Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3312: “Tiểu hữu?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cảm giác rất kỳ lạ!”Phía Cô Nguyên đưa mắt nhìn nhau rồi cũng tiến lên.AdvertisementDiệp Thành tới trước giường băng, âm thầm mở Tiên Luân Nhãn nhìn Thượng Quan Hàn Nguyệt, nhìn một lúc hắn chợt sững lại, vẻ mặt cũng trở nên kinh ngạc.Huyền… Huyền Linh Chi Thể?Diệp Thành giật mình, lúc nãy ở quá xa mà Thượng Quan Hàn Nguyệt lại trong trạng thái hoàn toàn phong ấn nên hắn không nhìn ra huyết mạch của cô, lúc này nhìn kỹ lại mới thấy là Huyền Linh Chi Thể.Vẻ mặt Diệp Thành trở nên khá đặc sắc.Bích Du chuyển kiếp có Vạn Hoa Đồng, Thượng Quan Hàn Nguyệt chuyển kiếp có huyết mạch Huyền Linh.Diệp Thành vô thức sờ cằm, thầm nghĩ Cơ Tuyết Băng chuyển kiếp liệu có mang huyết mạch Đạo Linh không? Biết đâu khi hai cô chuyển kiếp lại vô tình hoán đổi huyết mạch cho nhau.“Thú vị!”Diệp Thành lại cảm thán, sau đó ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Nhãn, tập trung nhìn đạo tắc của Thượng Quan Hàn Nguyệt.Như Cô Nguyên và Cô Lam đã nói, đúng là đạo tắc của Thượng Quan Hàn Nguyệt có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn, tuy đạo mà cô ấy tu luyện mạnh mẽ nhưng lại có thương thế, không phải đạo thương, nó còn nghiêm trọng hơn cả đạo thương.“Tiểu hữu?”Thấy Diệp Thành cứ im lặng mãi, Cô Lam không khỏi lên tiếng gọi, sợ Diệp Thành nhìn rồi ngủ mất.“Chưa ngủ!”Diệp Thành ho khan một tiếng, lập tức cứa vào ngón tay, một giọt Thánh huyết mang theo sức mạnh đạo tắc truyền vào cơ thể Thượng Quan Hàn Nguyệt, rất chuẩn xác tìm ra vấn đề, quấn lấy đạo tắc của cô ấy.Máu của Hoang Cổ Thánh Thể trời sinh đã mang trong mình một sức mạnh bí ẩn, là loại sức mạnh mà không huyết mạch nào có, cũng chính vì vậy nó mới là huyết mạch duy nhất có thể sánh ngang với Đại Đế.Mà phía Cô Lam tìm Diệp Thành rõ ràng là muốn Thánh huyết, thực tế là muốn mượn sức mạnh bí ẩn trong Thánh huyết ấy chữa lành vết thương trong đạo tắc của thần nữ Tiên Nguyệt Cung, Diệp Thành biết rõ điều này.Thấy Diệp Thành đã hành động, sáu Thánh Nhân đều hít sâu một hơi.Có lẽ là sợ người ngoài làm phiền nên sáu người còn tự tạo kết giới bao phủ cả ngọn núi.Huyền Linh Chi Thể là một huyết mạch bá đạo, từ một khía cạnh nào đó nó cũng không thua kém gì Hoang Cổ Thánh Thể, trời cao thương xót ban cho Tiên Nguyệt Cung Huyền Linh Chi Thể, sau này cô ấy sẽ là hy vọng của Tiên Nguyệt Cung, đã biết tiềm lực của cô ấy nên đương nhiên phía Cô Lam và Cô Nguyên cũng sẽ đặt nhiều hy vọng vào cô ấy.“Ưm!”

“Cảm giác rất kỳ lạ!”

Phía Cô Nguyên đưa mắt nhìn nhau rồi cũng tiến lên.

Advertisement

Diệp Thành tới trước giường băng, âm thầm mở Tiên Luân Nhãn nhìn Thượng Quan Hàn Nguyệt, nhìn một lúc hắn chợt sững lại, vẻ mặt cũng trở nên kinh ngạc.

Huyền… Huyền Linh Chi Thể?

Diệp Thành giật mình, lúc nãy ở quá xa mà Thượng Quan Hàn Nguyệt lại trong trạng thái hoàn toàn phong ấn nên hắn không nhìn ra huyết mạch của cô, lúc này nhìn kỹ lại mới thấy là Huyền Linh Chi Thể.

Vẻ mặt Diệp Thành trở nên khá đặc sắc.

Bích Du chuyển kiếp có Vạn Hoa Đồng, Thượng Quan Hàn Nguyệt chuyển kiếp có huyết mạch Huyền Linh.

Diệp Thành vô thức sờ cằm, thầm nghĩ Cơ Tuyết Băng chuyển kiếp liệu có mang huyết mạch Đạo Linh không? Biết đâu khi hai cô chuyển kiếp lại vô tình hoán đổi huyết mạch cho nhau.

“Thú vị!”

Diệp Thành lại cảm thán, sau đó ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Nhãn, tập trung nhìn đạo tắc của Thượng Quan Hàn Nguyệt.

Như Cô Nguyên và Cô Lam đã nói, đúng là đạo tắc của Thượng Quan Hàn Nguyệt có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn, tuy đạo mà cô ấy tu luyện mạnh mẽ nhưng lại có thương thế, không phải đạo thương, nó còn nghiêm trọng hơn cả đạo thương.

“Tiểu hữu?”

Thấy Diệp Thành cứ im lặng mãi, Cô Lam không khỏi lên tiếng gọi, sợ Diệp Thành nhìn rồi ngủ mất.

“Chưa ngủ!”

Diệp Thành ho khan một tiếng, lập tức cứa vào ngón tay, một giọt Thánh huyết mang theo sức mạnh đạo tắc truyền vào cơ thể Thượng Quan Hàn Nguyệt, rất chuẩn xác tìm ra vấn đề, quấn lấy đạo tắc của cô ấy.

Máu của Hoang Cổ Thánh Thể trời sinh đã mang trong mình một sức mạnh bí ẩn, là loại sức mạnh mà không huyết mạch nào có, cũng chính vì vậy nó mới là huyết mạch duy nhất có thể sánh ngang với Đại Đế.

Mà phía Cô Lam tìm Diệp Thành rõ ràng là muốn Thánh huyết, thực tế là muốn mượn sức mạnh bí ẩn trong Thánh huyết ấy chữa lành vết thương trong đạo tắc của thần nữ Tiên Nguyệt Cung, Diệp Thành biết rõ điều này.

Thấy Diệp Thành đã hành động, sáu Thánh Nhân đều hít sâu một hơi.

Có lẽ là sợ người ngoài làm phiền nên sáu người còn tự tạo kết giới bao phủ cả ngọn núi.

Huyền Linh Chi Thể là một huyết mạch bá đạo, từ một khía cạnh nào đó nó cũng không thua kém gì Hoang Cổ Thánh Thể, trời cao thương xót ban cho Tiên Nguyệt Cung Huyền Linh Chi Thể, sau này cô ấy sẽ là hy vọng của Tiên Nguyệt Cung, đã biết tiềm lực của cô ấy nên đương nhiên phía Cô Lam và Cô Nguyên cũng sẽ đặt nhiều hy vọng vào cô ấy.

“Ưm!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cảm giác rất kỳ lạ!”Phía Cô Nguyên đưa mắt nhìn nhau rồi cũng tiến lên.AdvertisementDiệp Thành tới trước giường băng, âm thầm mở Tiên Luân Nhãn nhìn Thượng Quan Hàn Nguyệt, nhìn một lúc hắn chợt sững lại, vẻ mặt cũng trở nên kinh ngạc.Huyền… Huyền Linh Chi Thể?Diệp Thành giật mình, lúc nãy ở quá xa mà Thượng Quan Hàn Nguyệt lại trong trạng thái hoàn toàn phong ấn nên hắn không nhìn ra huyết mạch của cô, lúc này nhìn kỹ lại mới thấy là Huyền Linh Chi Thể.Vẻ mặt Diệp Thành trở nên khá đặc sắc.Bích Du chuyển kiếp có Vạn Hoa Đồng, Thượng Quan Hàn Nguyệt chuyển kiếp có huyết mạch Huyền Linh.Diệp Thành vô thức sờ cằm, thầm nghĩ Cơ Tuyết Băng chuyển kiếp liệu có mang huyết mạch Đạo Linh không? Biết đâu khi hai cô chuyển kiếp lại vô tình hoán đổi huyết mạch cho nhau.“Thú vị!”Diệp Thành lại cảm thán, sau đó ngưng tụ sức mạnh đồng tử Tiên Nhãn, tập trung nhìn đạo tắc của Thượng Quan Hàn Nguyệt.Như Cô Nguyên và Cô Lam đã nói, đúng là đạo tắc của Thượng Quan Hàn Nguyệt có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn, tuy đạo mà cô ấy tu luyện mạnh mẽ nhưng lại có thương thế, không phải đạo thương, nó còn nghiêm trọng hơn cả đạo thương.“Tiểu hữu?”Thấy Diệp Thành cứ im lặng mãi, Cô Lam không khỏi lên tiếng gọi, sợ Diệp Thành nhìn rồi ngủ mất.“Chưa ngủ!”Diệp Thành ho khan một tiếng, lập tức cứa vào ngón tay, một giọt Thánh huyết mang theo sức mạnh đạo tắc truyền vào cơ thể Thượng Quan Hàn Nguyệt, rất chuẩn xác tìm ra vấn đề, quấn lấy đạo tắc của cô ấy.Máu của Hoang Cổ Thánh Thể trời sinh đã mang trong mình một sức mạnh bí ẩn, là loại sức mạnh mà không huyết mạch nào có, cũng chính vì vậy nó mới là huyết mạch duy nhất có thể sánh ngang với Đại Đế.Mà phía Cô Lam tìm Diệp Thành rõ ràng là muốn Thánh huyết, thực tế là muốn mượn sức mạnh bí ẩn trong Thánh huyết ấy chữa lành vết thương trong đạo tắc của thần nữ Tiên Nguyệt Cung, Diệp Thành biết rõ điều này.Thấy Diệp Thành đã hành động, sáu Thánh Nhân đều hít sâu một hơi.Có lẽ là sợ người ngoài làm phiền nên sáu người còn tự tạo kết giới bao phủ cả ngọn núi.Huyền Linh Chi Thể là một huyết mạch bá đạo, từ một khía cạnh nào đó nó cũng không thua kém gì Hoang Cổ Thánh Thể, trời cao thương xót ban cho Tiên Nguyệt Cung Huyền Linh Chi Thể, sau này cô ấy sẽ là hy vọng của Tiên Nguyệt Cung, đã biết tiềm lực của cô ấy nên đương nhiên phía Cô Lam và Cô Nguyên cũng sẽ đặt nhiều hy vọng vào cô ấy.“Ưm!”

Chương 3312: “Tiểu hữu?”