“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3232: Cũng khá giống Thánh Vương người hoang dã!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành thầm mắng, cố gắng ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Luân, bị phong ấn ở đây, hắn có thể bị đưa đi hầm bất cứ lúc nào.Lão già béo ở bên ngoài lại khá thoải mái, ngồi trên chiếc hồ lô bay cỡ lớn lớn, uống rượu ngâm nga điệu nhạc, thi thoảng còn có âm thanh “rộp rộp” vọng lại.Diệp Thành nhìn ra thì thấy ông ta đang ăn nguyên thạch, hơn nữa còn là nguyên thạch trong túi đựng đồ của hắn.AdvertisementNhìn cảnh này Diệp Thành không khỏi nhớ đến Tiểu Linh Oa, tên đó cũng chuyên ăn linh thạch, tuy người nhỏ nhưng khẩu vị không nhỏ, cực kỳ giống với lão già béo này.Dời mắt, Diệp Thành nhắm hờ mắt lại, tiếp tục ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Luân.Ngày đêm luân phiên thay đổi.Ba ngày lặng lẽ trôi qua trong nháy mắt, nhưng lão già béo vẫn chưa dừng lại, ông ta không còn uống rượu ngâm nga điệu nhạc hay ăn nguyên thạch nữa mà ngủ gật, điều đáng nói là tiếng gáy của ông ta cực kỳ vang.Mãi cho đến đêm ngày thứ tư ông ta mới đáp xuống một cổ tinh không lớn không nhỏ, dừng lại trên một dãy núi.Đến lúc này Diệp Thành mới được thả ra, nhưng vẫn bị phong ấn.Còn lão già béo thì đã bê một cái nồi sắt lớn ra châm lửa, sau đó lấy con dao làm bếp ra, vừa ngâm nga ca khúc khó nghe vừa mài dao.Ông ta thật sự định xẻo thịt hắn rồi mang đi hầm à?Khoé miệng Diệp Thành giật giật, có cảm giác sắp bị làm thịt.Nhưng ngay sau đó Diệp Thành lại thở phào nhẹ nhõm, ông ta lấy một con thú khổng lồ từ trong túi đựng đồ ra, đó là một con giao long màu tím với thân hình cực lớn, là một con giao long Chuẩn Thánh.Con giao long tím đã chết, nguyên thần cũng đã bị dập tắt.Lão già tím đi tới, rất thuần thục cầm dao lóc thịt con giao long.Tiếp đó từng miếng thịt giao long được thả vào trong chiếc nồi sắt, ông ta còn không quên cho vào một ít gia vị kỳ lạ để nước hầm thịt rồng được thơm.Cũng khá giống Thánh Vương người hoang dã!Diệp Thành cười toét miệng, thầm nói những người ăn thịt rồng đều là kẻ hung hãn.Không bao lâu sau, lão già béo đã bắt đầu ăn, thưởng thức cực kỳ say mê, không hề biết xấu hổ.“Hế?”Khi đang nhìn, Diệp Thành vô thức ngẩng đầu nhìn lên thiên tiêu, ở đó có một bóng dáng xinh đẹp lướt qua, là một nữ tử mặc áo xanh, là một Thánh Nhân dung mạo tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại, tiên hà quấn quanh thân, đến mái tóc cũng được nhuộm thần hoa.Nữ tử đó vừa đáp xuống, lão già mập đã đứng lên, bôi bàn tay đầy dầu mỡ vào người rồi xoa xoa tay, nở nụ cười th* t*c bước tới: “Cô Lam, cô đến rồi”.
Diệp Thành thầm mắng, cố gắng ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Luân, bị phong ấn ở đây, hắn có thể bị đưa đi hầm bất cứ lúc nào.
Lão già béo ở bên ngoài lại khá thoải mái, ngồi trên chiếc hồ lô bay cỡ lớn lớn, uống rượu ngâm nga điệu nhạc, thi thoảng còn có âm thanh “rộp rộp” vọng lại.
Diệp Thành nhìn ra thì thấy ông ta đang ăn nguyên thạch, hơn nữa còn là nguyên thạch trong túi đựng đồ của hắn.
Advertisement
Nhìn cảnh này Diệp Thành không khỏi nhớ đến Tiểu Linh Oa, tên đó cũng chuyên ăn linh thạch, tuy người nhỏ nhưng khẩu vị không nhỏ, cực kỳ giống với lão già béo này.
Dời mắt, Diệp Thành nhắm hờ mắt lại, tiếp tục ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Luân.
Ngày đêm luân phiên thay đổi.
Ba ngày lặng lẽ trôi qua trong nháy mắt, nhưng lão già béo vẫn chưa dừng lại, ông ta không còn uống rượu ngâm nga điệu nhạc hay ăn nguyên thạch nữa mà ngủ gật, điều đáng nói là tiếng gáy của ông ta cực kỳ vang.
Mãi cho đến đêm ngày thứ tư ông ta mới đáp xuống một cổ tinh không lớn không nhỏ, dừng lại trên một dãy núi.
Đến lúc này Diệp Thành mới được thả ra, nhưng vẫn bị phong ấn.
Còn lão già béo thì đã bê một cái nồi sắt lớn ra châm lửa, sau đó lấy con dao làm bếp ra, vừa ngâm nga ca khúc khó nghe vừa mài dao.
Ông ta thật sự định xẻo thịt hắn rồi mang đi hầm à?
Khoé miệng Diệp Thành giật giật, có cảm giác sắp bị làm thịt.
Nhưng ngay sau đó Diệp Thành lại thở phào nhẹ nhõm, ông ta lấy một con thú khổng lồ từ trong túi đựng đồ ra, đó là một con giao long màu tím với thân hình cực lớn, là một con giao long Chuẩn Thánh.
Con giao long tím đã chết, nguyên thần cũng đã bị dập tắt.
Lão già tím đi tới, rất thuần thục cầm dao lóc thịt con giao long.
Tiếp đó từng miếng thịt giao long được thả vào trong chiếc nồi sắt, ông ta còn không quên cho vào một ít gia vị kỳ lạ để nước hầm thịt rồng được thơm.
Cũng khá giống Thánh Vương người hoang dã!
Diệp Thành cười toét miệng, thầm nói những người ăn thịt rồng đều là kẻ hung hãn.
Không bao lâu sau, lão già béo đã bắt đầu ăn, thưởng thức cực kỳ say mê, không hề biết xấu hổ.
“Hế?”
Khi đang nhìn, Diệp Thành vô thức ngẩng đầu nhìn lên thiên tiêu, ở đó có một bóng dáng xinh đẹp lướt qua, là một nữ tử mặc áo xanh, là một Thánh Nhân dung mạo tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại, tiên hà quấn quanh thân, đến mái tóc cũng được nhuộm thần hoa.
Nữ tử đó vừa đáp xuống, lão già mập đã đứng lên, bôi bàn tay đầy dầu mỡ vào người rồi xoa xoa tay, nở nụ cười th* t*c bước tới: “Cô Lam, cô đến rồi”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành thầm mắng, cố gắng ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Luân, bị phong ấn ở đây, hắn có thể bị đưa đi hầm bất cứ lúc nào.Lão già béo ở bên ngoài lại khá thoải mái, ngồi trên chiếc hồ lô bay cỡ lớn lớn, uống rượu ngâm nga điệu nhạc, thi thoảng còn có âm thanh “rộp rộp” vọng lại.Diệp Thành nhìn ra thì thấy ông ta đang ăn nguyên thạch, hơn nữa còn là nguyên thạch trong túi đựng đồ của hắn.AdvertisementNhìn cảnh này Diệp Thành không khỏi nhớ đến Tiểu Linh Oa, tên đó cũng chuyên ăn linh thạch, tuy người nhỏ nhưng khẩu vị không nhỏ, cực kỳ giống với lão già béo này.Dời mắt, Diệp Thành nhắm hờ mắt lại, tiếp tục ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Luân.Ngày đêm luân phiên thay đổi.Ba ngày lặng lẽ trôi qua trong nháy mắt, nhưng lão già béo vẫn chưa dừng lại, ông ta không còn uống rượu ngâm nga điệu nhạc hay ăn nguyên thạch nữa mà ngủ gật, điều đáng nói là tiếng gáy của ông ta cực kỳ vang.Mãi cho đến đêm ngày thứ tư ông ta mới đáp xuống một cổ tinh không lớn không nhỏ, dừng lại trên một dãy núi.Đến lúc này Diệp Thành mới được thả ra, nhưng vẫn bị phong ấn.Còn lão già béo thì đã bê một cái nồi sắt lớn ra châm lửa, sau đó lấy con dao làm bếp ra, vừa ngâm nga ca khúc khó nghe vừa mài dao.Ông ta thật sự định xẻo thịt hắn rồi mang đi hầm à?Khoé miệng Diệp Thành giật giật, có cảm giác sắp bị làm thịt.Nhưng ngay sau đó Diệp Thành lại thở phào nhẹ nhõm, ông ta lấy một con thú khổng lồ từ trong túi đựng đồ ra, đó là một con giao long màu tím với thân hình cực lớn, là một con giao long Chuẩn Thánh.Con giao long tím đã chết, nguyên thần cũng đã bị dập tắt.Lão già tím đi tới, rất thuần thục cầm dao lóc thịt con giao long.Tiếp đó từng miếng thịt giao long được thả vào trong chiếc nồi sắt, ông ta còn không quên cho vào một ít gia vị kỳ lạ để nước hầm thịt rồng được thơm.Cũng khá giống Thánh Vương người hoang dã!Diệp Thành cười toét miệng, thầm nói những người ăn thịt rồng đều là kẻ hung hãn.Không bao lâu sau, lão già béo đã bắt đầu ăn, thưởng thức cực kỳ say mê, không hề biết xấu hổ.“Hế?”Khi đang nhìn, Diệp Thành vô thức ngẩng đầu nhìn lên thiên tiêu, ở đó có một bóng dáng xinh đẹp lướt qua, là một nữ tử mặc áo xanh, là một Thánh Nhân dung mạo tuyệt thế, phong hoa tuyệt đại, tiên hà quấn quanh thân, đến mái tóc cũng được nhuộm thần hoa.Nữ tử đó vừa đáp xuống, lão già mập đã đứng lên, bôi bàn tay đầy dầu mỡ vào người rồi xoa xoa tay, nở nụ cười th* t*c bước tới: “Cô Lam, cô đến rồi”.