trời đã vè khuya.

Hai người ngồi trên đỉnh núi, Lạc Hi nghiêng đầu sang nhìn Diệp Thành, cô lặng lẽ nhìn tinh không rộng lớn.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vừa ra ngoài, Lạc Hi đã trông thấy Diệp Thành, cô thẫn thờ một lát, đôi mắt loé lên ánh nhìn khác thường.Diệp Thành mỉm cười tế ra kết giới.AdvertisementNgay sau đó, một đạo tiên quang bay đi từ phía Diệp Thành, bay vào trán Lạc Hi.Tiên quang bay vào, cơ thể Lạc Hi run lên.Giây phút sau đó, cô liền ôm đầu, vẻ mặt đau đớn.Diệp Thành đứng nguyên tại chỗ, hắn vô thức ôm ngực, mỗi một lần tim đập, hắn đều cảm thấy đau nhói.Trăm năm trước hắn đã nuốt Thiên Tịch Đan, cũng nuốt theo linh hồn của Lạc Hi, chính bởi cô gái ấy và Huyền Nữ đã giúp Đan Thành luyện ra Thiên Tịch Đan, cũng nhờ có họ mà thánh thể của hắn mới đại thành, nếu không thì hắn cũng không thể đánh lùi Thiên Ma.Trong không gian như có một luồng tiên quang bay ra khỏi cơ thể Diệp Thành, dung hoà vào trong cơ thể Lạc Hi.Đó là linh hồn của Lạc Hi trong kiếp trước, hiện giờ Lạc Hi sắp quy vị, nó cũng quay trở về, đi theo Diệp Thành cả trăm năm cuối cùng nó cũng tìm được chủ nhân thực thụ của mình.Hự!Kí ức kiếp trước và kiếp này dần quay về khiến Lạc Hi đau đớn rên lên.Mặc dù không nỡ nhưng Diệp Thành vẫn đứng im bất động, lúc này hắn không thể giúp gì hơn, người chuyển kiếp mở ra kí ức kiếp trước nên đau đớn là đương nhiên, đây chính là kiếp nhân quả của mỗi người, hắn không thể nhúng tay vào.Không biết mất bao lâu cơ thể Lạc Hi mới thôi run rẩy.Huynh...!Nhìn Diệp Thành dưới ánh sao, Lạc Hi thẫn thờ, đôi mắt ngấn nước kết lại thành sương dưới ánh trăng.Chào mừng muội quay trở lại!Diệp Thành mỉm cười mang theo bao nỗi niềm chôn dấu.Diệp Thành!Lạc Hi cuối cùng cũng không thể kiểm soát cảm xúc của mình, cô chạy đến lao vào lòng Diệp Thành như năm xưa, nước mắt dàn dụa chảy dài trên khuôn mặt, thấm đẫm áo Diệp Thành, cô nấc nghẹn, nói không thành lời.Trời đã vè khuya.Hai người ngồi trên đỉnh núi, Lạc Hi nghiêng đầu sang nhìn Diệp Thành, cô lặng lẽ nhìn tinh không rộng lớn.

Chương 3217: Chào mừng muội quay trở lại!