Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3338: “Thông minh như ta!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Người chuyển kiếp của Đại Sở đương nhiên không nhàn rỗi, lần lượt tiến lên linh sơn của mình để trồng cây.Linh thảo và cây cỏ của Xích Huyết Tông quanh năm hấp thu tinh hoa của thiên địa, vốn dĩ đã mang theo nhiều tinh khí, trồng ở Thiên Đình khiến linh lực trong thiên địa của tiên sơn càng dày đặc.Diệp Thành đã uống hết một vò rượu, sau khi đếm bao nhiêu bảo bối cướp được hắn mới bay về vực đài tinh không.AdvertisementLần này hắn mang theo ba Âm Minh Tử Tướng cấp bậc Thánh Nhân, vì lần này cần cướp hết của tám thế lực phụ thuộc Sâm La Điện rồi mới quay về nên đem theo trợ thủ sẽ tiết kiệm thời gian hơn.Tất cả mọi người đưa mắt nhìn theo hướng Diệp Thành rời đi, ai nấy mặt mày đầy ý tứ, tiếp sau đây tinh vực này sẽ rất náo nhiệt cho coi.Trời dần tối.Người chuyển kiếp của Đại Sở vẫn đang bận rộn, trồng linh thảo, thu xếp cho tiên trì.Bầu không khí rất nóng, chẳng những không có ai sợ chiến mà ngược lại còn ý chí chiến đấu sục sôi, chủ yếu là do có Diệp Thành – người đáng tin cậy của họ ở đây, Thiên Ma hắn còn đẩy lùi được thì sợ gì mấy con tép riu của Sâm La Điện?Mà phía Sâm La Điện ở cách xa cả trăm nghìn trượng cũng cực kỳ chuyên tâm tận tuỵ, chúng vẫn đang bao vây Thiên Đình.Điều đáng nói là Xích Huyết Lão Tổ đã rời đi đến giờ vẫn chưa thấy quay lại.Trên tinh không, Diệp Thành lại nhìn chăm chú vào một cổ tinh: Thiên Lang Tông.Hắn lại khoác áo choàng đen lên, liếc nhìn xung quanh rồi bước đi.“Cướp!”Chẳng mấy chốc một tiếng sói tru ngang ngược vang vọng khắp toàn bộ cổ tinh.Bùm! Rầm!Tiếp theo chính là những âm thanh ầm ầm kinh thiên động địa thế này, trong đó còn xen lẫn tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng hô hoảng loạn, càng tăng thêm sự kỳ lạ cho màn đêm tĩnh mịch này.Nửa canh giờ sau, Diệp Thành vuốt tóc đi ra.Lại nhìn tới tiên sơn trên cổ tinh ấy, nó đã trở thành một đống đất bằng, chính xác hơn là một đống đổ nát.“Thông minh như ta!”Vỗ nhẹ túi đựng đồ căng phồng trong túi áo, Diệp Thành không rời đi ngay mà trốn vào một khoảng không gian hư vô.Chẳng bao lâu sau, lão tổ của Thiên Lang Tông dẫn một đám đông quay về, là do một trong chín Thánh Nhân bao vây tấn công Thiên Đình nhận được tín hiệu cầu cứu của tông môn nên bọn họ mới tức tốc quay về.Nhưng dù đi liên tục không ngừng nghỉ, khi quay về bọn họ vẫn chỉ thấy tiên sơn nhà mình đã bị san bằng, cùng với các trưởng lão và đệ tử nhà mình nằm la liệt đầy đất, có thể nói là thương vong vô số, cũng có thể nói là bị cướp sạch sành sanh.“Kẻ nào!”Tiếng gầm rú thét gào của Thiên Lang Lão Tổ rung chuyển đất trời, hung bạo như một con quỷ.

Người chuyển kiếp của Đại Sở đương nhiên không nhàn rỗi, lần lượt tiến lên linh sơn của mình để trồng cây.

Linh thảo và cây cỏ của Xích Huyết Tông quanh năm hấp thu tinh hoa của thiên địa, vốn dĩ đã mang theo nhiều tinh khí, trồng ở Thiên Đình khiến linh lực trong thiên địa của tiên sơn càng dày đặc.

Diệp Thành đã uống hết một vò rượu, sau khi đếm bao nhiêu bảo bối cướp được hắn mới bay về vực đài tinh không.

Advertisement

Lần này hắn mang theo ba Âm Minh Tử Tướng cấp bậc Thánh Nhân, vì lần này cần cướp hết của tám thế lực phụ thuộc Sâm La Điện rồi mới quay về nên đem theo trợ thủ sẽ tiết kiệm thời gian hơn.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn theo hướng Diệp Thành rời đi, ai nấy mặt mày đầy ý tứ, tiếp sau đây tinh vực này sẽ rất náo nhiệt cho coi.

Trời dần tối.

Người chuyển kiếp của Đại Sở vẫn đang bận rộn, trồng linh thảo, thu xếp cho tiên trì.

Bầu không khí rất nóng, chẳng những không có ai sợ chiến mà ngược lại còn ý chí chiến đấu sục sôi, chủ yếu là do có Diệp Thành – người đáng tin cậy của họ ở đây, Thiên Ma hắn còn đẩy lùi được thì sợ gì mấy con tép riu của Sâm La Điện?

Mà phía Sâm La Điện ở cách xa cả trăm nghìn trượng cũng cực kỳ chuyên tâm tận tuỵ, chúng vẫn đang bao vây Thiên Đình.

Điều đáng nói là Xích Huyết Lão Tổ đã rời đi đến giờ vẫn chưa thấy quay lại.

Trên tinh không, Diệp Thành lại nhìn chăm chú vào một cổ tinh: Thiên Lang Tông.

Hắn lại khoác áo choàng đen lên, liếc nhìn xung quanh rồi bước đi.

“Cướp!”

Chẳng mấy chốc một tiếng sói tru ngang ngược vang vọng khắp toàn bộ cổ tinh.

Bùm! Rầm!

Tiếp theo chính là những âm thanh ầm ầm kinh thiên động địa thế này, trong đó còn xen lẫn tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng hô hoảng loạn, càng tăng thêm sự kỳ lạ cho màn đêm tĩnh mịch này.

Nửa canh giờ sau, Diệp Thành vuốt tóc đi ra.

Lại nhìn tới tiên sơn trên cổ tinh ấy, nó đã trở thành một đống đất bằng, chính xác hơn là một đống đổ nát.

“Thông minh như ta!”

Vỗ nhẹ túi đựng đồ căng phồng trong túi áo, Diệp Thành không rời đi ngay mà trốn vào một khoảng không gian hư vô.

Chẳng bao lâu sau, lão tổ của Thiên Lang Tông dẫn một đám đông quay về, là do một trong chín Thánh Nhân bao vây tấn công Thiên Đình nhận được tín hiệu cầu cứu của tông môn nên bọn họ mới tức tốc quay về.

Nhưng dù đi liên tục không ngừng nghỉ, khi quay về bọn họ vẫn chỉ thấy tiên sơn nhà mình đã bị san bằng, cùng với các trưởng lão và đệ tử nhà mình nằm la liệt đầy đất, có thể nói là thương vong vô số, cũng có thể nói là bị cướp sạch sành sanh.

“Kẻ nào!”

Tiếng gầm rú thét gào của Thiên Lang Lão Tổ rung chuyển đất trời, hung bạo như một con quỷ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Người chuyển kiếp của Đại Sở đương nhiên không nhàn rỗi, lần lượt tiến lên linh sơn của mình để trồng cây.Linh thảo và cây cỏ của Xích Huyết Tông quanh năm hấp thu tinh hoa của thiên địa, vốn dĩ đã mang theo nhiều tinh khí, trồng ở Thiên Đình khiến linh lực trong thiên địa của tiên sơn càng dày đặc.Diệp Thành đã uống hết một vò rượu, sau khi đếm bao nhiêu bảo bối cướp được hắn mới bay về vực đài tinh không.AdvertisementLần này hắn mang theo ba Âm Minh Tử Tướng cấp bậc Thánh Nhân, vì lần này cần cướp hết của tám thế lực phụ thuộc Sâm La Điện rồi mới quay về nên đem theo trợ thủ sẽ tiết kiệm thời gian hơn.Tất cả mọi người đưa mắt nhìn theo hướng Diệp Thành rời đi, ai nấy mặt mày đầy ý tứ, tiếp sau đây tinh vực này sẽ rất náo nhiệt cho coi.Trời dần tối.Người chuyển kiếp của Đại Sở vẫn đang bận rộn, trồng linh thảo, thu xếp cho tiên trì.Bầu không khí rất nóng, chẳng những không có ai sợ chiến mà ngược lại còn ý chí chiến đấu sục sôi, chủ yếu là do có Diệp Thành – người đáng tin cậy của họ ở đây, Thiên Ma hắn còn đẩy lùi được thì sợ gì mấy con tép riu của Sâm La Điện?Mà phía Sâm La Điện ở cách xa cả trăm nghìn trượng cũng cực kỳ chuyên tâm tận tuỵ, chúng vẫn đang bao vây Thiên Đình.Điều đáng nói là Xích Huyết Lão Tổ đã rời đi đến giờ vẫn chưa thấy quay lại.Trên tinh không, Diệp Thành lại nhìn chăm chú vào một cổ tinh: Thiên Lang Tông.Hắn lại khoác áo choàng đen lên, liếc nhìn xung quanh rồi bước đi.“Cướp!”Chẳng mấy chốc một tiếng sói tru ngang ngược vang vọng khắp toàn bộ cổ tinh.Bùm! Rầm!Tiếp theo chính là những âm thanh ầm ầm kinh thiên động địa thế này, trong đó còn xen lẫn tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng hô hoảng loạn, càng tăng thêm sự kỳ lạ cho màn đêm tĩnh mịch này.Nửa canh giờ sau, Diệp Thành vuốt tóc đi ra.Lại nhìn tới tiên sơn trên cổ tinh ấy, nó đã trở thành một đống đất bằng, chính xác hơn là một đống đổ nát.“Thông minh như ta!”Vỗ nhẹ túi đựng đồ căng phồng trong túi áo, Diệp Thành không rời đi ngay mà trốn vào một khoảng không gian hư vô.Chẳng bao lâu sau, lão tổ của Thiên Lang Tông dẫn một đám đông quay về, là do một trong chín Thánh Nhân bao vây tấn công Thiên Đình nhận được tín hiệu cầu cứu của tông môn nên bọn họ mới tức tốc quay về.Nhưng dù đi liên tục không ngừng nghỉ, khi quay về bọn họ vẫn chỉ thấy tiên sơn nhà mình đã bị san bằng, cùng với các trưởng lão và đệ tử nhà mình nằm la liệt đầy đất, có thể nói là thương vong vô số, cũng có thể nói là bị cướp sạch sành sanh.“Kẻ nào!”Tiếng gầm rú thét gào của Thiên Lang Lão Tổ rung chuyển đất trời, hung bạo như một con quỷ.

Chương 3338: “Thông minh như ta!”