“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3311: “Ồ, thật sự có này!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Lão tử muốn nói nhưng ngươi có cho ta cơ hội không?”, ông lão béo đen mặt, bị đuổi theo cả chặng đường, cũng bị đánh cả chặng đường, còn không kịp thở thì làm sao nói?“Tiên Nguyệt Cung ta mấy chục nghìn năm nay từ khi được truyền thừa lại luôn coi trọng nhân quả, cũng chưa từng lấy thế h**p người”, Cô Lam lại lên tiếng, mỉm cười khẽ nói: “Nếu lần này tiểu hữu giúp thần nữ nhà ta, Tiên Nguyệt Cung cũng sẽ tặng ngươi một món quà, ngươi có thể coi đây là giao dịch”.Advertisement“Giúp cũng được, nhưng có thể trả túi đựng đồ lại cho ta không?”, Diệp Thành nhìn lão béo Cô Nguyên.“Đương nhiên sẽ trả, nhưng ngươi phải giúp thần nữ nhà ta trước đã”.“Được”.Dây thừng trói Diệp Thành được cởi ra.Nhưng sáu Thánh Nhân phía Cô Lam lại nhìn hắn chằm chằm, sợ hắn sẽ lại quay đầu bỏ chạy.Diệp Thành chẳng để tâm, bàn tay trong ống tay áo bắt đầu hoạt động.Lúc trước bị phong ấn, bí thuật Chu Thiên Diễn Hoá cũng bị phong ấn nên hắn không có cơ hội nhẩm tính, bây giờ đã được giải trừ phong ấn, hắn lập tức tính thử xem có người chuyển kiếp của Đại Sở hay không.“Ồ, thật sự có này!”Mắt Diệp Thành sáng lên, hắn nóng lòng bước ra khỏi đại điện, bay thẳng về một hướng.“Vẫn chạy?”Lão già béo sầm mặt rồi lập tức đuổi theo, nhóm Cô Lam cũng vậy.Không lâu sau, Diệp Thành dừng lại trên một đỉnh núi của Tiên Nguyệt Cung.Từ xa Diệp Thành đã thấy một chiếc giường băng ngọc và thấy một thiếu nữ nằm trên đó.Thiếu nữ bị phong ấn đang trong trạng thái ngủ say, trông cô ấy như một tác phẩm điêu khắc từ băng, tiên quang lộng lẫy bao phủ quanh người, còn có rất nhiều trận văn đang lưu chuyển xung quanh cô, rất kỳ diệu.Đột nhiên Diệp Thành trở nên sững sờ, như thể hắn đã nhận ra được là ai chuyển kiếp.Một trăm năm trước, cô ấy mang trong mình huyết mạch Đạo Linh, là nữ tử duy nhất trong thế hệ Thanh Tự của Đại Sở có thể sánh vai cùng Cơ Tuyết Băng.Cô ấy là thánh nữ nhà Thượng Quan của Đông Nhạc, cũng kết thúc cuộc đời mình một cách bi thương dưới tường thành Nam Sở, chắn trước Thượng Quan Ngọc Nhi, mà Thượng Quan Ngọc Nhi lại chắn trước Diệp Thành, ba người cùng bị một cây chiến mâu đâm xuyên, năm tháng dài đằng đẵng, khung cảnh tanh máu một trăm năm trước như vẫn còn hiện ra chân thực trước mắt.Trong lúc hắn nhìn thì phía Cô Nguyên và Cô Lam đã tới, ban đầu họ tưởng Diệp Thành định chạy, bây giờ xem ra là họ nghĩ nhiều rồi, hắn không hề có ý định bỏ chạy.Thấy Diệp Thành ngơ ngác nhìn về nơi không xa, mọi người đều hơi ngỡ ngàng.
“Lão tử muốn nói nhưng ngươi có cho ta cơ hội không?”, ông lão béo đen mặt, bị đuổi theo cả chặng đường, cũng bị đánh cả chặng đường, còn không kịp thở thì làm sao nói?
“Tiên Nguyệt Cung ta mấy chục nghìn năm nay từ khi được truyền thừa lại luôn coi trọng nhân quả, cũng chưa từng lấy thế h**p người”, Cô Lam lại lên tiếng, mỉm cười khẽ nói: “Nếu lần này tiểu hữu giúp thần nữ nhà ta, Tiên Nguyệt Cung cũng sẽ tặng ngươi một món quà, ngươi có thể coi đây là giao dịch”.
Advertisement
“Giúp cũng được, nhưng có thể trả túi đựng đồ lại cho ta không?”, Diệp Thành nhìn lão béo Cô Nguyên.
“Đương nhiên sẽ trả, nhưng ngươi phải giúp thần nữ nhà ta trước đã”.
“Được”.
Dây thừng trói Diệp Thành được cởi ra.
Nhưng sáu Thánh Nhân phía Cô Lam lại nhìn hắn chằm chằm, sợ hắn sẽ lại quay đầu bỏ chạy.
Diệp Thành chẳng để tâm, bàn tay trong ống tay áo bắt đầu hoạt động.
Lúc trước bị phong ấn, bí thuật Chu Thiên Diễn Hoá cũng bị phong ấn nên hắn không có cơ hội nhẩm tính, bây giờ đã được giải trừ phong ấn, hắn lập tức tính thử xem có người chuyển kiếp của Đại Sở hay không.
“Ồ, thật sự có này!”
Mắt Diệp Thành sáng lên, hắn nóng lòng bước ra khỏi đại điện, bay thẳng về một hướng.
“Vẫn chạy?”
Lão già béo sầm mặt rồi lập tức đuổi theo, nhóm Cô Lam cũng vậy.
Không lâu sau, Diệp Thành dừng lại trên một đỉnh núi của Tiên Nguyệt Cung.
Từ xa Diệp Thành đã thấy một chiếc giường băng ngọc và thấy một thiếu nữ nằm trên đó.
Thiếu nữ bị phong ấn đang trong trạng thái ngủ say, trông cô ấy như một tác phẩm điêu khắc từ băng, tiên quang lộng lẫy bao phủ quanh người, còn có rất nhiều trận văn đang lưu chuyển xung quanh cô, rất kỳ diệu.
Đột nhiên Diệp Thành trở nên sững sờ, như thể hắn đã nhận ra được là ai chuyển kiếp.
Một trăm năm trước, cô ấy mang trong mình huyết mạch Đạo Linh, là nữ tử duy nhất trong thế hệ Thanh Tự của Đại Sở có thể sánh vai cùng Cơ Tuyết Băng.
Cô ấy là thánh nữ nhà Thượng Quan của Đông Nhạc, cũng kết thúc cuộc đời mình một cách bi thương dưới tường thành Nam Sở, chắn trước Thượng Quan Ngọc Nhi, mà Thượng Quan Ngọc Nhi lại chắn trước Diệp Thành, ba người cùng bị một cây chiến mâu đâm xuyên, năm tháng dài đằng đẵng, khung cảnh tanh máu một trăm năm trước như vẫn còn hiện ra chân thực trước mắt.
Trong lúc hắn nhìn thì phía Cô Nguyên và Cô Lam đã tới, ban đầu họ tưởng Diệp Thành định chạy, bây giờ xem ra là họ nghĩ nhiều rồi, hắn không hề có ý định bỏ chạy.
Thấy Diệp Thành ngơ ngác nhìn về nơi không xa, mọi người đều hơi ngỡ ngàng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Lão tử muốn nói nhưng ngươi có cho ta cơ hội không?”, ông lão béo đen mặt, bị đuổi theo cả chặng đường, cũng bị đánh cả chặng đường, còn không kịp thở thì làm sao nói?“Tiên Nguyệt Cung ta mấy chục nghìn năm nay từ khi được truyền thừa lại luôn coi trọng nhân quả, cũng chưa từng lấy thế h**p người”, Cô Lam lại lên tiếng, mỉm cười khẽ nói: “Nếu lần này tiểu hữu giúp thần nữ nhà ta, Tiên Nguyệt Cung cũng sẽ tặng ngươi một món quà, ngươi có thể coi đây là giao dịch”.Advertisement“Giúp cũng được, nhưng có thể trả túi đựng đồ lại cho ta không?”, Diệp Thành nhìn lão béo Cô Nguyên.“Đương nhiên sẽ trả, nhưng ngươi phải giúp thần nữ nhà ta trước đã”.“Được”.Dây thừng trói Diệp Thành được cởi ra.Nhưng sáu Thánh Nhân phía Cô Lam lại nhìn hắn chằm chằm, sợ hắn sẽ lại quay đầu bỏ chạy.Diệp Thành chẳng để tâm, bàn tay trong ống tay áo bắt đầu hoạt động.Lúc trước bị phong ấn, bí thuật Chu Thiên Diễn Hoá cũng bị phong ấn nên hắn không có cơ hội nhẩm tính, bây giờ đã được giải trừ phong ấn, hắn lập tức tính thử xem có người chuyển kiếp của Đại Sở hay không.“Ồ, thật sự có này!”Mắt Diệp Thành sáng lên, hắn nóng lòng bước ra khỏi đại điện, bay thẳng về một hướng.“Vẫn chạy?”Lão già béo sầm mặt rồi lập tức đuổi theo, nhóm Cô Lam cũng vậy.Không lâu sau, Diệp Thành dừng lại trên một đỉnh núi của Tiên Nguyệt Cung.Từ xa Diệp Thành đã thấy một chiếc giường băng ngọc và thấy một thiếu nữ nằm trên đó.Thiếu nữ bị phong ấn đang trong trạng thái ngủ say, trông cô ấy như một tác phẩm điêu khắc từ băng, tiên quang lộng lẫy bao phủ quanh người, còn có rất nhiều trận văn đang lưu chuyển xung quanh cô, rất kỳ diệu.Đột nhiên Diệp Thành trở nên sững sờ, như thể hắn đã nhận ra được là ai chuyển kiếp.Một trăm năm trước, cô ấy mang trong mình huyết mạch Đạo Linh, là nữ tử duy nhất trong thế hệ Thanh Tự của Đại Sở có thể sánh vai cùng Cơ Tuyết Băng.Cô ấy là thánh nữ nhà Thượng Quan của Đông Nhạc, cũng kết thúc cuộc đời mình một cách bi thương dưới tường thành Nam Sở, chắn trước Thượng Quan Ngọc Nhi, mà Thượng Quan Ngọc Nhi lại chắn trước Diệp Thành, ba người cùng bị một cây chiến mâu đâm xuyên, năm tháng dài đằng đẵng, khung cảnh tanh máu một trăm năm trước như vẫn còn hiện ra chân thực trước mắt.Trong lúc hắn nhìn thì phía Cô Nguyên và Cô Lam đã tới, ban đầu họ tưởng Diệp Thành định chạy, bây giờ xem ra là họ nghĩ nhiều rồi, hắn không hề có ý định bỏ chạy.Thấy Diệp Thành ngơ ngác nhìn về nơi không xa, mọi người đều hơi ngỡ ngàng.