“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3266: “Tất cả đều...đều là người chuyển kiếp”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vừa đặt chân xuống cổ tinh liền nghe thấy tiếng thốt lên bất ngờ của Diệp Thành.Tư Đồ Nam và Long Nhất giật mình quay sang nhìn tên này, cả chặng đường bọn họ chưa hề thấy Diệp Thành kích động như vậy.Diệp Thành tỏ ra rất kích động, với khả năng nhận định của hắn thì hắn cũng phải hít vào một hơi thật sâu như thể nhìn thấy bảo bối, ồ không đúng, phải nói là bảo bối hiếm có mới phải.AdvertisementThấy vậy, Long Nhất và Tư Đồ Nam đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn sang Diệp Thành, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Diệp Thành kích động như vậy, bọn họ cho rằng trên cổ tinh này có người mà Diệp Thành rất quan tâm, có thể là hai nữ nhân Sở Huyên và Sở Linh mà hắn yêu thương nhất cũng nên.Diệp Thành vẫn đang th* d*c, hồi lâu chưa thể bình tĩnh lại.Long Nhất và Tư Đồ Nam vẫn chưa hết thắc mắc, bọn họ nhìn Diệp Thành thăm dò: “Có người chuyển kiếp sao?”“Có”, Diệp Thành quả quyết.“Có mấy người?”“Tất cả đều...đều là người chuyển kiếp”.“Đây...”, Tư Đồ Nam và Long Nhất đều thẫn thờ, cả chặng đường đến đây bọ họ đã lục tìm rất nhiều cổ tinh nhưng không hề thấy bóng dáng người chuyển kiếp, cho dù là có thì cũng chỉ có hai, ba người, không ai ngờ nổ cả cổ tinh này đều là người chuyển kiếp.Diệp Thành đã bay vào trong, cứ thế bay vào trung tâm của cổ tinh.Long Nhất và Tư Đồ Nam phản ứng lại thì mừng quýnh, bọn họ không thể chờ đợi thêm, lập tức đi theo, cũng giống như Diệp Thành, cả hai người hồi hộp th* d*c, trong lòng mang theo bao hi vọng, hi vọng có thể gặp được người trong lòng của mình.Cổ tinh này thực sự quá nhỏ, chỉ to bằng Đông Nhạc của Nam Sở, cũng chỉ có một cổ tinh với đại khí dồi dào.Cả ba người lần lượt đáp xuống, đôi mắt của Tư Đồ Nam và Long Nhất sáng hẳn lên.Bọn họ nhìn con đường huyên náo từng dòng người qua lại.Cho dù là sạp hàng, quán trà, tửu lâu, nơi chơi gái như thể bọn họ quen biết từ lâu, đến cả từng con chó hay từng linh thú cũng trở nên hết đỗi thân quen với bọn họ.“Tên kia ta từng gặp rồi, là người của nhà họ Ngưu ở Bàn Long Hải Vực”, Tư Đồ Nam chỉ vào một người thanh niên ở phía xa.“Tên kia ta cũng biết, là người của nhà Âu Dương”, Long Nhất cũng giơ tay chỉ.“Ông lão ở sạp hàng kia chính là một trưởng lão của nhà Mộ Vân”.“Tên thanh niên áo trắng kia từng là đệ tử trên bảng phong vân”.Không chỉ Long Nhất và Tư Đồ Nam mà rất nhiều người chuyển kiếp của Đại Sở đều lần lượt lên tiếng, đã là người của Đại Sở thì đương nhiên có rất nhiều người bọn họ quen, tất cả đều là người cùng quê hương.Rất nhiều người trên đường dừng chân ngỡ ngàng nhìn về phía nhóm Diệp Thành, vẻ mặt có phần kì quái, nhiều người ngẩng đầu không biết vì sao khi nhìn mấy người phía Diệp Thành bọn họ lại có một cảm giác thân thuộc.Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, thần thức bao trùm khắp cổ thành.Cổ thành này không phải nhỏ, người trong này cũng không ít, có tới ba mươi nghìn người, niềm vui này khiến hắn chưa kịp thích nghi.Mau, mở kí ức đi!
Vừa đặt chân xuống cổ tinh liền nghe thấy tiếng thốt lên bất ngờ của Diệp Thành.
Tư Đồ Nam và Long Nhất giật mình quay sang nhìn tên này, cả chặng đường bọn họ chưa hề thấy Diệp Thành kích động như vậy.
Diệp Thành tỏ ra rất kích động, với khả năng nhận định của hắn thì hắn cũng phải hít vào một hơi thật sâu như thể nhìn thấy bảo bối, ồ không đúng, phải nói là bảo bối hiếm có mới phải.
Advertisement
Thấy vậy, Long Nhất và Tư Đồ Nam đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn sang Diệp Thành, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Diệp Thành kích động như vậy, bọn họ cho rằng trên cổ tinh này có người mà Diệp Thành rất quan tâm, có thể là hai nữ nhân Sở Huyên và Sở Linh mà hắn yêu thương nhất cũng nên.
Diệp Thành vẫn đang th* d*c, hồi lâu chưa thể bình tĩnh lại.
Long Nhất và Tư Đồ Nam vẫn chưa hết thắc mắc, bọn họ nhìn Diệp Thành thăm dò: “Có người chuyển kiếp sao?”
“Có”, Diệp Thành quả quyết.
“Có mấy người?”
“Tất cả đều...đều là người chuyển kiếp”.
“Đây...”, Tư Đồ Nam và Long Nhất đều thẫn thờ, cả chặng đường đến đây bọ họ đã lục tìm rất nhiều cổ tinh nhưng không hề thấy bóng dáng người chuyển kiếp, cho dù là có thì cũng chỉ có hai, ba người, không ai ngờ nổ cả cổ tinh này đều là người chuyển kiếp.
Diệp Thành đã bay vào trong, cứ thế bay vào trung tâm của cổ tinh.
Long Nhất và Tư Đồ Nam phản ứng lại thì mừng quýnh, bọn họ không thể chờ đợi thêm, lập tức đi theo, cũng giống như Diệp Thành, cả hai người hồi hộp th* d*c, trong lòng mang theo bao hi vọng, hi vọng có thể gặp được người trong lòng của mình.
Cổ tinh này thực sự quá nhỏ, chỉ to bằng Đông Nhạc của Nam Sở, cũng chỉ có một cổ tinh với đại khí dồi dào.
Cả ba người lần lượt đáp xuống, đôi mắt của Tư Đồ Nam và Long Nhất sáng hẳn lên.
Bọn họ nhìn con đường huyên náo từng dòng người qua lại.
Cho dù là sạp hàng, quán trà, tửu lâu, nơi chơi gái như thể bọn họ quen biết từ lâu, đến cả từng con chó hay từng linh thú cũng trở nên hết đỗi thân quen với bọn họ.
“Tên kia ta từng gặp rồi, là người của nhà họ Ngưu ở Bàn Long Hải Vực”, Tư Đồ Nam chỉ vào một người thanh niên ở phía xa.
“Tên kia ta cũng biết, là người của nhà Âu Dương”, Long Nhất cũng giơ tay chỉ.
“Ông lão ở sạp hàng kia chính là một trưởng lão của nhà Mộ Vân”.
“Tên thanh niên áo trắng kia từng là đệ tử trên bảng phong vân”.
Không chỉ Long Nhất và Tư Đồ Nam mà rất nhiều người chuyển kiếp của Đại Sở đều lần lượt lên tiếng, đã là người của Đại Sở thì đương nhiên có rất nhiều người bọn họ quen, tất cả đều là người cùng quê hương.
Rất nhiều người trên đường dừng chân ngỡ ngàng nhìn về phía nhóm Diệp Thành, vẻ mặt có phần kì quái, nhiều người ngẩng đầu không biết vì sao khi nhìn mấy người phía Diệp Thành bọn họ lại có một cảm giác thân thuộc.
Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, thần thức bao trùm khắp cổ thành.
Cổ thành này không phải nhỏ, người trong này cũng không ít, có tới ba mươi nghìn người, niềm vui này khiến hắn chưa kịp thích nghi.
Mau, mở kí ức đi!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vừa đặt chân xuống cổ tinh liền nghe thấy tiếng thốt lên bất ngờ của Diệp Thành.Tư Đồ Nam và Long Nhất giật mình quay sang nhìn tên này, cả chặng đường bọn họ chưa hề thấy Diệp Thành kích động như vậy.Diệp Thành tỏ ra rất kích động, với khả năng nhận định của hắn thì hắn cũng phải hít vào một hơi thật sâu như thể nhìn thấy bảo bối, ồ không đúng, phải nói là bảo bối hiếm có mới phải.AdvertisementThấy vậy, Long Nhất và Tư Đồ Nam đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn sang Diệp Thành, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Diệp Thành kích động như vậy, bọn họ cho rằng trên cổ tinh này có người mà Diệp Thành rất quan tâm, có thể là hai nữ nhân Sở Huyên và Sở Linh mà hắn yêu thương nhất cũng nên.Diệp Thành vẫn đang th* d*c, hồi lâu chưa thể bình tĩnh lại.Long Nhất và Tư Đồ Nam vẫn chưa hết thắc mắc, bọn họ nhìn Diệp Thành thăm dò: “Có người chuyển kiếp sao?”“Có”, Diệp Thành quả quyết.“Có mấy người?”“Tất cả đều...đều là người chuyển kiếp”.“Đây...”, Tư Đồ Nam và Long Nhất đều thẫn thờ, cả chặng đường đến đây bọ họ đã lục tìm rất nhiều cổ tinh nhưng không hề thấy bóng dáng người chuyển kiếp, cho dù là có thì cũng chỉ có hai, ba người, không ai ngờ nổ cả cổ tinh này đều là người chuyển kiếp.Diệp Thành đã bay vào trong, cứ thế bay vào trung tâm của cổ tinh.Long Nhất và Tư Đồ Nam phản ứng lại thì mừng quýnh, bọn họ không thể chờ đợi thêm, lập tức đi theo, cũng giống như Diệp Thành, cả hai người hồi hộp th* d*c, trong lòng mang theo bao hi vọng, hi vọng có thể gặp được người trong lòng của mình.Cổ tinh này thực sự quá nhỏ, chỉ to bằng Đông Nhạc của Nam Sở, cũng chỉ có một cổ tinh với đại khí dồi dào.Cả ba người lần lượt đáp xuống, đôi mắt của Tư Đồ Nam và Long Nhất sáng hẳn lên.Bọn họ nhìn con đường huyên náo từng dòng người qua lại.Cho dù là sạp hàng, quán trà, tửu lâu, nơi chơi gái như thể bọn họ quen biết từ lâu, đến cả từng con chó hay từng linh thú cũng trở nên hết đỗi thân quen với bọn họ.“Tên kia ta từng gặp rồi, là người của nhà họ Ngưu ở Bàn Long Hải Vực”, Tư Đồ Nam chỉ vào một người thanh niên ở phía xa.“Tên kia ta cũng biết, là người của nhà Âu Dương”, Long Nhất cũng giơ tay chỉ.“Ông lão ở sạp hàng kia chính là một trưởng lão của nhà Mộ Vân”.“Tên thanh niên áo trắng kia từng là đệ tử trên bảng phong vân”.Không chỉ Long Nhất và Tư Đồ Nam mà rất nhiều người chuyển kiếp của Đại Sở đều lần lượt lên tiếng, đã là người của Đại Sở thì đương nhiên có rất nhiều người bọn họ quen, tất cả đều là người cùng quê hương.Rất nhiều người trên đường dừng chân ngỡ ngàng nhìn về phía nhóm Diệp Thành, vẻ mặt có phần kì quái, nhiều người ngẩng đầu không biết vì sao khi nhìn mấy người phía Diệp Thành bọn họ lại có một cảm giác thân thuộc.Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, thần thức bao trùm khắp cổ thành.Cổ thành này không phải nhỏ, người trong này cũng không ít, có tới ba mươi nghìn người, niềm vui này khiến hắn chưa kịp thích nghi.Mau, mở kí ức đi!