Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3271: “Lần này nhiều việc, một triệu không đủ”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lưu Năng cười ái ngại, ông ta không ngờ Diệp Thành còn nhớ tới sở trường của mình, dù là kiếp trước hay kiếp này thì vẫn không quên.Đừng quan tâm tới ta, người đi nghỉ ngơi đi!Diệp Thành mỉm cười khoát tay sau đó biến mất như bóng ma, hắn tìm một rừng trúc yên tĩnh nghỉ ngơi, nghiêng đầu ngủ thiếp đi.AdvertisementMột đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng thì người chuyển kiếp của Đại Sở đã tỉnh lại sau khi bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ áp chế.Nhìn vào hư thiên có ba bóng người, đều là người ngoài cổ tinh này, một lão già tóc tím, một thanh niên yêu dị và còn có một người trung tuổi mặc hắc bào, bọn họ đều có tu vi Chuẩn Thánh, đều đến từ cùng một thế lực.Có lẽ động tĩnh của cả ba người này quá lớn nên người chuyển kiếp bên trong cổ thành của Đại Sở dần hiện thân, khuôn mặt ai nấy không hề vui vẻ gì.Cả ba người kia đáp xuống cổ tinh, bộ dạng cao cao tại thượng, giọng nói uy nghiêm vang vọng: “Thành chủ ra ngoài gặp chúng ta”.Bên trong rừng trúc của phủ thành chủ, Diệp Thành đã tỉnh dậy, hắn vươn vai liếc nhìn hư thiên rồi lại nhìn Lưu Năng vừa đi vào rừng trúc, hỏi: “Ba tên này là ai?”“Người của Hoá Long Tông”, Lưu Năng vội đáp lời.“Hoá Long Tông? Ta chưa từng nghe nói tới, có điều trông bộ dạng thì không tốt đẹp gì cho cam”.“Quả thực không phải chuyện tốt đẹp gì”, Lưu Năng hít vào một hơi thật sâu, “Hoá Phàm Tinh cảu ta nhỏ bé, quanh năm bị Hoá Lưu Tông ức h**p, lần này bọn chúng tới chắc chắn là thu phí bảo hộ, đó đã là thói quen rồi”.“Thế giới của kẻ mạnh ta có thể hiểu”, Diệp Thành mỉm cười.“Thành chủ ra ngoài gặp ta”, khi cả hai người đang nói chuyện, lão già tóc tím trong ba người kia đã hắng giọng lạnh lùng.“Tới đây, tới đây”, Lưu Năng vội bay lên trời cung kính hành lễ với ba người bọn họ: “Ta không biết ba vị Thánh Sứ giá lâm nên chưa tiếp đón từ xa, xin thứ lỗi, xin thứ lỗi”.“Thừa lời”, tên thanh niên yêu dị cười mỉa mai.“Ta hiểu, ta hiểu”, Lưu Năng lúm khúm khép nép vội đưa ra một cái túi đựng đồ, bên trong chứa một triệu nguyên thạch, đây chính là phí bảo hộ mà lần này Hoá Long Tông tới đòi.“Lần này nhiều việc, một triệu không đủ”, người trung tuổi mặc hắc bào cười u ám.“Đây...”, Lưu Năng cau mày.“Sao, có ý kiến gì à?”, tên thanh niên yêu dị nhếch miệng hào hứng nhìn Lưu Năng.“Ba vị Thánh Sứ, hai triệu nguyên thạch có phải là hơi nhiều không?”“Nhiều sao?”, lão già mặc áo tím cười gian giảo: “Thần tử nhà ta nói rồi, mệnh lệch các ngươi giao hai triệu nguyên thạch, vả lại Hoá Phàm Tinh của các ngươi còn phải cống ra chín nữ tử, nếu không thì hậu quả các ngươi biết rồi đấy, ông là người thông minh, đừng tự chuốc vạ vào thân, tính cách thần tử nhà ta thế nào ông hiểu hơn ai hết, diệt Hoá Phàm Tinh của các ông chẳng qua cũng chỉ là chuyện trong một câu nói thôi”.“Các ngươi...”“Nếu như chúng ta không đưa thì sao?”, Lưu Năng còn chưa nói hết lời thì giọng nói của Diệp Thành ở bên dưới đã vang lên.

Lưu Năng cười ái ngại, ông ta không ngờ Diệp Thành còn nhớ tới sở trường của mình, dù là kiếp trước hay kiếp này thì vẫn không quên.

Đừng quan tâm tới ta, người đi nghỉ ngơi đi!

Diệp Thành mỉm cười khoát tay sau đó biến mất như bóng ma, hắn tìm một rừng trúc yên tĩnh nghỉ ngơi, nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

Advertisement

Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.

Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng thì người chuyển kiếp của Đại Sở đã tỉnh lại sau khi bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ áp chế.

Nhìn vào hư thiên có ba bóng người, đều là người ngoài cổ tinh này, một lão già tóc tím, một thanh niên yêu dị và còn có một người trung tuổi mặc hắc bào, bọn họ đều có tu vi Chuẩn Thánh, đều đến từ cùng một thế lực.

Có lẽ động tĩnh của cả ba người này quá lớn nên người chuyển kiếp bên trong cổ thành của Đại Sở dần hiện thân, khuôn mặt ai nấy không hề vui vẻ gì.

Cả ba người kia đáp xuống cổ tinh, bộ dạng cao cao tại thượng, giọng nói uy nghiêm vang vọng: “Thành chủ ra ngoài gặp chúng ta”.

Bên trong rừng trúc của phủ thành chủ, Diệp Thành đã tỉnh dậy, hắn vươn vai liếc nhìn hư thiên rồi lại nhìn Lưu Năng vừa đi vào rừng trúc, hỏi: “Ba tên này là ai?”

“Người của Hoá Long Tông”, Lưu Năng vội đáp lời.

“Hoá Long Tông? Ta chưa từng nghe nói tới, có điều trông bộ dạng thì không tốt đẹp gì cho cam”.

“Quả thực không phải chuyện tốt đẹp gì”, Lưu Năng hít vào một hơi thật sâu, “Hoá Phàm Tinh cảu ta nhỏ bé, quanh năm bị Hoá Lưu Tông ức h**p, lần này bọn chúng tới chắc chắn là thu phí bảo hộ, đó đã là thói quen rồi”.

“Thế giới của kẻ mạnh ta có thể hiểu”, Diệp Thành mỉm cười.

“Thành chủ ra ngoài gặp ta”, khi cả hai người đang nói chuyện, lão già tóc tím trong ba người kia đã hắng giọng lạnh lùng.

“Tới đây, tới đây”, Lưu Năng vội bay lên trời cung kính hành lễ với ba người bọn họ: “Ta không biết ba vị Thánh Sứ giá lâm nên chưa tiếp đón từ xa, xin thứ lỗi, xin thứ lỗi”.

“Thừa lời”, tên thanh niên yêu dị cười mỉa mai.

“Ta hiểu, ta hiểu”, Lưu Năng lúm khúm khép nép vội đưa ra một cái túi đựng đồ, bên trong chứa một triệu nguyên thạch, đây chính là phí bảo hộ mà lần này Hoá Long Tông tới đòi.

“Lần này nhiều việc, một triệu không đủ”, người trung tuổi mặc hắc bào cười u ám.

“Đây...”, Lưu Năng cau mày.

“Sao, có ý kiến gì à?”, tên thanh niên yêu dị nhếch miệng hào hứng nhìn Lưu Năng.

“Ba vị Thánh Sứ, hai triệu nguyên thạch có phải là hơi nhiều không?”

“Nhiều sao?”, lão già mặc áo tím cười gian giảo: “Thần tử nhà ta nói rồi, mệnh lệch các ngươi giao hai triệu nguyên thạch, vả lại Hoá Phàm Tinh của các ngươi còn phải cống ra chín nữ tử, nếu không thì hậu quả các ngươi biết rồi đấy, ông là người thông minh, đừng tự chuốc vạ vào thân, tính cách thần tử nhà ta thế nào ông hiểu hơn ai hết, diệt Hoá Phàm Tinh của các ông chẳng qua cũng chỉ là chuyện trong một câu nói thôi”.

“Các ngươi...”

“Nếu như chúng ta không đưa thì sao?”, Lưu Năng còn chưa nói hết lời thì giọng nói của Diệp Thành ở bên dưới đã vang lên.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lưu Năng cười ái ngại, ông ta không ngờ Diệp Thành còn nhớ tới sở trường của mình, dù là kiếp trước hay kiếp này thì vẫn không quên.Đừng quan tâm tới ta, người đi nghỉ ngơi đi!Diệp Thành mỉm cười khoát tay sau đó biến mất như bóng ma, hắn tìm một rừng trúc yên tĩnh nghỉ ngơi, nghiêng đầu ngủ thiếp đi.AdvertisementMột đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng thì người chuyển kiếp của Đại Sở đã tỉnh lại sau khi bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ áp chế.Nhìn vào hư thiên có ba bóng người, đều là người ngoài cổ tinh này, một lão già tóc tím, một thanh niên yêu dị và còn có một người trung tuổi mặc hắc bào, bọn họ đều có tu vi Chuẩn Thánh, đều đến từ cùng một thế lực.Có lẽ động tĩnh của cả ba người này quá lớn nên người chuyển kiếp bên trong cổ thành của Đại Sở dần hiện thân, khuôn mặt ai nấy không hề vui vẻ gì.Cả ba người kia đáp xuống cổ tinh, bộ dạng cao cao tại thượng, giọng nói uy nghiêm vang vọng: “Thành chủ ra ngoài gặp chúng ta”.Bên trong rừng trúc của phủ thành chủ, Diệp Thành đã tỉnh dậy, hắn vươn vai liếc nhìn hư thiên rồi lại nhìn Lưu Năng vừa đi vào rừng trúc, hỏi: “Ba tên này là ai?”“Người của Hoá Long Tông”, Lưu Năng vội đáp lời.“Hoá Long Tông? Ta chưa từng nghe nói tới, có điều trông bộ dạng thì không tốt đẹp gì cho cam”.“Quả thực không phải chuyện tốt đẹp gì”, Lưu Năng hít vào một hơi thật sâu, “Hoá Phàm Tinh cảu ta nhỏ bé, quanh năm bị Hoá Lưu Tông ức h**p, lần này bọn chúng tới chắc chắn là thu phí bảo hộ, đó đã là thói quen rồi”.“Thế giới của kẻ mạnh ta có thể hiểu”, Diệp Thành mỉm cười.“Thành chủ ra ngoài gặp ta”, khi cả hai người đang nói chuyện, lão già tóc tím trong ba người kia đã hắng giọng lạnh lùng.“Tới đây, tới đây”, Lưu Năng vội bay lên trời cung kính hành lễ với ba người bọn họ: “Ta không biết ba vị Thánh Sứ giá lâm nên chưa tiếp đón từ xa, xin thứ lỗi, xin thứ lỗi”.“Thừa lời”, tên thanh niên yêu dị cười mỉa mai.“Ta hiểu, ta hiểu”, Lưu Năng lúm khúm khép nép vội đưa ra một cái túi đựng đồ, bên trong chứa một triệu nguyên thạch, đây chính là phí bảo hộ mà lần này Hoá Long Tông tới đòi.“Lần này nhiều việc, một triệu không đủ”, người trung tuổi mặc hắc bào cười u ám.“Đây...”, Lưu Năng cau mày.“Sao, có ý kiến gì à?”, tên thanh niên yêu dị nhếch miệng hào hứng nhìn Lưu Năng.“Ba vị Thánh Sứ, hai triệu nguyên thạch có phải là hơi nhiều không?”“Nhiều sao?”, lão già mặc áo tím cười gian giảo: “Thần tử nhà ta nói rồi, mệnh lệch các ngươi giao hai triệu nguyên thạch, vả lại Hoá Phàm Tinh của các ngươi còn phải cống ra chín nữ tử, nếu không thì hậu quả các ngươi biết rồi đấy, ông là người thông minh, đừng tự chuốc vạ vào thân, tính cách thần tử nhà ta thế nào ông hiểu hơn ai hết, diệt Hoá Phàm Tinh của các ông chẳng qua cũng chỉ là chuyện trong một câu nói thôi”.“Các ngươi...”“Nếu như chúng ta không đưa thì sao?”, Lưu Năng còn chưa nói hết lời thì giọng nói của Diệp Thành ở bên dưới đã vang lên.

Chương 3271: “Lần này nhiều việc, một triệu không đủ”