Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3297: Lãng phí quá!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía này, Diệp Thành đã lấy ra hai cục bông tự giác nhét chặt hai lỗ tai.Không lâu sau đó, cơ thể nữ tử này run lên, cô đã nhớ lại kí ức kiếp trước của mình và nhớ lại tên mình ở kiếp trước: Ngưu Thập Tam.Ngưu Thập Tam thẫn thờ nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân, cuối cùng thì mới nhìn lại chính bản thân mình, đôi chân dài, đ** g* b*ng đào phập phồng, làn da trắng nõn nà, ở g*** h** ch*n còn có...AdvertisementMẹ kiếp!Đột nhiên tiếng gào thét thảm thiết vang dội khắp hư thiên.Điều đáng nói là sóng âm vô cùng mạnh mẽ chấn động cả hư thiên, chấn động cả đỉnh núi tứ phương.Hự!Nghe tiếng thét của Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân lại khom người.Hự!Ngưu Thập Tam cũng bắt đầu nôn ói, ông ta bị Diệp Thành lôi vào hư thiên, cả ba người cắm đầu nôn liên tục.Vẫn là câu nói đó, may là Diệp Thành đến sớm, nếu không thì sự việc sau đó nhất định rất khó nói, cả ba người chỉ cần nghĩ tới chuyện lên giường là có cảm giác muốn ăn phân.Tiện nhân!Nôn mãi nôn mãi, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân liền lao lên trước, bọn họ ấn Ngưu Thập Tam xuống, người không biết còn tưởng hai người này bắt nạt Ngưu Thập Tam vì lúc này Ngưu Thập Tam đang là một nữ nhân.A....!Ngay sau đó, trên đỉnh núi liền vang lên tiếng gào thét thảm thiết.Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân ra tay không biết nặng nhẹ, vừa đánh vừa lớn tiếng mắng chửi, mẹ kiếp, ngươi chuyển kiếp thành một con chó cũng được, sao lại chuyển kiếp thành nữ nhân khiến chúng ta buồn nôn thế này.Cảnh tượng này thực sự tanh tưởi, Diệp Thành cứ thế né đi thật xa, một nữ tử đang yên lành bị đánh tới mức không còn nhìn ra hình dạng con người, cho dù người ta vẫn nói phải thương hoa tiếc ngọc nhưng bọn họ không thể nào kiềm được cảm xúc muốn đánh Ngưu Thập Tam.Không lâu sau đó, nguyên thần của Ngưu Thập Tam bay ra khỏi cơ thể, nguyên thần chính là hình dáng Ngưu Thập Tam ở kiếp trước.Lại nhìn cơ thể nữ tử này, thật sự bị đánh hết sức thê thảm.Lãng phí quá!Diệp Thành chép miệng, một cơ thể nữ nhân như vậy lôi lên giường còn có hể dùng, có điều cảm giác có lẽ sẽ hơi khác một chút.Hự!Nghe câu nói này của Diệp Thành cả ba người lần lượt chép miệng, mẹ kiếp, ngươi mới giỏi đấy, cho ngươi lên giường thì ngươi có cảm xúc mà c** q**n không hả?

Phía này, Diệp Thành đã lấy ra hai cục bông tự giác nhét chặt hai lỗ tai.

Không lâu sau đó, cơ thể nữ tử này run lên, cô đã nhớ lại kí ức kiếp trước của mình và nhớ lại tên mình ở kiếp trước: Ngưu Thập Tam.

Ngưu Thập Tam thẫn thờ nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân, cuối cùng thì mới nhìn lại chính bản thân mình, đôi chân dài, đ** g* b*ng đào phập phồng, làn da trắng nõn nà, ở g*** h** ch*n còn có...

Advertisement

Mẹ kiếp!

Đột nhiên tiếng gào thét thảm thiết vang dội khắp hư thiên.

Điều đáng nói là sóng âm vô cùng mạnh mẽ chấn động cả hư thiên, chấn động cả đỉnh núi tứ phương.

Hự!

Nghe tiếng thét của Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân lại khom người.

Hự!

Ngưu Thập Tam cũng bắt đầu nôn ói, ông ta bị Diệp Thành lôi vào hư thiên, cả ba người cắm đầu nôn liên tục.

Vẫn là câu nói đó, may là Diệp Thành đến sớm, nếu không thì sự việc sau đó nhất định rất khó nói, cả ba người chỉ cần nghĩ tới chuyện lên giường là có cảm giác muốn ăn phân.

Tiện nhân!

Nôn mãi nôn mãi, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân liền lao lên trước, bọn họ ấn Ngưu Thập Tam xuống, người không biết còn tưởng hai người này bắt nạt Ngưu Thập Tam vì lúc này Ngưu Thập Tam đang là một nữ nhân.

A....!

Ngay sau đó, trên đỉnh núi liền vang lên tiếng gào thét thảm thiết.

Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân ra tay không biết nặng nhẹ, vừa đánh vừa lớn tiếng mắng chửi, mẹ kiếp, ngươi chuyển kiếp thành một con chó cũng được, sao lại chuyển kiếp thành nữ nhân khiến chúng ta buồn nôn thế này.

Cảnh tượng này thực sự tanh tưởi, Diệp Thành cứ thế né đi thật xa, một nữ tử đang yên lành bị đánh tới mức không còn nhìn ra hình dạng con người, cho dù người ta vẫn nói phải thương hoa tiếc ngọc nhưng bọn họ không thể nào kiềm được cảm xúc muốn đánh Ngưu Thập Tam.

Không lâu sau đó, nguyên thần của Ngưu Thập Tam bay ra khỏi cơ thể, nguyên thần chính là hình dáng Ngưu Thập Tam ở kiếp trước.

Lại nhìn cơ thể nữ tử này, thật sự bị đánh hết sức thê thảm.

Lãng phí quá!

Diệp Thành chép miệng, một cơ thể nữ nhân như vậy lôi lên giường còn có hể dùng, có điều cảm giác có lẽ sẽ hơi khác một chút.

Hự!

Nghe câu nói này của Diệp Thành cả ba người lần lượt chép miệng, mẹ kiếp, ngươi mới giỏi đấy, cho ngươi lên giường thì ngươi có cảm xúc mà c** q**n không hả?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía này, Diệp Thành đã lấy ra hai cục bông tự giác nhét chặt hai lỗ tai.Không lâu sau đó, cơ thể nữ tử này run lên, cô đã nhớ lại kí ức kiếp trước của mình và nhớ lại tên mình ở kiếp trước: Ngưu Thập Tam.Ngưu Thập Tam thẫn thờ nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân, cuối cùng thì mới nhìn lại chính bản thân mình, đôi chân dài, đ** g* b*ng đào phập phồng, làn da trắng nõn nà, ở g*** h** ch*n còn có...AdvertisementMẹ kiếp!Đột nhiên tiếng gào thét thảm thiết vang dội khắp hư thiên.Điều đáng nói là sóng âm vô cùng mạnh mẽ chấn động cả hư thiên, chấn động cả đỉnh núi tứ phương.Hự!Nghe tiếng thét của Ngưu Thập Tam, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân lại khom người.Hự!Ngưu Thập Tam cũng bắt đầu nôn ói, ông ta bị Diệp Thành lôi vào hư thiên, cả ba người cắm đầu nôn liên tục.Vẫn là câu nói đó, may là Diệp Thành đến sớm, nếu không thì sự việc sau đó nhất định rất khó nói, cả ba người chỉ cần nghĩ tới chuyện lên giường là có cảm giác muốn ăn phân.Tiện nhân!Nôn mãi nôn mãi, Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân liền lao lên trước, bọn họ ấn Ngưu Thập Tam xuống, người không biết còn tưởng hai người này bắt nạt Ngưu Thập Tam vì lúc này Ngưu Thập Tam đang là một nữ nhân.A....!Ngay sau đó, trên đỉnh núi liền vang lên tiếng gào thét thảm thiết.Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân ra tay không biết nặng nhẹ, vừa đánh vừa lớn tiếng mắng chửi, mẹ kiếp, ngươi chuyển kiếp thành một con chó cũng được, sao lại chuyển kiếp thành nữ nhân khiến chúng ta buồn nôn thế này.Cảnh tượng này thực sự tanh tưởi, Diệp Thành cứ thế né đi thật xa, một nữ tử đang yên lành bị đánh tới mức không còn nhìn ra hình dạng con người, cho dù người ta vẫn nói phải thương hoa tiếc ngọc nhưng bọn họ không thể nào kiềm được cảm xúc muốn đánh Ngưu Thập Tam.Không lâu sau đó, nguyên thần của Ngưu Thập Tam bay ra khỏi cơ thể, nguyên thần chính là hình dáng Ngưu Thập Tam ở kiếp trước.Lại nhìn cơ thể nữ tử này, thật sự bị đánh hết sức thê thảm.Lãng phí quá!Diệp Thành chép miệng, một cơ thể nữ nhân như vậy lôi lên giường còn có hể dùng, có điều cảm giác có lẽ sẽ hơi khác một chút.Hự!Nghe câu nói này của Diệp Thành cả ba người lần lượt chép miệng, mẹ kiếp, ngươi mới giỏi đấy, cho ngươi lên giường thì ngươi có cảm xúc mà c** q**n không hả?

Chương 3297: Lãng phí quá!