Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3359: “Tẻ nhạt vô vị!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành nhàn nhạt cất lời, lại một lần nữa giẫm nát hư thiên táng hải, một chưởng nặng như núi.Thần tử Đại La chế nhạo, đột nhiên vung kiếm lên, một kiếm chém ra cả dải tinh hà, phá được một chưởng của Diệp Thành.AdvertisementLòng bàn tay Diệp Thành xuất hiện một vết máu, đó là vết thương do thần tử Đại La chém, trên đó còn có u quang lập loè ẩn chứa một loại sức mạnh bí ẩn, có thể hoá giải tinh khí của hắn, khiến vết thương không thể lành lại.“Sức mạnh huỷ diệt!”Diệp Thành khẽ lẩm bẩm, giọng điệu hơi ngạc nhiên.Trong một thoáng thất thần, thần tử Đại La đã tới trước mặt, một chưởng đập tan hư thiên.“Bát Hoang!”Diệp Thành bay lên trời, một chưởng mang theo tiếng rồng gầm có thể gọi là bá tuyệt.“Phụt!”“Rắc!”Một đòn không dùng binh khí, lòng bàn tay thần tử Đại La máu thịt lẫn lộn còn xương tay của Diệp Thành thì đã gãy.“Máu tươi thật tuyệt vời!”Thần tử Đại La l**m môi, lòng bàn tay đẫm máu lập tức khôi phục.“Huyết mạch đã được máu phượng hoàng tẩy luyện!”Diệp Thành hơi nheo mắt, nhìn ra bản nguyên của thần tử Đại La, tấn công chính diện có thể khiến xương tay Thánh thể của hắn phải gãy, có thể thấy độ mạnh của thân thể hắn ta, có sức mạnh của máu phượng hoàng gia trì.“Đánh giá thấp ngươi rồi!”Diệp Thành cười khẩy, tay tạo đại ấn, thi triển Thúc Địa Thành Thốn vọt tới trước mặt thần tử Đại La.Có lẽ đã đoán được Diệp Thành sẽ làm vậy, lúc trước cũng từng thua thiệt trước Thúc Địa Thành Thốn, thần tử Đại La đã có chuẩn bị trước, hắn ta nở nụ cười âm trầm, lùi lại sau, nơi đầu mày b*n r* sấm sét huỷ diệt, ngắm thẳng về nguyên thần của Diệp Thành, muốn phá chân thân của hắn.“Thần Thương!”Diệp Thành khẽ hô trong lòng, thần mang Thần Thương b*n r* phá huỷ sấm sét huỷ diệt của thần tử Đại La.“Cấm!”Lúc này, thần tử Đại La chợt hô lên một tiếng dữ tợn.Diệp Thành cảm thấy không gian xung quanh ngưng lại, bàn chân đặt xuống của hắn cũng ngưng lại một nhịp, bị một sức mạnh cường đại mà bí ẩn trói buộc, đó là bí thuật bá đạo, phong cấm vô điều kiện.“Tẻ nhạt vô vị!”Thấy Diệp Thành bị giam cầm, thần tử Đại La cười nhạo báng, bắn thần mang nhất chỉ về hướng g*** h** ch*n mày của Diệp Thành.“Vậy ta sẽ tạo cho ngươi một chút thú vị!”

Diệp Thành nhàn nhạt cất lời, lại một lần nữa giẫm nát hư thiên táng hải, một chưởng nặng như núi.

Thần tử Đại La chế nhạo, đột nhiên vung kiếm lên, một kiếm chém ra cả dải tinh hà, phá được một chưởng của Diệp Thành.

Advertisement

Lòng bàn tay Diệp Thành xuất hiện một vết máu, đó là vết thương do thần tử Đại La chém, trên đó còn có u quang lập loè ẩn chứa một loại sức mạnh bí ẩn, có thể hoá giải tinh khí của hắn, khiến vết thương không thể lành lại.

“Sức mạnh huỷ diệt!”

Diệp Thành khẽ lẩm bẩm, giọng điệu hơi ngạc nhiên.

Trong một thoáng thất thần, thần tử Đại La đã tới trước mặt, một chưởng đập tan hư thiên.

“Bát Hoang!”

Diệp Thành bay lên trời, một chưởng mang theo tiếng rồng gầm có thể gọi là bá tuyệt.

“Phụt!”

“Rắc!”

Một đòn không dùng binh khí, lòng bàn tay thần tử Đại La máu thịt lẫn lộn còn xương tay của Diệp Thành thì đã gãy.

“Máu tươi thật tuyệt vời!”

Thần tử Đại La l**m môi, lòng bàn tay đẫm máu lập tức khôi phục.

“Huyết mạch đã được máu phượng hoàng tẩy luyện!”

Diệp Thành hơi nheo mắt, nhìn ra bản nguyên của thần tử Đại La, tấn công chính diện có thể khiến xương tay Thánh thể của hắn phải gãy, có thể thấy độ mạnh của thân thể hắn ta, có sức mạnh của máu phượng hoàng gia trì.

“Đánh giá thấp ngươi rồi!”

Diệp Thành cười khẩy, tay tạo đại ấn, thi triển Thúc Địa Thành Thốn vọt tới trước mặt thần tử Đại La.

Có lẽ đã đoán được Diệp Thành sẽ làm vậy, lúc trước cũng từng thua thiệt trước Thúc Địa Thành Thốn, thần tử Đại La đã có chuẩn bị trước, hắn ta nở nụ cười âm trầm, lùi lại sau, nơi đầu mày b*n r* sấm sét huỷ diệt, ngắm thẳng về nguyên thần của Diệp Thành, muốn phá chân thân của hắn.

“Thần Thương!”

Diệp Thành khẽ hô trong lòng, thần mang Thần Thương b*n r* phá huỷ sấm sét huỷ diệt của thần tử Đại La.

“Cấm!”

Lúc này, thần tử Đại La chợt hô lên một tiếng dữ tợn.

Diệp Thành cảm thấy không gian xung quanh ngưng lại, bàn chân đặt xuống của hắn cũng ngưng lại một nhịp, bị một sức mạnh cường đại mà bí ẩn trói buộc, đó là bí thuật bá đạo, phong cấm vô điều kiện.

“Tẻ nhạt vô vị!”

Thấy Diệp Thành bị giam cầm, thần tử Đại La cười nhạo báng, bắn thần mang nhất chỉ về hướng g*** h** ch*n mày của Diệp Thành.

“Vậy ta sẽ tạo cho ngươi một chút thú vị!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành nhàn nhạt cất lời, lại một lần nữa giẫm nát hư thiên táng hải, một chưởng nặng như núi.Thần tử Đại La chế nhạo, đột nhiên vung kiếm lên, một kiếm chém ra cả dải tinh hà, phá được một chưởng của Diệp Thành.AdvertisementLòng bàn tay Diệp Thành xuất hiện một vết máu, đó là vết thương do thần tử Đại La chém, trên đó còn có u quang lập loè ẩn chứa một loại sức mạnh bí ẩn, có thể hoá giải tinh khí của hắn, khiến vết thương không thể lành lại.“Sức mạnh huỷ diệt!”Diệp Thành khẽ lẩm bẩm, giọng điệu hơi ngạc nhiên.Trong một thoáng thất thần, thần tử Đại La đã tới trước mặt, một chưởng đập tan hư thiên.“Bát Hoang!”Diệp Thành bay lên trời, một chưởng mang theo tiếng rồng gầm có thể gọi là bá tuyệt.“Phụt!”“Rắc!”Một đòn không dùng binh khí, lòng bàn tay thần tử Đại La máu thịt lẫn lộn còn xương tay của Diệp Thành thì đã gãy.“Máu tươi thật tuyệt vời!”Thần tử Đại La l**m môi, lòng bàn tay đẫm máu lập tức khôi phục.“Huyết mạch đã được máu phượng hoàng tẩy luyện!”Diệp Thành hơi nheo mắt, nhìn ra bản nguyên của thần tử Đại La, tấn công chính diện có thể khiến xương tay Thánh thể của hắn phải gãy, có thể thấy độ mạnh của thân thể hắn ta, có sức mạnh của máu phượng hoàng gia trì.“Đánh giá thấp ngươi rồi!”Diệp Thành cười khẩy, tay tạo đại ấn, thi triển Thúc Địa Thành Thốn vọt tới trước mặt thần tử Đại La.Có lẽ đã đoán được Diệp Thành sẽ làm vậy, lúc trước cũng từng thua thiệt trước Thúc Địa Thành Thốn, thần tử Đại La đã có chuẩn bị trước, hắn ta nở nụ cười âm trầm, lùi lại sau, nơi đầu mày b*n r* sấm sét huỷ diệt, ngắm thẳng về nguyên thần của Diệp Thành, muốn phá chân thân của hắn.“Thần Thương!”Diệp Thành khẽ hô trong lòng, thần mang Thần Thương b*n r* phá huỷ sấm sét huỷ diệt của thần tử Đại La.“Cấm!”Lúc này, thần tử Đại La chợt hô lên một tiếng dữ tợn.Diệp Thành cảm thấy không gian xung quanh ngưng lại, bàn chân đặt xuống của hắn cũng ngưng lại một nhịp, bị một sức mạnh cường đại mà bí ẩn trói buộc, đó là bí thuật bá đạo, phong cấm vô điều kiện.“Tẻ nhạt vô vị!”Thấy Diệp Thành bị giam cầm, thần tử Đại La cười nhạo báng, bắn thần mang nhất chỉ về hướng g*** h** ch*n mày của Diệp Thành.“Vậy ta sẽ tạo cho ngươi một chút thú vị!”

Chương 3359: “Tẻ nhạt vô vị!”