“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3299: Ngươi trốn nổi không?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành nheo mắt, bóng người vừa bay xuống kia chẳng phải là người cùng hắn đi cứu Yên Xích Hà của Đại Sở Hoàng Yên ở kiếp trước sao?Nghĩ rồi Diệp Thành định đứng dậy bay về phía đó nhưng sau khi bước đi một bước lại chợt dừng lại vì còn có thêm một bóng hình nữa.AdvertisementĐó là một người mặc hắc bào, trong màn đêm, bóng người này chẳng khác gì ma quỷ mang theo uy lực chiến đấu khiến người ta phải sợ hãi.Là hắn.Diệp Thành cau mày, đó chẳng phải là người bóng đen mà Tư Đồ Nam độ kiếp truy sát cả đêm sao? Thánh Nhân của Sâm La Điện, vả lại còn không phải là một Thánh Nhân tầm thường, tu vi ở tầng thứ chín.Thánh Nhân!Phía Ngưu Thập Tam tái mặt như thể nhận ra người bóng đen đó.Quay lại!Diệp Thành lôi cả ba người vào trong Hỗn Độn Thần Đỉnh rồi tiếp tục bay về phía Yên Lão Đạo.Phía này, Yên Lão Đạo lảo đảo đứng dậy, toàn thân máu me be bét, ông ta bị thương quá nặng, rất nhiều đoạn xương trắng hếu lòi ra ngoài, đáng sợ nhất đó là phần ngực có một vết thương sâu trào máu.Ngươi trốn nổi không?Người bóng đen đã đến, đứng giữa hư thiên, vẻ mặt tôi độc, ánh mắt loé lên u quang, ông ta nhìn Yên Lão Đạo, uy lực mạnh mẽ, ông ta bay từ trên trời xuống, choán lấp cả bầu trời.Phụt!Yên Lão Đạo vừa đứng vững đã bị ép đến mức phun ra cả miệng máu, cả cơ thể nửa quỳ dưới đất.“Giao ra đi”, người bóng đen kia cười u ám: “Có lẽ bổn thánh còn có thể khiến ngươi chết nhanh hơn một chút”.“Không có”, Yên Lão Đạo hắng giọng cố gắng ngưng tụ khí huyết, tế ra một đạo đạo phù huyết sác dán vào trán, tiên quang của đạo phù loé sáng bay vào trán ông ta, hoá ra một đạo thần văn cổ xưa, khí thế ông ta lên cao khiến người bóng đen kia cảm thấy khó hiểu.“Muốn chết”, kẻ bóng đen kia giáng một chưởng từ trên trời xuống, một chưởng nặng tựa núi non, còn chưa xuống đến nơi mà mặt đất đã nứt lìa.Vẻ mặt Yên Lão Đạo điên cuồng, ông ta liều mạng xông lên, miệng nhẩm chú văn, xung quanh ông ta hiện lên rất nhiều phù văn to bằng nắm tay trẻ nhỏ, tự hình thành nên cửu cung bát quái.Phá!
Diệp Thành nheo mắt, bóng người vừa bay xuống kia chẳng phải là người cùng hắn đi cứu Yên Xích Hà của Đại Sở Hoàng Yên ở kiếp trước sao?
Nghĩ rồi Diệp Thành định đứng dậy bay về phía đó nhưng sau khi bước đi một bước lại chợt dừng lại vì còn có thêm một bóng hình nữa.
Advertisement
Đó là một người mặc hắc bào, trong màn đêm, bóng người này chẳng khác gì ma quỷ mang theo uy lực chiến đấu khiến người ta phải sợ hãi.
Là hắn.
Diệp Thành cau mày, đó chẳng phải là người bóng đen mà Tư Đồ Nam độ kiếp truy sát cả đêm sao? Thánh Nhân của Sâm La Điện, vả lại còn không phải là một Thánh Nhân tầm thường, tu vi ở tầng thứ chín.
Thánh Nhân!
Phía Ngưu Thập Tam tái mặt như thể nhận ra người bóng đen đó.
Quay lại!
Diệp Thành lôi cả ba người vào trong Hỗn Độn Thần Đỉnh rồi tiếp tục bay về phía Yên Lão Đạo.
Phía này, Yên Lão Đạo lảo đảo đứng dậy, toàn thân máu me be bét, ông ta bị thương quá nặng, rất nhiều đoạn xương trắng hếu lòi ra ngoài, đáng sợ nhất đó là phần ngực có một vết thương sâu trào máu.
Ngươi trốn nổi không?
Người bóng đen đã đến, đứng giữa hư thiên, vẻ mặt tôi độc, ánh mắt loé lên u quang, ông ta nhìn Yên Lão Đạo, uy lực mạnh mẽ, ông ta bay từ trên trời xuống, choán lấp cả bầu trời.
Phụt!
Yên Lão Đạo vừa đứng vững đã bị ép đến mức phun ra cả miệng máu, cả cơ thể nửa quỳ dưới đất.
“Giao ra đi”, người bóng đen kia cười u ám: “Có lẽ bổn thánh còn có thể khiến ngươi chết nhanh hơn một chút”.
“Không có”, Yên Lão Đạo hắng giọng cố gắng ngưng tụ khí huyết, tế ra một đạo đạo phù huyết sác dán vào trán, tiên quang của đạo phù loé sáng bay vào trán ông ta, hoá ra một đạo thần văn cổ xưa, khí thế ông ta lên cao khiến người bóng đen kia cảm thấy khó hiểu.
“Muốn chết”, kẻ bóng đen kia giáng một chưởng từ trên trời xuống, một chưởng nặng tựa núi non, còn chưa xuống đến nơi mà mặt đất đã nứt lìa.
Vẻ mặt Yên Lão Đạo điên cuồng, ông ta liều mạng xông lên, miệng nhẩm chú văn, xung quanh ông ta hiện lên rất nhiều phù văn to bằng nắm tay trẻ nhỏ, tự hình thành nên cửu cung bát quái.
Phá!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành nheo mắt, bóng người vừa bay xuống kia chẳng phải là người cùng hắn đi cứu Yên Xích Hà của Đại Sở Hoàng Yên ở kiếp trước sao?Nghĩ rồi Diệp Thành định đứng dậy bay về phía đó nhưng sau khi bước đi một bước lại chợt dừng lại vì còn có thêm một bóng hình nữa.AdvertisementĐó là một người mặc hắc bào, trong màn đêm, bóng người này chẳng khác gì ma quỷ mang theo uy lực chiến đấu khiến người ta phải sợ hãi.Là hắn.Diệp Thành cau mày, đó chẳng phải là người bóng đen mà Tư Đồ Nam độ kiếp truy sát cả đêm sao? Thánh Nhân của Sâm La Điện, vả lại còn không phải là một Thánh Nhân tầm thường, tu vi ở tầng thứ chín.Thánh Nhân!Phía Ngưu Thập Tam tái mặt như thể nhận ra người bóng đen đó.Quay lại!Diệp Thành lôi cả ba người vào trong Hỗn Độn Thần Đỉnh rồi tiếp tục bay về phía Yên Lão Đạo.Phía này, Yên Lão Đạo lảo đảo đứng dậy, toàn thân máu me be bét, ông ta bị thương quá nặng, rất nhiều đoạn xương trắng hếu lòi ra ngoài, đáng sợ nhất đó là phần ngực có một vết thương sâu trào máu.Ngươi trốn nổi không?Người bóng đen đã đến, đứng giữa hư thiên, vẻ mặt tôi độc, ánh mắt loé lên u quang, ông ta nhìn Yên Lão Đạo, uy lực mạnh mẽ, ông ta bay từ trên trời xuống, choán lấp cả bầu trời.Phụt!Yên Lão Đạo vừa đứng vững đã bị ép đến mức phun ra cả miệng máu, cả cơ thể nửa quỳ dưới đất.“Giao ra đi”, người bóng đen kia cười u ám: “Có lẽ bổn thánh còn có thể khiến ngươi chết nhanh hơn một chút”.“Không có”, Yên Lão Đạo hắng giọng cố gắng ngưng tụ khí huyết, tế ra một đạo đạo phù huyết sác dán vào trán, tiên quang của đạo phù loé sáng bay vào trán ông ta, hoá ra một đạo thần văn cổ xưa, khí thế ông ta lên cao khiến người bóng đen kia cảm thấy khó hiểu.“Muốn chết”, kẻ bóng đen kia giáng một chưởng từ trên trời xuống, một chưởng nặng tựa núi non, còn chưa xuống đến nơi mà mặt đất đã nứt lìa.Vẻ mặt Yên Lão Đạo điên cuồng, ông ta liều mạng xông lên, miệng nhẩm chú văn, xung quanh ông ta hiện lên rất nhiều phù văn to bằng nắm tay trẻ nhỏ, tự hình thành nên cửu cung bát quái.Phá!