“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3300: “Vậy ai là người đầu tiên?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau tiếng hô của Yên Lão Đạo là sát kiếm được ông ta giơ lên chĩa vào hư thiên.Cửu cung bát quái bay lên trời va chạm với chưởng ấn giáng từ trên trời xuống.Rầm!AdvertisementHư thiên rung chuyển, chưởng ấn và cửu cung bát quái lần lượt nứt lìa.Kẻ bóng đen kia hết sức dị thường còn cơ thể Yên Lão Đạo lại nứt ra, ông ta cố gắng chống đỡ lại một đòn công kích mạnh mẽ của Thánh Đạo tầng thứ chín, như vậy cũng đã đủ tự hào rồi.Chết đi!Người bóng đen mất đi nhẫn nại, chỉ tay vào hư không, hoá ra thần mang bay về phía trán của Yên Lão Đạo.Đáng chết!Yên Lão Đạo nghiến răng, cơ thể lảo đảo, nhất chỉ thần mang chĩa thẳng vào ông ta, ông ta tự nhận không thể né tránh, cũng tự nhận không đấu lại được, đó là chiêu tuyệt sát nhằm vào nguyên thần, không phải ông ta có thể chống đỡ.Thế nhưng đúng lúc này có một bàn tay đặt vào vai ông ta từ phía sau kéo ông ta lại.Diệp Thành đến rồi, hắn kéo Yên Lão Đạo đi rồi chắn trước người ông ta, thi triển bí thuật thái hư dịch chuyển nhất chỉ thần mang của người bóng đen kia vào hố đen không gian.Có điều, người bóng đen kia là Thánh Đạo tầng thứ chín, một đòn tuyệt sát của ông ta không phải dễ dàng mà có thể hoá giải được, mặc dù là thái hư động nhưng cũng chỉ trụ được không tới một giây liền nổ tung.Diệp Thành gặp phản phệ, khoé miệng trào máu.Đa tạ đạo hữu!Yên Lão Đạo lau đi vệt máu nơi khoé miệng, ông ta kinh ngạc nhìn Diệp Thành, không ngờ nổi một cảnh giới Hoàng lại có thể địch lại được đòn công kích của mình.Đáng tiếc là Diệp Thành khoác trên mình tấm hắc bào, lại đeo mặt nạ quỷ minh và dùng Chu Thiên Diễn Hoá che đi bí thuật khiến khả năng quan sát của Yên Lão Đạo không thể nhìn thấu chân dung.Diệp Thành không đáp lời mà nhìn chằm chằm vào hư thiên, người bóng đen kia cũng chú ý tới hắn, một khi khai chiến thì nhất định sẽ gặp phải đòn tuyệt sát bá đạo.“Ngươi không hề đơn giản”, trên hư thiên vang lên giọng nói của người bóng đen, “có thể trụ được một đòn công kích của ta mà không chết thì trong tu sĩ cảnh giới Hoàng ngươi là người thứ hai”.“Vậy ai là người đầu tiên?”, Diệp Thành hào hứng nhìn người bóng đen kia.Nghe vậy, người bóng đen tối sầm mặt, nhớ tới người đầu tiên có thể phá được đòn công kích của mình mà không chết, sát khí của ông ta lại trỗi dậy, tên đó thực sự khiến ông ta phải chịu nhục không ít lần.
Sau tiếng hô của Yên Lão Đạo là sát kiếm được ông ta giơ lên chĩa vào hư thiên.
Cửu cung bát quái bay lên trời va chạm với chưởng ấn giáng từ trên trời xuống.
Rầm!
Advertisement
Hư thiên rung chuyển, chưởng ấn và cửu cung bát quái lần lượt nứt lìa.
Kẻ bóng đen kia hết sức dị thường còn cơ thể Yên Lão Đạo lại nứt ra, ông ta cố gắng chống đỡ lại một đòn công kích mạnh mẽ của Thánh Đạo tầng thứ chín, như vậy cũng đã đủ tự hào rồi.
Chết đi!
Người bóng đen mất đi nhẫn nại, chỉ tay vào hư không, hoá ra thần mang bay về phía trán của Yên Lão Đạo.
Đáng chết!
Yên Lão Đạo nghiến răng, cơ thể lảo đảo, nhất chỉ thần mang chĩa thẳng vào ông ta, ông ta tự nhận không thể né tránh, cũng tự nhận không đấu lại được, đó là chiêu tuyệt sát nhằm vào nguyên thần, không phải ông ta có thể chống đỡ.
Thế nhưng đúng lúc này có một bàn tay đặt vào vai ông ta từ phía sau kéo ông ta lại.
Diệp Thành đến rồi, hắn kéo Yên Lão Đạo đi rồi chắn trước người ông ta, thi triển bí thuật thái hư dịch chuyển nhất chỉ thần mang của người bóng đen kia vào hố đen không gian.
Có điều, người bóng đen kia là Thánh Đạo tầng thứ chín, một đòn tuyệt sát của ông ta không phải dễ dàng mà có thể hoá giải được, mặc dù là thái hư động nhưng cũng chỉ trụ được không tới một giây liền nổ tung.
Diệp Thành gặp phản phệ, khoé miệng trào máu.
Đa tạ đạo hữu!
Yên Lão Đạo lau đi vệt máu nơi khoé miệng, ông ta kinh ngạc nhìn Diệp Thành, không ngờ nổi một cảnh giới Hoàng lại có thể địch lại được đòn công kích của mình.
Đáng tiếc là Diệp Thành khoác trên mình tấm hắc bào, lại đeo mặt nạ quỷ minh và dùng Chu Thiên Diễn Hoá che đi bí thuật khiến khả năng quan sát của Yên Lão Đạo không thể nhìn thấu chân dung.
Diệp Thành không đáp lời mà nhìn chằm chằm vào hư thiên, người bóng đen kia cũng chú ý tới hắn, một khi khai chiến thì nhất định sẽ gặp phải đòn tuyệt sát bá đạo.
“Ngươi không hề đơn giản”, trên hư thiên vang lên giọng nói của người bóng đen, “có thể trụ được một đòn công kích của ta mà không chết thì trong tu sĩ cảnh giới Hoàng ngươi là người thứ hai”.
“Vậy ai là người đầu tiên?”, Diệp Thành hào hứng nhìn người bóng đen kia.
Nghe vậy, người bóng đen tối sầm mặt, nhớ tới người đầu tiên có thể phá được đòn công kích của mình mà không chết, sát khí của ông ta lại trỗi dậy, tên đó thực sự khiến ông ta phải chịu nhục không ít lần.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau tiếng hô của Yên Lão Đạo là sát kiếm được ông ta giơ lên chĩa vào hư thiên.Cửu cung bát quái bay lên trời va chạm với chưởng ấn giáng từ trên trời xuống.Rầm!AdvertisementHư thiên rung chuyển, chưởng ấn và cửu cung bát quái lần lượt nứt lìa.Kẻ bóng đen kia hết sức dị thường còn cơ thể Yên Lão Đạo lại nứt ra, ông ta cố gắng chống đỡ lại một đòn công kích mạnh mẽ của Thánh Đạo tầng thứ chín, như vậy cũng đã đủ tự hào rồi.Chết đi!Người bóng đen mất đi nhẫn nại, chỉ tay vào hư không, hoá ra thần mang bay về phía trán của Yên Lão Đạo.Đáng chết!Yên Lão Đạo nghiến răng, cơ thể lảo đảo, nhất chỉ thần mang chĩa thẳng vào ông ta, ông ta tự nhận không thể né tránh, cũng tự nhận không đấu lại được, đó là chiêu tuyệt sát nhằm vào nguyên thần, không phải ông ta có thể chống đỡ.Thế nhưng đúng lúc này có một bàn tay đặt vào vai ông ta từ phía sau kéo ông ta lại.Diệp Thành đến rồi, hắn kéo Yên Lão Đạo đi rồi chắn trước người ông ta, thi triển bí thuật thái hư dịch chuyển nhất chỉ thần mang của người bóng đen kia vào hố đen không gian.Có điều, người bóng đen kia là Thánh Đạo tầng thứ chín, một đòn tuyệt sát của ông ta không phải dễ dàng mà có thể hoá giải được, mặc dù là thái hư động nhưng cũng chỉ trụ được không tới một giây liền nổ tung.Diệp Thành gặp phản phệ, khoé miệng trào máu.Đa tạ đạo hữu!Yên Lão Đạo lau đi vệt máu nơi khoé miệng, ông ta kinh ngạc nhìn Diệp Thành, không ngờ nổi một cảnh giới Hoàng lại có thể địch lại được đòn công kích của mình.Đáng tiếc là Diệp Thành khoác trên mình tấm hắc bào, lại đeo mặt nạ quỷ minh và dùng Chu Thiên Diễn Hoá che đi bí thuật khiến khả năng quan sát của Yên Lão Đạo không thể nhìn thấu chân dung.Diệp Thành không đáp lời mà nhìn chằm chằm vào hư thiên, người bóng đen kia cũng chú ý tới hắn, một khi khai chiến thì nhất định sẽ gặp phải đòn tuyệt sát bá đạo.“Ngươi không hề đơn giản”, trên hư thiên vang lên giọng nói của người bóng đen, “có thể trụ được một đòn công kích của ta mà không chết thì trong tu sĩ cảnh giới Hoàng ngươi là người thứ hai”.“Vậy ai là người đầu tiên?”, Diệp Thành hào hứng nhìn người bóng đen kia.Nghe vậy, người bóng đen tối sầm mặt, nhớ tới người đầu tiên có thể phá được đòn công kích của mình mà không chết, sát khí của ông ta lại trỗi dậy, tên đó thực sự khiến ông ta phải chịu nhục không ít lần.