Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3360: “Đó là Vạn Kiếm Thần Thông phải không?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành giây trước vẫn đang bị phong cấm, lúc này đã có thể di chuyển, hắn giơ tay bóp vỡ thần mang nhất chỉ của thần tử Đại La, lại một bước vọt tới trước mặt hắn ta, không nhiều lời, vung tay lên tát vào khuôn mặt ấy với lực cực mạnh.“Ngươi…”Vẻ mặt thần tử Đại La thay đổi, hắn ta không ngờ Diệp Thành có thể phá được phong cấm, muốn tránh né nhưng đã muộn.AdvertisementChát!Tiếng tát giòn giã vang lên, mặt thần tử Đại La lệch vẹo, cả người loạng choạng lảo đảo.“Nhìn thôi cũng thấy đau!”Tu sĩ tứ phương cười gằn, nhìn thần tử Đại La bị đánh, trong lòng họ lại có một niềm vui sướng không thể giải thích được.Bùm! Rầm!Khi bốn phía đang vui vẻ thì hư thiên táng hải lại nổ ầm ầm không ngớt.Thần tử Đại La bị tát một cái còn chưa phản ứng lại đã thấy Diệp Thành tiến về phía mình.Diệp Thành như một con hồng hoang dã thú, kim quyền vô địch, quyền này nối tiếp quyền kia, đánh thần tử Đại La từ bờ Tây táng hải đến bờ Đông táng hải, có thể nói là quyền nào cũng thấy máu, xương cốt tứ tung.“Ôi…”Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông nhíu mày, có người không nhịn được muốn ra tay.“Lùi lại!”Một Thánh Nhân nhẹ giọng nói, vẻ mặt rất bình tĩnh, dường như rất có lòng tin vào thần tử Đại La.“Đáng chết!”Trên hư thiên táng hải vang lên tiếng gầm thét phẫn nộ của thần tử Đại La.Cuối cùng hắn ta cũng định thần lại, nhận một quyền của Diệp Thành rồi đáp trả lại một chưởng đẩy lùi hắn.Phải nói rằng hắn ta cũng rất thảm hại, bị Hoang Cổ Thánh Thể bức sát, cơ thể bị đánh gần như nổ tung, người hắn ta đẫm máu, lại thêm khuôn mặt dữ tợn khiến hắn ta như một con quỷ màu máu.Tuy nhiên, huyết mạch được máu phượng hoàng tẩy luyện với khả năng hồi phục bá đạo khiến vết thương trên người hắn ta hồi phục lại rất nhanh.Thần tử Đại La gào thét, khuôn mặt như ác ma.Hắn ta đứng trên tinh thiên tựa như vầng mặt trời, tiên quang sáng chói khiến người ta không thể nhìn thẳng.Keng! Keng!Đột nhiên tiếng kiếm ngân vang lên khắp tinh không, thần tử Đại La siết chặt ấn kiếm Vô Thượng chỉ về Diệp Thành phía xa, vạn tia thần mang xuất hiện, trút xuống như cơn mưa ánh sáng.Đó là một đại thuật sát sinh, kiếm mang khắp trời đều là chí dương chí cương, mang theo thần lực huỷ diệt thiên địa, tiếng kiếm ngân chói tai khiến những người xem chiến đinh tai nhức óc, tâm thần hoảng hốt.“Đó là Vạn Kiếm Thần Thông phải không?”“Lần đầu tiên được thấy, quả nhiên vô cùng bá đạo!”“Chỉ là không biết thần tử Đại La lĩnh hội được mấy phần kiếm ý của Kiếm Thần!”

Diệp Thành giây trước vẫn đang bị phong cấm, lúc này đã có thể di chuyển, hắn giơ tay bóp vỡ thần mang nhất chỉ của thần tử Đại La, lại một bước vọt tới trước mặt hắn ta, không nhiều lời, vung tay lên tát vào khuôn mặt ấy với lực cực mạnh.

“Ngươi…”

Vẻ mặt thần tử Đại La thay đổi, hắn ta không ngờ Diệp Thành có thể phá được phong cấm, muốn tránh né nhưng đã muộn.

Advertisement

Chát!

Tiếng tát giòn giã vang lên, mặt thần tử Đại La lệch vẹo, cả người loạng choạng lảo đảo.

“Nhìn thôi cũng thấy đau!”

Tu sĩ tứ phương cười gằn, nhìn thần tử Đại La bị đánh, trong lòng họ lại có một niềm vui sướng không thể giải thích được.

Bùm! Rầm!

Khi bốn phía đang vui vẻ thì hư thiên táng hải lại nổ ầm ầm không ngớt.

Thần tử Đại La bị tát một cái còn chưa phản ứng lại đã thấy Diệp Thành tiến về phía mình.

Diệp Thành như một con hồng hoang dã thú, kim quyền vô địch, quyền này nối tiếp quyền kia, đánh thần tử Đại La từ bờ Tây táng hải đến bờ Đông táng hải, có thể nói là quyền nào cũng thấy máu, xương cốt tứ tung.

“Ôi…”

Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông nhíu mày, có người không nhịn được muốn ra tay.

“Lùi lại!”

Một Thánh Nhân nhẹ giọng nói, vẻ mặt rất bình tĩnh, dường như rất có lòng tin vào thần tử Đại La.

“Đáng chết!”

Trên hư thiên táng hải vang lên tiếng gầm thét phẫn nộ của thần tử Đại La.

Cuối cùng hắn ta cũng định thần lại, nhận một quyền của Diệp Thành rồi đáp trả lại một chưởng đẩy lùi hắn.

Phải nói rằng hắn ta cũng rất thảm hại, bị Hoang Cổ Thánh Thể bức sát, cơ thể bị đánh gần như nổ tung, người hắn ta đẫm máu, lại thêm khuôn mặt dữ tợn khiến hắn ta như một con quỷ màu máu.

Tuy nhiên, huyết mạch được máu phượng hoàng tẩy luyện với khả năng hồi phục bá đạo khiến vết thương trên người hắn ta hồi phục lại rất nhanh.

Thần tử Đại La gào thét, khuôn mặt như ác ma.

Hắn ta đứng trên tinh thiên tựa như vầng mặt trời, tiên quang sáng chói khiến người ta không thể nhìn thẳng.

Keng! Keng!

Đột nhiên tiếng kiếm ngân vang lên khắp tinh không, thần tử Đại La siết chặt ấn kiếm Vô Thượng chỉ về Diệp Thành phía xa, vạn tia thần mang xuất hiện, trút xuống như cơn mưa ánh sáng.

Đó là một đại thuật sát sinh, kiếm mang khắp trời đều là chí dương chí cương, mang theo thần lực huỷ diệt thiên địa, tiếng kiếm ngân chói tai khiến những người xem chiến đinh tai nhức óc, tâm thần hoảng hốt.

“Đó là Vạn Kiếm Thần Thông phải không?”

“Lần đầu tiên được thấy, quả nhiên vô cùng bá đạo!”

“Chỉ là không biết thần tử Đại La lĩnh hội được mấy phần kiếm ý của Kiếm Thần!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành giây trước vẫn đang bị phong cấm, lúc này đã có thể di chuyển, hắn giơ tay bóp vỡ thần mang nhất chỉ của thần tử Đại La, lại một bước vọt tới trước mặt hắn ta, không nhiều lời, vung tay lên tát vào khuôn mặt ấy với lực cực mạnh.“Ngươi…”Vẻ mặt thần tử Đại La thay đổi, hắn ta không ngờ Diệp Thành có thể phá được phong cấm, muốn tránh né nhưng đã muộn.AdvertisementChát!Tiếng tát giòn giã vang lên, mặt thần tử Đại La lệch vẹo, cả người loạng choạng lảo đảo.“Nhìn thôi cũng thấy đau!”Tu sĩ tứ phương cười gằn, nhìn thần tử Đại La bị đánh, trong lòng họ lại có một niềm vui sướng không thể giải thích được.Bùm! Rầm!Khi bốn phía đang vui vẻ thì hư thiên táng hải lại nổ ầm ầm không ngớt.Thần tử Đại La bị tát một cái còn chưa phản ứng lại đã thấy Diệp Thành tiến về phía mình.Diệp Thành như một con hồng hoang dã thú, kim quyền vô địch, quyền này nối tiếp quyền kia, đánh thần tử Đại La từ bờ Tây táng hải đến bờ Đông táng hải, có thể nói là quyền nào cũng thấy máu, xương cốt tứ tung.“Ôi…”Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông nhíu mày, có người không nhịn được muốn ra tay.“Lùi lại!”Một Thánh Nhân nhẹ giọng nói, vẻ mặt rất bình tĩnh, dường như rất có lòng tin vào thần tử Đại La.“Đáng chết!”Trên hư thiên táng hải vang lên tiếng gầm thét phẫn nộ của thần tử Đại La.Cuối cùng hắn ta cũng định thần lại, nhận một quyền của Diệp Thành rồi đáp trả lại một chưởng đẩy lùi hắn.Phải nói rằng hắn ta cũng rất thảm hại, bị Hoang Cổ Thánh Thể bức sát, cơ thể bị đánh gần như nổ tung, người hắn ta đẫm máu, lại thêm khuôn mặt dữ tợn khiến hắn ta như một con quỷ màu máu.Tuy nhiên, huyết mạch được máu phượng hoàng tẩy luyện với khả năng hồi phục bá đạo khiến vết thương trên người hắn ta hồi phục lại rất nhanh.Thần tử Đại La gào thét, khuôn mặt như ác ma.Hắn ta đứng trên tinh thiên tựa như vầng mặt trời, tiên quang sáng chói khiến người ta không thể nhìn thẳng.Keng! Keng!Đột nhiên tiếng kiếm ngân vang lên khắp tinh không, thần tử Đại La siết chặt ấn kiếm Vô Thượng chỉ về Diệp Thành phía xa, vạn tia thần mang xuất hiện, trút xuống như cơn mưa ánh sáng.Đó là một đại thuật sát sinh, kiếm mang khắp trời đều là chí dương chí cương, mang theo thần lực huỷ diệt thiên địa, tiếng kiếm ngân chói tai khiến những người xem chiến đinh tai nhức óc, tâm thần hoảng hốt.“Đó là Vạn Kiếm Thần Thông phải không?”“Lần đầu tiên được thấy, quả nhiên vô cùng bá đạo!”“Chỉ là không biết thần tử Đại La lĩnh hội được mấy phần kiếm ý của Kiếm Thần!”

Chương 3360: “Đó là Vạn Kiếm Thần Thông phải không?”