“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3298: Yên Lão Đạo!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm buông xuống cả ba mới ngồi xuống, ồ không đúng, Ngưu Thập Tam vẫn còn lai vãng trong hư không, ông ta vẫn ở trạng thái nguyên thần.Tiện nhân!Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân tức tối nhìn Ngưu Thập Tam, lừa dối tình cảm của chúng ta, chúng ta chuyển kiếp ngươi cũng chuyển kiếp, lại còn biến thành một nữ nhân, đúng là mặt dày.AdvertisementVẻ mặt Ngưu Thập Tam cũng không khá khẩm hơn là bao, mặt mày tối sầm cả lại.Diệp Thành xoa cằm, trong đầu hắn hiện lên suy nghĩ quái dị, Ngưu Thập Tam thân là nữ nhân nhưng chưa từng lên giường với nam tu sĩ, nếu như từng lên giường thì đúng là thú vị.Nghĩ gì thế?Diệp Thành gãi đầu lấy ra một cơ thể đẩy về phía Ngưu Thập Tam.Tức chết đi được!Ngưu Thập Tam liên miệng mắng chửi, ông ta bay vào trong cơ thể đó.Có điều sau khi Ngưu Thập Tam nhập vào cơ thể đó nhìn thế nào cũng thấy kì quặc, vì có kí ức một trăm năm làm nữ nhân nên đến từng cử chỉ tay cũng mang phong cách của nữ nhân, chẹp chẹp...!Buồn nôn!Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam lần lượt lên tiếng mắng chửi, nói rồi định nôn ra tiếp.Cút!Cái họng của Ngưu Thập Tam cất lên rất cao.Cho tới đêm khuya mấy người mới ngừng lại, bọn họ cầm vò rượu ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, nói về những chuyện năm xưa, nhớ lại từng người của kiếp trước, ánh mắt hoang hoải.Không biết vì sao mà nhìn mãi nhìn mãi, trong tinh không lại chợt có một vì sao rơi xuống, vẽ ra tinh quang tuyệt đẹp trong màn đêm.Nếu nhìn kĩ thì đó chẳng phải là một vì sao mà là một bóng hình bay xuống.Rầm!Sau tiếng động, một ngọn núi ở phía xa sụp đổ.Chuyện gì thế?Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam lần lượt đứng dậy.Yên Lão Đạo!
Màn đêm buông xuống cả ba mới ngồi xuống, ồ không đúng, Ngưu Thập Tam vẫn còn lai vãng trong hư không, ông ta vẫn ở trạng thái nguyên thần.
Tiện nhân!
Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân tức tối nhìn Ngưu Thập Tam, lừa dối tình cảm của chúng ta, chúng ta chuyển kiếp ngươi cũng chuyển kiếp, lại còn biến thành một nữ nhân, đúng là mặt dày.
Advertisement
Vẻ mặt Ngưu Thập Tam cũng không khá khẩm hơn là bao, mặt mày tối sầm cả lại.
Diệp Thành xoa cằm, trong đầu hắn hiện lên suy nghĩ quái dị, Ngưu Thập Tam thân là nữ nhân nhưng chưa từng lên giường với nam tu sĩ, nếu như từng lên giường thì đúng là thú vị.
Nghĩ gì thế?
Diệp Thành gãi đầu lấy ra một cơ thể đẩy về phía Ngưu Thập Tam.
Tức chết đi được!
Ngưu Thập Tam liên miệng mắng chửi, ông ta bay vào trong cơ thể đó.
Có điều sau khi Ngưu Thập Tam nhập vào cơ thể đó nhìn thế nào cũng thấy kì quặc, vì có kí ức một trăm năm làm nữ nhân nên đến từng cử chỉ tay cũng mang phong cách của nữ nhân, chẹp chẹp...!
Buồn nôn!
Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam lần lượt lên tiếng mắng chửi, nói rồi định nôn ra tiếp.
Cút!
Cái họng của Ngưu Thập Tam cất lên rất cao.
Cho tới đêm khuya mấy người mới ngừng lại, bọn họ cầm vò rượu ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, nói về những chuyện năm xưa, nhớ lại từng người của kiếp trước, ánh mắt hoang hoải.
Không biết vì sao mà nhìn mãi nhìn mãi, trong tinh không lại chợt có một vì sao rơi xuống, vẽ ra tinh quang tuyệt đẹp trong màn đêm.
Nếu nhìn kĩ thì đó chẳng phải là một vì sao mà là một bóng hình bay xuống.
Rầm!
Sau tiếng động, một ngọn núi ở phía xa sụp đổ.
Chuyện gì thế?
Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam lần lượt đứng dậy.
Yên Lão Đạo!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm buông xuống cả ba mới ngồi xuống, ồ không đúng, Ngưu Thập Tam vẫn còn lai vãng trong hư không, ông ta vẫn ở trạng thái nguyên thần.Tiện nhân!Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân tức tối nhìn Ngưu Thập Tam, lừa dối tình cảm của chúng ta, chúng ta chuyển kiếp ngươi cũng chuyển kiếp, lại còn biến thành một nữ nhân, đúng là mặt dày.AdvertisementVẻ mặt Ngưu Thập Tam cũng không khá khẩm hơn là bao, mặt mày tối sầm cả lại.Diệp Thành xoa cằm, trong đầu hắn hiện lên suy nghĩ quái dị, Ngưu Thập Tam thân là nữ nhân nhưng chưa từng lên giường với nam tu sĩ, nếu như từng lên giường thì đúng là thú vị.Nghĩ gì thế?Diệp Thành gãi đầu lấy ra một cơ thể đẩy về phía Ngưu Thập Tam.Tức chết đi được!Ngưu Thập Tam liên miệng mắng chửi, ông ta bay vào trong cơ thể đó.Có điều sau khi Ngưu Thập Tam nhập vào cơ thể đó nhìn thế nào cũng thấy kì quặc, vì có kí ức một trăm năm làm nữ nhân nên đến từng cử chỉ tay cũng mang phong cách của nữ nhân, chẹp chẹp...!Buồn nôn!Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam lần lượt lên tiếng mắng chửi, nói rồi định nôn ra tiếp.Cút!Cái họng của Ngưu Thập Tam cất lên rất cao.Cho tới đêm khuya mấy người mới ngừng lại, bọn họ cầm vò rượu ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, nói về những chuyện năm xưa, nhớ lại từng người của kiếp trước, ánh mắt hoang hoải.Không biết vì sao mà nhìn mãi nhìn mãi, trong tinh không lại chợt có một vì sao rơi xuống, vẽ ra tinh quang tuyệt đẹp trong màn đêm.Nếu nhìn kĩ thì đó chẳng phải là một vì sao mà là một bóng hình bay xuống.Rầm!Sau tiếng động, một ngọn núi ở phía xa sụp đổ.Chuyện gì thế?Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam lần lượt đứng dậy.Yên Lão Đạo!