Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3270: Nghĩ nhiều rồi!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Xin lỗi!Suy nghĩ của Diệp Thành chợt bị câu nói của Tô Tâm Nguyệt làm ngắt quãng, đợi tới khi hắn định thần lại thì Tô Tâm Nguyệt đã quỳ dưới đât,s cái quỳ này chính là lời tạ tội cho mọi sai lầm cô ta phạm phải ở kiếp trước.Đó là chuyện của kiếp trước rồi!AdvertisementDiệp Thành khẽ mỉm cười, hắn tế ra sức mạnh dịu nhẹ đỡ Tô Tâm Nguyệt dậy, cho dù hắn có nhớ tới thù hắn thì cũng đã bị thời gian xoá nhoà, hắn không trách cô, trong đại chiến Thiên Ma cô đã chiến đấu anh dũng trong sự thăng hoa của bản thân, cùng kề vai chiến đấu với Hằng Nhạc Tông, cho tới chết cũng phải bảo vệ sơn hà của Đại Sở.Tô Tâm Nguyệt rơi nước mắt, không ai có thể ngờ nổi cô lại có nhân quả này, từ kiếp trước kéo sang kiếp này.Diệp Thành lại đi rồi, hắn như một lữ khách.Cổ trấn nhỏ bé này lại đông đúc nhộn nhịp, mùi hương rượu thơm nồng lan toả khắp thiên địa.Màn đêm đã buông xuống nhưng cổ trấn vẫn rất náo nhiệt.Không biết tới bao giờ mọi thứ mới chìm vào im ắng, tất cả mọi người trầm ngâm cầm vò rượu ngẩng đầu nhìn bầu trời sao như thể trông thấy sơn hà rộng lớn của Đại Sở dù cách trở cả tinh vực vô tận.Đêm khuya, rất nhiều người chìm vào giấc ngủ sau khi men rượu đã ngấm.Có điều cũng có vài người không an phận như Long Nhất và Tư Đồ Nam, lầu các mà hai tên này ở quả là rung chuyển dữ dội, mặc dù bọn họ đã cố gắng kiềm chế để không phát ra âm thanh nhưng Diệp Thành vẫn nghe thấy rõ ràng.Không chỉ bọn họ mà người chuyển kiếp của Đại Sở đã tự mình sóng đôi với nhau.Còn Diệp Thành lúc này vẫn bước đi trên còn đường lớn, hắn có thể nhìn thấy từng toà lầu các rung chuyển, nghe thấy tiếng gỗ tấm cọt kẹt và nghe thấy từng tiếng thở hổn hển của cánh nam nhi, tiếng rên khe khẽ của nữ tử, một loạt các âm thanh đan xen với nhau.Có thể nói là thật ái ngại!Diệp Thành ho hắng, bao nhiêu người gây ra động tĩnh lớn như vậy trong cùng một ngày, trong cùng một cổ trấn, muốn không biết cũng khó.Bất chợt, trong đầu Diệp Thành hiện lên hai hình ảnh dịu dàng, nếu như bọn họ ở đây thì cổ trấn này nhất định sẽ càng thêm náo nhiệt, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất kì diệu, nghĩ thôi cũng khiến hắn rạo rực rồi.Nghĩ nhiều rồi!Diệp Thành lắc đầu, hắn đi vào chủ phủ thành.Bái kiến Thánh Chủ!Vừa bước vào trong, một lão bối đã vội tới đón, cung kính hành lễ với Diệp Thành.Người này chính là thành chủ của cổ trấn này, kiếp trước chính là trưởng lão Lưu Năng của Thiên Đình, ông ta cũng đang tìm truyền nhân mạch Long, nói dễ nghe là tìm Long, nói thẳng ra là đào mộ trộm cắp.

Xin lỗi!

Suy nghĩ của Diệp Thành chợt bị câu nói của Tô Tâm Nguyệt làm ngắt quãng, đợi tới khi hắn định thần lại thì Tô Tâm Nguyệt đã quỳ dưới đât,s cái quỳ này chính là lời tạ tội cho mọi sai lầm cô ta phạm phải ở kiếp trước.

Đó là chuyện của kiếp trước rồi!

Advertisement

Diệp Thành khẽ mỉm cười, hắn tế ra sức mạnh dịu nhẹ đỡ Tô Tâm Nguyệt dậy, cho dù hắn có nhớ tới thù hắn thì cũng đã bị thời gian xoá nhoà, hắn không trách cô, trong đại chiến Thiên Ma cô đã chiến đấu anh dũng trong sự thăng hoa của bản thân, cùng kề vai chiến đấu với Hằng Nhạc Tông, cho tới chết cũng phải bảo vệ sơn hà của Đại Sở.

Tô Tâm Nguyệt rơi nước mắt, không ai có thể ngờ nổi cô lại có nhân quả này, từ kiếp trước kéo sang kiếp này.

Diệp Thành lại đi rồi, hắn như một lữ khách.

Cổ trấn nhỏ bé này lại đông đúc nhộn nhịp, mùi hương rượu thơm nồng lan toả khắp thiên địa.

Màn đêm đã buông xuống nhưng cổ trấn vẫn rất náo nhiệt.

Không biết tới bao giờ mọi thứ mới chìm vào im ắng, tất cả mọi người trầm ngâm cầm vò rượu ngẩng đầu nhìn bầu trời sao như thể trông thấy sơn hà rộng lớn của Đại Sở dù cách trở cả tinh vực vô tận.

Đêm khuya, rất nhiều người chìm vào giấc ngủ sau khi men rượu đã ngấm.

Có điều cũng có vài người không an phận như Long Nhất và Tư Đồ Nam, lầu các mà hai tên này ở quả là rung chuyển dữ dội, mặc dù bọn họ đã cố gắng kiềm chế để không phát ra âm thanh nhưng Diệp Thành vẫn nghe thấy rõ ràng.

Không chỉ bọn họ mà người chuyển kiếp của Đại Sở đã tự mình sóng đôi với nhau.

Còn Diệp Thành lúc này vẫn bước đi trên còn đường lớn, hắn có thể nhìn thấy từng toà lầu các rung chuyển, nghe thấy tiếng gỗ tấm cọt kẹt và nghe thấy từng tiếng thở hổn hển của cánh nam nhi, tiếng rên khe khẽ của nữ tử, một loạt các âm thanh đan xen với nhau.

Có thể nói là thật ái ngại!

Diệp Thành ho hắng, bao nhiêu người gây ra động tĩnh lớn như vậy trong cùng một ngày, trong cùng một cổ trấn, muốn không biết cũng khó.

Bất chợt, trong đầu Diệp Thành hiện lên hai hình ảnh dịu dàng, nếu như bọn họ ở đây thì cổ trấn này nhất định sẽ càng thêm náo nhiệt, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất kì diệu, nghĩ thôi cũng khiến hắn rạo rực rồi.

Nghĩ nhiều rồi!

Diệp Thành lắc đầu, hắn đi vào chủ phủ thành.

Bái kiến Thánh Chủ!

Vừa bước vào trong, một lão bối đã vội tới đón, cung kính hành lễ với Diệp Thành.

Người này chính là thành chủ của cổ trấn này, kiếp trước chính là trưởng lão Lưu Năng của Thiên Đình, ông ta cũng đang tìm truyền nhân mạch Long, nói dễ nghe là tìm Long, nói thẳng ra là đào mộ trộm cắp.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Xin lỗi!Suy nghĩ của Diệp Thành chợt bị câu nói của Tô Tâm Nguyệt làm ngắt quãng, đợi tới khi hắn định thần lại thì Tô Tâm Nguyệt đã quỳ dưới đât,s cái quỳ này chính là lời tạ tội cho mọi sai lầm cô ta phạm phải ở kiếp trước.Đó là chuyện của kiếp trước rồi!AdvertisementDiệp Thành khẽ mỉm cười, hắn tế ra sức mạnh dịu nhẹ đỡ Tô Tâm Nguyệt dậy, cho dù hắn có nhớ tới thù hắn thì cũng đã bị thời gian xoá nhoà, hắn không trách cô, trong đại chiến Thiên Ma cô đã chiến đấu anh dũng trong sự thăng hoa của bản thân, cùng kề vai chiến đấu với Hằng Nhạc Tông, cho tới chết cũng phải bảo vệ sơn hà của Đại Sở.Tô Tâm Nguyệt rơi nước mắt, không ai có thể ngờ nổi cô lại có nhân quả này, từ kiếp trước kéo sang kiếp này.Diệp Thành lại đi rồi, hắn như một lữ khách.Cổ trấn nhỏ bé này lại đông đúc nhộn nhịp, mùi hương rượu thơm nồng lan toả khắp thiên địa.Màn đêm đã buông xuống nhưng cổ trấn vẫn rất náo nhiệt.Không biết tới bao giờ mọi thứ mới chìm vào im ắng, tất cả mọi người trầm ngâm cầm vò rượu ngẩng đầu nhìn bầu trời sao như thể trông thấy sơn hà rộng lớn của Đại Sở dù cách trở cả tinh vực vô tận.Đêm khuya, rất nhiều người chìm vào giấc ngủ sau khi men rượu đã ngấm.Có điều cũng có vài người không an phận như Long Nhất và Tư Đồ Nam, lầu các mà hai tên này ở quả là rung chuyển dữ dội, mặc dù bọn họ đã cố gắng kiềm chế để không phát ra âm thanh nhưng Diệp Thành vẫn nghe thấy rõ ràng.Không chỉ bọn họ mà người chuyển kiếp của Đại Sở đã tự mình sóng đôi với nhau.Còn Diệp Thành lúc này vẫn bước đi trên còn đường lớn, hắn có thể nhìn thấy từng toà lầu các rung chuyển, nghe thấy tiếng gỗ tấm cọt kẹt và nghe thấy từng tiếng thở hổn hển của cánh nam nhi, tiếng rên khe khẽ của nữ tử, một loạt các âm thanh đan xen với nhau.Có thể nói là thật ái ngại!Diệp Thành ho hắng, bao nhiêu người gây ra động tĩnh lớn như vậy trong cùng một ngày, trong cùng một cổ trấn, muốn không biết cũng khó.Bất chợt, trong đầu Diệp Thành hiện lên hai hình ảnh dịu dàng, nếu như bọn họ ở đây thì cổ trấn này nhất định sẽ càng thêm náo nhiệt, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất kì diệu, nghĩ thôi cũng khiến hắn rạo rực rồi.Nghĩ nhiều rồi!Diệp Thành lắc đầu, hắn đi vào chủ phủ thành.Bái kiến Thánh Chủ!Vừa bước vào trong, một lão bối đã vội tới đón, cung kính hành lễ với Diệp Thành.Người này chính là thành chủ của cổ trấn này, kiếp trước chính là trưởng lão Lưu Năng của Thiên Đình, ông ta cũng đang tìm truyền nhân mạch Long, nói dễ nghe là tìm Long, nói thẳng ra là đào mộ trộm cắp.

Chương 3270: Nghĩ nhiều rồi!