Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3233: “Tiểu tử nhà ngươi!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nữ tử áo xanh nhìn lão già béo rồi lại nhìn Diệp Thành đang bị phong ấn.Mắt cô ta hơi nheo lại, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Hoang Cổ Thánh Thể”.“Thế nào? Người ta tìm lần này được chứ?”, lão già béo nói xong lại l**m môi tiến lên một bước, kéo lấy bàn tay ngọc ngà của nữ tử áo xanh nhưng bị cô ta hất ra.Advertisement“Tay ngươi còn hèn hạ lần nữa, có tin ta xẻo thịt ngươi không?”, nữ tử áo xanh lườm ông ta.“Cô… Cô vẫn nóng tính như thế”, lão già béo cười khan.“Ngươi tìm được hắn ở đâu?”, nữ tử áo xanh lại nhìn Diệp Thành.“Một cổ tinh không có sự sống”, lão già béo ngoáy mũi: “Hắn đang trốn dưới lòng đất thì bị ta kéo ra, tiểu tử này cũng nóng tính lắm, mắng chửi ta suốt chặng đường”.“Linh tinh, ta không mắng ông”, Diệp Thành tối sầm mặt.“Vẫn còn nói không có à?”, ông ta tiến lên búng ngón tay về phía hắn: “Ta nghe thấy hết rồi, ngươi âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tiên nhà ta, lúc nào cũng muốn xông ra ngoài đá chết ta”.“Ai bảo ông bắt ta, còn cướp bảo bối của ta nữa”.“Ta…”“Đủ rồi”, nữ tử áo xanh ngắt lời ông lão béo, khẽ cười nhìn Diệp Thành: “Tiểu tử, lần này ngươi may mắn lắm đấy, lần này đưa ngươi về sẽ là một cơ hội trời ban cho ngươi”.“Ta đâu thấy vậy”, Diệp Thành bĩu môi.“Đến khi có được cơ hội đó, ngươi sẽ cảm ơn ta đấy”, ông lão béo vuốt lông mày.“Vậy có thể thả ta ra trước không?”“Đương nhiên là được rồi”, nữ tử áo xanh khẽ cười một tiếng rồi phất tay, giải trừ phong ấn cho Diệp Thành.“Ấy? Sao cô nương kia lại không mặc quần áo?”, Diệp Thành vừa được giải trừ phong ấn đã nhìn lên hư thiên.“Không mặc quần áo, có hả?”, lão già béo lập tức quay đầu, không chỉ ông ta mà nữ tử áo xanh cũng nhìn lên hư thiên mà Diệp Thành nhìn.Chỉ là nơi họ nhìn làm gì có nữ tử nào không mặc quần áo, đến một con chim cũng không có.Nhận ra mình bị lừa, hai người lập tức quay lại.“Chết tiệt! Người đâu?”“Tiểu tử nhà ngươi!”Ông lão béo quát to rồi phi thẳng lên trời đuổi theo.Diệp Thành ở nơi đó đang liên tục chạy trốn, tốc độ bỏ chạy của hắn thực sự rất đáng gờm.

Nữ tử áo xanh nhìn lão già béo rồi lại nhìn Diệp Thành đang bị phong ấn.

Mắt cô ta hơi nheo lại, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Hoang Cổ Thánh Thể”.

“Thế nào? Người ta tìm lần này được chứ?”, lão già béo nói xong lại l**m môi tiến lên một bước, kéo lấy bàn tay ngọc ngà của nữ tử áo xanh nhưng bị cô ta hất ra.

Advertisement

“Tay ngươi còn hèn hạ lần nữa, có tin ta xẻo thịt ngươi không?”, nữ tử áo xanh lườm ông ta.

“Cô… Cô vẫn nóng tính như thế”, lão già béo cười khan.

“Ngươi tìm được hắn ở đâu?”, nữ tử áo xanh lại nhìn Diệp Thành.

“Một cổ tinh không có sự sống”, lão già béo ngoáy mũi: “Hắn đang trốn dưới lòng đất thì bị ta kéo ra, tiểu tử này cũng nóng tính lắm, mắng chửi ta suốt chặng đường”.

“Linh tinh, ta không mắng ông”, Diệp Thành tối sầm mặt.

“Vẫn còn nói không có à?”, ông ta tiến lên búng ngón tay về phía hắn: “Ta nghe thấy hết rồi, ngươi âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tiên nhà ta, lúc nào cũng muốn xông ra ngoài đá chết ta”.

“Ai bảo ông bắt ta, còn cướp bảo bối của ta nữa”.

“Ta…”

“Đủ rồi”, nữ tử áo xanh ngắt lời ông lão béo, khẽ cười nhìn Diệp Thành: “Tiểu tử, lần này ngươi may mắn lắm đấy, lần này đưa ngươi về sẽ là một cơ hội trời ban cho ngươi”.

“Ta đâu thấy vậy”, Diệp Thành bĩu môi.

“Đến khi có được cơ hội đó, ngươi sẽ cảm ơn ta đấy”, ông lão béo vuốt lông mày.

“Vậy có thể thả ta ra trước không?”

“Đương nhiên là được rồi”, nữ tử áo xanh khẽ cười một tiếng rồi phất tay, giải trừ phong ấn cho Diệp Thành.

“Ấy? Sao cô nương kia lại không mặc quần áo?”, Diệp Thành vừa được giải trừ phong ấn đã nhìn lên hư thiên.

“Không mặc quần áo, có hả?”, lão già béo lập tức quay đầu, không chỉ ông ta mà nữ tử áo xanh cũng nhìn lên hư thiên mà Diệp Thành nhìn.

Chỉ là nơi họ nhìn làm gì có nữ tử nào không mặc quần áo, đến một con chim cũng không có.

Nhận ra mình bị lừa, hai người lập tức quay lại.

“Chết tiệt! Người đâu?”

“Tiểu tử nhà ngươi!”

Ông lão béo quát to rồi phi thẳng lên trời đuổi theo.

Diệp Thành ở nơi đó đang liên tục chạy trốn, tốc độ bỏ chạy của hắn thực sự rất đáng gờm.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nữ tử áo xanh nhìn lão già béo rồi lại nhìn Diệp Thành đang bị phong ấn.Mắt cô ta hơi nheo lại, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “Hoang Cổ Thánh Thể”.“Thế nào? Người ta tìm lần này được chứ?”, lão già béo nói xong lại l**m môi tiến lên một bước, kéo lấy bàn tay ngọc ngà của nữ tử áo xanh nhưng bị cô ta hất ra.Advertisement“Tay ngươi còn hèn hạ lần nữa, có tin ta xẻo thịt ngươi không?”, nữ tử áo xanh lườm ông ta.“Cô… Cô vẫn nóng tính như thế”, lão già béo cười khan.“Ngươi tìm được hắn ở đâu?”, nữ tử áo xanh lại nhìn Diệp Thành.“Một cổ tinh không có sự sống”, lão già béo ngoáy mũi: “Hắn đang trốn dưới lòng đất thì bị ta kéo ra, tiểu tử này cũng nóng tính lắm, mắng chửi ta suốt chặng đường”.“Linh tinh, ta không mắng ông”, Diệp Thành tối sầm mặt.“Vẫn còn nói không có à?”, ông ta tiến lên búng ngón tay về phía hắn: “Ta nghe thấy hết rồi, ngươi âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tiên nhà ta, lúc nào cũng muốn xông ra ngoài đá chết ta”.“Ai bảo ông bắt ta, còn cướp bảo bối của ta nữa”.“Ta…”“Đủ rồi”, nữ tử áo xanh ngắt lời ông lão béo, khẽ cười nhìn Diệp Thành: “Tiểu tử, lần này ngươi may mắn lắm đấy, lần này đưa ngươi về sẽ là một cơ hội trời ban cho ngươi”.“Ta đâu thấy vậy”, Diệp Thành bĩu môi.“Đến khi có được cơ hội đó, ngươi sẽ cảm ơn ta đấy”, ông lão béo vuốt lông mày.“Vậy có thể thả ta ra trước không?”“Đương nhiên là được rồi”, nữ tử áo xanh khẽ cười một tiếng rồi phất tay, giải trừ phong ấn cho Diệp Thành.“Ấy? Sao cô nương kia lại không mặc quần áo?”, Diệp Thành vừa được giải trừ phong ấn đã nhìn lên hư thiên.“Không mặc quần áo, có hả?”, lão già béo lập tức quay đầu, không chỉ ông ta mà nữ tử áo xanh cũng nhìn lên hư thiên mà Diệp Thành nhìn.Chỉ là nơi họ nhìn làm gì có nữ tử nào không mặc quần áo, đến một con chim cũng không có.Nhận ra mình bị lừa, hai người lập tức quay lại.“Chết tiệt! Người đâu?”“Tiểu tử nhà ngươi!”Ông lão béo quát to rồi phi thẳng lên trời đuổi theo.Diệp Thành ở nơi đó đang liên tục chạy trốn, tốc độ bỏ chạy của hắn thực sự rất đáng gờm.

Chương 3233: “Tiểu tử nhà ngươi!”