“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3218: “Dùng tinh không vực đài”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trải qua cả trăm năm dài đằng đẵng cô không ngờ còn có thể gặp lại Diệp Thành.Đây chính là món quà mà trời cao ban tặng, mọi nuối tiếc của kiếp trước được kéo dài tới kiếp này, ban tặng hi vọng mà người ta hằng mong ước cho mối tình duyên đầy đau khổ, mặc dù mang theo bao thăng trầm của thời gian nhưng lại rất hoàn hảo.Dưới ánh trăng, Lạc Hi khoanh chân ngồi trên đỉnh núi.AdvertisementDiệp Thành lại lần nữa thi pháp tôi luyện huyết mạch cho cô, và từ đây cô bắt đầu bước đi trên hành trình mới của mình.Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Lạc Hi tỉnh dậy, cô gặp mặt những người chuyển kiếp, lại là một cảnh tượng khiến người ta cảm kháiSắc mặt cả ba người tối sầm, thậm chí là khó coi.Tần Vũ đứng dậy cau mày nhìn ba người: “Ba vị trưởng lão, không phải có chuyện gì xảy ra chứ?”“Vừa rồi gia tộc báo tin tới Tâm Nhi bị bắt đi rồi”.“Có biết hung thủ là ai không?”, trong đôi mắt Tần Vũ loé lên hàn mang lạnh lẽo, giọng nói cũng lạnh lùng hơn.“Không rõ”, ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở vội đáp lời: “Có thể bắt cóc Tâm Nhi ngay trước sự trấn thủ của lão tổ thì chắc chắn là Thánh Nhân, vả lại không phải là Thánh Nhân tầm thường, ắt hẳn thâm sâu khó dò”.“Không phải là Thị Huyết Lão Ma chứ?”, Diệp Thành thầm nhủ, Thị Huyết Tinh cách Võ Huyền Tinh chỉ năm trăm dặm, quả thực có khả năng này, nếu đúng là ông ta thì thật đau đầu.“Không thể chậm trễ, ta phải nhanh chóng quay về”, Tần Vũ nói rồi bay vào hư thiên.“Năm trăm nghìn dặm, phi hành như vậy thì bao giờ mới quay về được?”, giọng nói thâm trầm vang lên, lão tổ nhà họ Cơ hiện thân lôi Tần Vũ và ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở đang bay vào hư thiên quay lại.“Nhưng chúng ta không thể cứ ở đây chờ đợi mãi được”, Chuẩn Thánh nhà họ Sở vội đáp lời.“Dùng tinh không vực đài”, lão tổ nhà họ Cơ điềm tĩnh đáp.“Nhà họ Cơ có tinh không vực đài sao?”, không chỉ Tần Vũ mà cả ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở và cả Diệp Thành đều tỏ ra kinh ngạc, tinh không vực đài chính là vực đài truyền tống giữa các cổ tinh với nhau, bớt được thêm vài trăm nghìn dặm di chuyển, đó chính là bảo vật vô giá.“Đi theo ta”, lão tổ nhà họ Cơ không giải thích nhiều, bay về phía sâu trong tiên sơn nhà họ Cơ, vốn dĩ ông ta không muốn nói chuyện bí mật này ra nhưng hiện giờ gia tộc gặp nạn, ông ta sao có thể không giúp.“Mau, mau”, ba Chuẩn Thánh lần lượt đi theo, Tần Vũ cũng vậy.“Mấy ngày gần đây mọi người đừng đi lung tung”, trước khi đi Diệp Thành còn căn dặn với người chuyển kiếp sau đó không quên để lại rất nhiều túi đựng đồ, đó là nhưng bí pháp tu luyện.
Trải qua cả trăm năm dài đằng đẵng cô không ngờ còn có thể gặp lại Diệp Thành.
Đây chính là món quà mà trời cao ban tặng, mọi nuối tiếc của kiếp trước được kéo dài tới kiếp này, ban tặng hi vọng mà người ta hằng mong ước cho mối tình duyên đầy đau khổ, mặc dù mang theo bao thăng trầm của thời gian nhưng lại rất hoàn hảo.
Dưới ánh trăng, Lạc Hi khoanh chân ngồi trên đỉnh núi.
Advertisement
Diệp Thành lại lần nữa thi pháp tôi luyện huyết mạch cho cô, và từ đây cô bắt đầu bước đi trên hành trình mới của mình.
Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.
Lạc Hi tỉnh dậy, cô gặp mặt những người chuyển kiếp, lại là một cảnh tượng khiến người ta cảm khái
Sắc mặt cả ba người tối sầm, thậm chí là khó coi.
Tần Vũ đứng dậy cau mày nhìn ba người: “Ba vị trưởng lão, không phải có chuyện gì xảy ra chứ?”
“Vừa rồi gia tộc báo tin tới Tâm Nhi bị bắt đi rồi”.
“Có biết hung thủ là ai không?”, trong đôi mắt Tần Vũ loé lên hàn mang lạnh lẽo, giọng nói cũng lạnh lùng hơn.
“Không rõ”, ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở vội đáp lời: “Có thể bắt cóc Tâm Nhi ngay trước sự trấn thủ của lão tổ thì chắc chắn là Thánh Nhân, vả lại không phải là Thánh Nhân tầm thường, ắt hẳn thâm sâu khó dò”.
“Không phải là Thị Huyết Lão Ma chứ?”, Diệp Thành thầm nhủ, Thị Huyết Tinh cách Võ Huyền Tinh chỉ năm trăm dặm, quả thực có khả năng này, nếu đúng là ông ta thì thật đau đầu.
“Không thể chậm trễ, ta phải nhanh chóng quay về”, Tần Vũ nói rồi bay vào hư thiên.
“Năm trăm nghìn dặm, phi hành như vậy thì bao giờ mới quay về được?”, giọng nói thâm trầm vang lên, lão tổ nhà họ Cơ hiện thân lôi Tần Vũ và ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở đang bay vào hư thiên quay lại.
“Nhưng chúng ta không thể cứ ở đây chờ đợi mãi được”, Chuẩn Thánh nhà họ Sở vội đáp lời.
“Dùng tinh không vực đài”, lão tổ nhà họ Cơ điềm tĩnh đáp.
“Nhà họ Cơ có tinh không vực đài sao?”, không chỉ Tần Vũ mà cả ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở và cả Diệp Thành đều tỏ ra kinh ngạc, tinh không vực đài chính là vực đài truyền tống giữa các cổ tinh với nhau, bớt được thêm vài trăm nghìn dặm di chuyển, đó chính là bảo vật vô giá.
“Đi theo ta”, lão tổ nhà họ Cơ không giải thích nhiều, bay về phía sâu trong tiên sơn nhà họ Cơ, vốn dĩ ông ta không muốn nói chuyện bí mật này ra nhưng hiện giờ gia tộc gặp nạn, ông ta sao có thể không giúp.
“Mau, mau”, ba Chuẩn Thánh lần lượt đi theo, Tần Vũ cũng vậy.
“Mấy ngày gần đây mọi người đừng đi lung tung”, trước khi đi Diệp Thành còn căn dặn với người chuyển kiếp sau đó không quên để lại rất nhiều túi đựng đồ, đó là nhưng bí pháp tu luyện.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trải qua cả trăm năm dài đằng đẵng cô không ngờ còn có thể gặp lại Diệp Thành.Đây chính là món quà mà trời cao ban tặng, mọi nuối tiếc của kiếp trước được kéo dài tới kiếp này, ban tặng hi vọng mà người ta hằng mong ước cho mối tình duyên đầy đau khổ, mặc dù mang theo bao thăng trầm của thời gian nhưng lại rất hoàn hảo.Dưới ánh trăng, Lạc Hi khoanh chân ngồi trên đỉnh núi.AdvertisementDiệp Thành lại lần nữa thi pháp tôi luyện huyết mạch cho cô, và từ đây cô bắt đầu bước đi trên hành trình mới của mình.Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Lạc Hi tỉnh dậy, cô gặp mặt những người chuyển kiếp, lại là một cảnh tượng khiến người ta cảm kháiSắc mặt cả ba người tối sầm, thậm chí là khó coi.Tần Vũ đứng dậy cau mày nhìn ba người: “Ba vị trưởng lão, không phải có chuyện gì xảy ra chứ?”“Vừa rồi gia tộc báo tin tới Tâm Nhi bị bắt đi rồi”.“Có biết hung thủ là ai không?”, trong đôi mắt Tần Vũ loé lên hàn mang lạnh lẽo, giọng nói cũng lạnh lùng hơn.“Không rõ”, ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở vội đáp lời: “Có thể bắt cóc Tâm Nhi ngay trước sự trấn thủ của lão tổ thì chắc chắn là Thánh Nhân, vả lại không phải là Thánh Nhân tầm thường, ắt hẳn thâm sâu khó dò”.“Không phải là Thị Huyết Lão Ma chứ?”, Diệp Thành thầm nhủ, Thị Huyết Tinh cách Võ Huyền Tinh chỉ năm trăm dặm, quả thực có khả năng này, nếu đúng là ông ta thì thật đau đầu.“Không thể chậm trễ, ta phải nhanh chóng quay về”, Tần Vũ nói rồi bay vào hư thiên.“Năm trăm nghìn dặm, phi hành như vậy thì bao giờ mới quay về được?”, giọng nói thâm trầm vang lên, lão tổ nhà họ Cơ hiện thân lôi Tần Vũ và ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở đang bay vào hư thiên quay lại.“Nhưng chúng ta không thể cứ ở đây chờ đợi mãi được”, Chuẩn Thánh nhà họ Sở vội đáp lời.“Dùng tinh không vực đài”, lão tổ nhà họ Cơ điềm tĩnh đáp.“Nhà họ Cơ có tinh không vực đài sao?”, không chỉ Tần Vũ mà cả ba Chuẩn Thánh của nhà họ Sở và cả Diệp Thành đều tỏ ra kinh ngạc, tinh không vực đài chính là vực đài truyền tống giữa các cổ tinh với nhau, bớt được thêm vài trăm nghìn dặm di chuyển, đó chính là bảo vật vô giá.“Đi theo ta”, lão tổ nhà họ Cơ không giải thích nhiều, bay về phía sâu trong tiên sơn nhà họ Cơ, vốn dĩ ông ta không muốn nói chuyện bí mật này ra nhưng hiện giờ gia tộc gặp nạn, ông ta sao có thể không giúp.“Mau, mau”, ba Chuẩn Thánh lần lượt đi theo, Tần Vũ cũng vậy.“Mấy ngày gần đây mọi người đừng đi lung tung”, trước khi đi Diệp Thành còn căn dặn với người chuyển kiếp sau đó không quên để lại rất nhiều túi đựng đồ, đó là nhưng bí pháp tu luyện.