Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3337: “Chỉ đợi vây chết chúng ta

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cướp bóc hiên ngang trong phạm vi địa bàn của người khác như vậy quả thực là hung hãn, không ngờ hắn còn không hề kiêng dè gì mà đòi cướp bóc tiền của người ta, một tên vô thiên vô pháp như vậy e rằng cả Chư Thiên Vạn Vực này không có người thứ hai.Không biết qua bao lâu mới thấy Diệp Thành lôi thần tử Xích Huyết ra, để lại một đống đổ nát.AdvertisementDiệp Thành đi chưa lâu thì lão tổ Xích Huyết đã dẫn theo cả đám người sát phạt quay về.Thế nhưng sau khi nhìn thấy đống đổ nát của tông môn, bọn họ chỉ biết thẫn thờ, đây chẳng phải là Xích Huyết Tông sao?Là kẻ nào?Trong màn đêm, tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hư thiên, sát khí ngút trời khiến huyết sương rợp trời kết thành băng, lão tổ Xích Huyết như một tên ác ma điên cuồng.Ta thật nhanh trí!Trong tinh không, Diệp Thành như một đạo thần mang bay đi và không quên ôm theo túi đựng đồ đầy ắp, đó đều là chiến lợi phẩm mà hắn càn quét được, đó chính là một món tiền tài lớn.Nơi tiếp theo!Diệp Thành lấy ra tinh không đồ, ngắm chuẩn vào một cổ tinh.Có điều nghĩ lại thì Diệp Thành vẫn cảm thấy quay về trước vẫn ổn hơn, chí ít thì có thể đem những nguyên thạch cướp được giao cho bọn họ, cũng không đến mức nửa đường không có nguyên thạch để ngự động pháp trận.Nghĩ tới đây, Diệp Thành liền thay đổi phương hướng, hắn bay về một phương.Lại là cổ tinh tử tịch, Diệp Thành đáp xuống, hắn mở ra tinh không vực đài ẩn giấu nơi này.Sau một khắc Diệp Thành mới quay về Thiên Đình.Ấy!Thấy Diệp Thành quay về, Long Nhất và nhóm Tư Đồ Nam mới khẽ hắng giọng, mới đó là đã về rồi.Diệp Thành bay vào trong một ngọn núi, lấy ra vò rượu, liếc nhìn ra bên ngoài rồi mới mỉm cười: “Xem ra sau khi ta đi đám tép riu kia không công kích vào trong này”.“Chỉ đợi vây chết chúng ta”, Long Nhất bật cười.“Đừng giấu nữa, lấy ra đi”, Tư Đồ Nam tiến lên trước, lôi túi đựng đồ trong người Diệp Thành ra, tất cả mọi người liền tiến lên trước quan sát.“Woa...”, đợi Tư Đồ Nam mở túi đựng đồ ra thì tất cả đều vô cùng kinh ngạc.

Cướp bóc hiên ngang trong phạm vi địa bàn của người khác như vậy quả thực là hung hãn, không ngờ hắn còn không hề kiêng dè gì mà đòi cướp bóc tiền của người ta, một tên vô thiên vô pháp như vậy e rằng cả Chư Thiên Vạn Vực này không có người thứ hai.

Không biết qua bao lâu mới thấy Diệp Thành lôi thần tử Xích Huyết ra, để lại một đống đổ nát.

Advertisement

Diệp Thành đi chưa lâu thì lão tổ Xích Huyết đã dẫn theo cả đám người sát phạt quay về.

Thế nhưng sau khi nhìn thấy đống đổ nát của tông môn, bọn họ chỉ biết thẫn thờ, đây chẳng phải là Xích Huyết Tông sao?

Là kẻ nào?

Trong màn đêm, tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hư thiên, sát khí ngút trời khiến huyết sương rợp trời kết thành băng, lão tổ Xích Huyết như một tên ác ma điên cuồng.

Ta thật nhanh trí!

Trong tinh không, Diệp Thành như một đạo thần mang bay đi và không quên ôm theo túi đựng đồ đầy ắp, đó đều là chiến lợi phẩm mà hắn càn quét được, đó chính là một món tiền tài lớn.

Nơi tiếp theo!

Diệp Thành lấy ra tinh không đồ, ngắm chuẩn vào một cổ tinh.

Có điều nghĩ lại thì Diệp Thành vẫn cảm thấy quay về trước vẫn ổn hơn, chí ít thì có thể đem những nguyên thạch cướp được giao cho bọn họ, cũng không đến mức nửa đường không có nguyên thạch để ngự động pháp trận.

Nghĩ tới đây, Diệp Thành liền thay đổi phương hướng, hắn bay về một phương.

Lại là cổ tinh tử tịch, Diệp Thành đáp xuống, hắn mở ra tinh không vực đài ẩn giấu nơi này.

Sau một khắc Diệp Thành mới quay về Thiên Đình.

Ấy!

Thấy Diệp Thành quay về, Long Nhất và nhóm Tư Đồ Nam mới khẽ hắng giọng, mới đó là đã về rồi.

Diệp Thành bay vào trong một ngọn núi, lấy ra vò rượu, liếc nhìn ra bên ngoài rồi mới mỉm cười: “Xem ra sau khi ta đi đám tép riu kia không công kích vào trong này”.

“Chỉ đợi vây chết chúng ta”, Long Nhất bật cười.

“Đừng giấu nữa, lấy ra đi”, Tư Đồ Nam tiến lên trước, lôi túi đựng đồ trong người Diệp Thành ra, tất cả mọi người liền tiến lên trước quan sát.

“Woa...”, đợi Tư Đồ Nam mở túi đựng đồ ra thì tất cả đều vô cùng kinh ngạc.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cướp bóc hiên ngang trong phạm vi địa bàn của người khác như vậy quả thực là hung hãn, không ngờ hắn còn không hề kiêng dè gì mà đòi cướp bóc tiền của người ta, một tên vô thiên vô pháp như vậy e rằng cả Chư Thiên Vạn Vực này không có người thứ hai.Không biết qua bao lâu mới thấy Diệp Thành lôi thần tử Xích Huyết ra, để lại một đống đổ nát.AdvertisementDiệp Thành đi chưa lâu thì lão tổ Xích Huyết đã dẫn theo cả đám người sát phạt quay về.Thế nhưng sau khi nhìn thấy đống đổ nát của tông môn, bọn họ chỉ biết thẫn thờ, đây chẳng phải là Xích Huyết Tông sao?Là kẻ nào?Trong màn đêm, tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hư thiên, sát khí ngút trời khiến huyết sương rợp trời kết thành băng, lão tổ Xích Huyết như một tên ác ma điên cuồng.Ta thật nhanh trí!Trong tinh không, Diệp Thành như một đạo thần mang bay đi và không quên ôm theo túi đựng đồ đầy ắp, đó đều là chiến lợi phẩm mà hắn càn quét được, đó chính là một món tiền tài lớn.Nơi tiếp theo!Diệp Thành lấy ra tinh không đồ, ngắm chuẩn vào một cổ tinh.Có điều nghĩ lại thì Diệp Thành vẫn cảm thấy quay về trước vẫn ổn hơn, chí ít thì có thể đem những nguyên thạch cướp được giao cho bọn họ, cũng không đến mức nửa đường không có nguyên thạch để ngự động pháp trận.Nghĩ tới đây, Diệp Thành liền thay đổi phương hướng, hắn bay về một phương.Lại là cổ tinh tử tịch, Diệp Thành đáp xuống, hắn mở ra tinh không vực đài ẩn giấu nơi này.Sau một khắc Diệp Thành mới quay về Thiên Đình.Ấy!Thấy Diệp Thành quay về, Long Nhất và nhóm Tư Đồ Nam mới khẽ hắng giọng, mới đó là đã về rồi.Diệp Thành bay vào trong một ngọn núi, lấy ra vò rượu, liếc nhìn ra bên ngoài rồi mới mỉm cười: “Xem ra sau khi ta đi đám tép riu kia không công kích vào trong này”.“Chỉ đợi vây chết chúng ta”, Long Nhất bật cười.“Đừng giấu nữa, lấy ra đi”, Tư Đồ Nam tiến lên trước, lôi túi đựng đồ trong người Diệp Thành ra, tất cả mọi người liền tiến lên trước quan sát.“Woa...”, đợi Tư Đồ Nam mở túi đựng đồ ra thì tất cả đều vô cùng kinh ngạc.

Chương 3337: “Chỉ đợi vây chết chúng ta