“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3267: Chào mừng mọi người quay trở lại!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tư Đồ Nam và Long Nhất đồng loạt nhìn sang Diệp Thành.Được thôi!AdvertisementDiệp Thành cứ thế bước một bước lên trời, phần trán có một đạo tiên quang bay ra, hoá thành hai đạo, hai đạo lại hoá thành bốn đạo, bốn đạo hoá thành tám đạo, một đạo tiên quang lần lượt chia nhỏ ra phân thành hơn ba mươi nghìn đạo.Tiên quang choán mắt, mỗi một đạo đều lựa chọn một người và bay vào trán người đó.Hự! Hự! Hự!Đột nhiên, bên trong cổ thành cho dù là người đi đường, người đang uống nước, người trong tửu lâu, người chơi gái thì tất cả đều run rẩy, bọn họ ôm đầu đau đớn rít lên.Đây là một cảnh tượng hết sức hoành tráng, từng người với từng vai trò khác nhau nhưng lại hành động như nhau, nếu có người ngoài tới đây và nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ rất bất ngờ.Có không?Có hay không?Long Nhất và Tư Đồ Nam bay vào trong dòng người, cơ thể như lưu quang, bọn họ lục tìm từng ngóc ngách của cổ thành.Cuối cùng Long Nhất là người đầu tiên dừng chân, hắn dừng chân dưới một gốc cây hoa đào, tìm tới một nữ tử áo trắng, vẻ mặt cô hãy còn đau đớn, miệng rít lên, kí ức kiếp trước và kiếp này giao nhau.Long Nhất dàn dụa nước mắt, hắn tiến lên trước ôm nữ tử kia vào lòng.Đó là Mộ Dung Diệu Tâm, là người từng thề hẹn với hắn ở kiếp trước, hắn đã tìm được cô rồi.Ở một hướng khác, Tư Đồ Nam ôm chầm một bà lão tóc bạc vào lòng, mặc dù khuôn mặt người này già nua nhưng hắn vẫn có thể nhận ra đây là ai, đó là Dạ Như Tuyết, là một trong chín đại đệ tử chân truyền thế hệ thanh tự của Hằng Nhạc Tông, là người mà hắn yêu nhất trong kiếp trước, bây giờ hắn đã tìm được cô rồi.Không biết tới bao lâu người của cả cổ thành này mới thôi ôm đầu.Tất cả mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu thẫn thờ nhìn phía Diệp Thành trên hư thiên, ánh mắt bọn họ nhoà đi, từng giọt nước mắt tuôn rơi.Thánh... Thánh Chủ!Tất cả mọi người bất giác run rẩy, bọn họ nhìn Diệp Thành với vẻ mặt khó tin, trăm năm trước bọn họ cùng kề vai chiến đấu, nguyện dùng sinh mạng để mở con đường máu, giúp hắn hoàn thành trận chiến nghịch thiên.Bóng hình ấy mặc dù vượt qua kiếp trước và kiếp này, trải qua cả hàng trăm năm nhưng vẫn khắc sâu trong tâm trí bọn họ.
Tư Đồ Nam và Long Nhất đồng loạt nhìn sang Diệp Thành.
Được thôi!
Advertisement
Diệp Thành cứ thế bước một bước lên trời, phần trán có một đạo tiên quang bay ra, hoá thành hai đạo, hai đạo lại hoá thành bốn đạo, bốn đạo hoá thành tám đạo, một đạo tiên quang lần lượt chia nhỏ ra phân thành hơn ba mươi nghìn đạo.
Tiên quang choán mắt, mỗi một đạo đều lựa chọn một người và bay vào trán người đó.
Hự! Hự! Hự!
Đột nhiên, bên trong cổ thành cho dù là người đi đường, người đang uống nước, người trong tửu lâu, người chơi gái thì tất cả đều run rẩy, bọn họ ôm đầu đau đớn rít lên.
Đây là một cảnh tượng hết sức hoành tráng, từng người với từng vai trò khác nhau nhưng lại hành động như nhau, nếu có người ngoài tới đây và nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ rất bất ngờ.
Có không?
Có hay không?
Long Nhất và Tư Đồ Nam bay vào trong dòng người, cơ thể như lưu quang, bọn họ lục tìm từng ngóc ngách của cổ thành.
Cuối cùng Long Nhất là người đầu tiên dừng chân, hắn dừng chân dưới một gốc cây hoa đào, tìm tới một nữ tử áo trắng, vẻ mặt cô hãy còn đau đớn, miệng rít lên, kí ức kiếp trước và kiếp này giao nhau.
Long Nhất dàn dụa nước mắt, hắn tiến lên trước ôm nữ tử kia vào lòng.
Đó là Mộ Dung Diệu Tâm, là người từng thề hẹn với hắn ở kiếp trước, hắn đã tìm được cô rồi.
Ở một hướng khác, Tư Đồ Nam ôm chầm một bà lão tóc bạc vào lòng, mặc dù khuôn mặt người này già nua nhưng hắn vẫn có thể nhận ra đây là ai, đó là Dạ Như Tuyết, là một trong chín đại đệ tử chân truyền thế hệ thanh tự của Hằng Nhạc Tông, là người mà hắn yêu nhất trong kiếp trước, bây giờ hắn đã tìm được cô rồi.
Không biết tới bao lâu người của cả cổ thành này mới thôi ôm đầu.
Tất cả mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu thẫn thờ nhìn phía Diệp Thành trên hư thiên, ánh mắt bọn họ nhoà đi, từng giọt nước mắt tuôn rơi.
Thánh... Thánh Chủ!
Tất cả mọi người bất giác run rẩy, bọn họ nhìn Diệp Thành với vẻ mặt khó tin, trăm năm trước bọn họ cùng kề vai chiến đấu, nguyện dùng sinh mạng để mở con đường máu, giúp hắn hoàn thành trận chiến nghịch thiên.
Bóng hình ấy mặc dù vượt qua kiếp trước và kiếp này, trải qua cả hàng trăm năm nhưng vẫn khắc sâu trong tâm trí bọn họ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tư Đồ Nam và Long Nhất đồng loạt nhìn sang Diệp Thành.Được thôi!AdvertisementDiệp Thành cứ thế bước một bước lên trời, phần trán có một đạo tiên quang bay ra, hoá thành hai đạo, hai đạo lại hoá thành bốn đạo, bốn đạo hoá thành tám đạo, một đạo tiên quang lần lượt chia nhỏ ra phân thành hơn ba mươi nghìn đạo.Tiên quang choán mắt, mỗi một đạo đều lựa chọn một người và bay vào trán người đó.Hự! Hự! Hự!Đột nhiên, bên trong cổ thành cho dù là người đi đường, người đang uống nước, người trong tửu lâu, người chơi gái thì tất cả đều run rẩy, bọn họ ôm đầu đau đớn rít lên.Đây là một cảnh tượng hết sức hoành tráng, từng người với từng vai trò khác nhau nhưng lại hành động như nhau, nếu có người ngoài tới đây và nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ rất bất ngờ.Có không?Có hay không?Long Nhất và Tư Đồ Nam bay vào trong dòng người, cơ thể như lưu quang, bọn họ lục tìm từng ngóc ngách của cổ thành.Cuối cùng Long Nhất là người đầu tiên dừng chân, hắn dừng chân dưới một gốc cây hoa đào, tìm tới một nữ tử áo trắng, vẻ mặt cô hãy còn đau đớn, miệng rít lên, kí ức kiếp trước và kiếp này giao nhau.Long Nhất dàn dụa nước mắt, hắn tiến lên trước ôm nữ tử kia vào lòng.Đó là Mộ Dung Diệu Tâm, là người từng thề hẹn với hắn ở kiếp trước, hắn đã tìm được cô rồi.Ở một hướng khác, Tư Đồ Nam ôm chầm một bà lão tóc bạc vào lòng, mặc dù khuôn mặt người này già nua nhưng hắn vẫn có thể nhận ra đây là ai, đó là Dạ Như Tuyết, là một trong chín đại đệ tử chân truyền thế hệ thanh tự của Hằng Nhạc Tông, là người mà hắn yêu nhất trong kiếp trước, bây giờ hắn đã tìm được cô rồi.Không biết tới bao lâu người của cả cổ thành này mới thôi ôm đầu.Tất cả mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu thẫn thờ nhìn phía Diệp Thành trên hư thiên, ánh mắt bọn họ nhoà đi, từng giọt nước mắt tuôn rơi.Thánh... Thánh Chủ!Tất cả mọi người bất giác run rẩy, bọn họ nhìn Diệp Thành với vẻ mặt khó tin, trăm năm trước bọn họ cùng kề vai chiến đấu, nguyện dùng sinh mạng để mở con đường máu, giúp hắn hoàn thành trận chiến nghịch thiên.Bóng hình ấy mặc dù vượt qua kiếp trước và kiếp này, trải qua cả hàng trăm năm nhưng vẫn khắc sâu trong tâm trí bọn họ.