“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3363: “Thần tử Đại La thua rồi!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giây tiếp theo có tiếng rồng gầm vang lên, trong Táng Hải có chín con rồng hiện ra, con nào cũng cực kỳ hung tợn, mang theo vô số oán linh và tiếng khóc ai oán của họ, phóng thẳng lên trời.Đây là thần thông của thần tử Đại La, dùng oán linh trong Táng Hải ngưng tụ thành hình rồng, muốn kéo Diệp Thành xuống cửu u.AdvertisementVẻ mặt Diệp Thành vẫn bình thản, hắn giơ tay lên tinh không nắm lấy vô số tinh huy, dung hợp thành biển sao rồi trải xuống từ cửu tiêu, tinh hải đằng đẵng mang theo thần huy chói lọi lập tức nuốt chửng chín ác long kia.“Chết đi!”Thần tử Đại La lao ra khỏi Táng Hải, đầu tóc bù xù như quỷ dữ, trong tay cầm thần kiếm tiên quang, đó là thần kiếm do sức mạnh huyết mạch, sức mạnh tu vi, sức mạnh Cửu Dương, sức mạnh đạo tắc ngưng tụ tạo thành, trong đó còn có rất nhiều thần thông, uy lực của nó khiến rất nhiều Thánh Nhân đều phải hãi hùng.Đây là một kiếm tuyệt sát có vài phần kiếm ý của Kiếm Thần, không ngờ lại được hắn ta lĩnh ngộ ra trong lúc này.“Ngươi còn kém xa lắm!”Diệp Thành nhẹ giọng lên tiếng, trong tay hắn hình thành một thanh thần kiếm, cũng là kiếm do sức mạnh huyết mạch, sức mạnh tu vi và sức mạnh đạo tắc ngưng tụ tạo thành, dung hợp thần thông kiếm đạo với sức mạnh huỷ diệt.Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, hai thanh kiếm va chạm với nhau.Ngay lập tức, lấy mũi kiếm làm trung tâm, một vầng hào quang chói mắt hình thành, lan ra bốn hướng không giới hạn, bất cứ nơi nào nó đi qua, không gian hư vô sụp đổ từng tấc, dù là kết giới bao quanh Táng Hải cũng nổ tung nứt vỡ, rất nhiều người tu yếu đã bị ảnh hưởng sóng âm mà hoá thành tro tàn tại chỗ.Các khản giả chợt biến sắc, đồng loạt rút lui nhưng mắt vẫn dán chặt vào hư không Táng Hải.Ở đó có một bóng hình đẫm máu đã ngã xuống.Vẫn là thần tử Đại La, một kiếm tuyệt sát của hắn ta rơi vào thế bất lợi, thân kiếm vỡ tan, kiếm ý tan biến, còn bản thân hắn ta thì bị kiếm của Diệp Thành đâm xuyên, thân thể Cửu Dương nứt toác tại chỗ, đến khả năng hồi phục bá đạo của máu phượng hoàng cũng không thể giúp hắn ta chữa lành vết thương, nền tảng đã bị thương nghiêm trọng.Phụt!Dưới con mắt chú ý của mọi người, thần tử Đại La rơi vào Táng Hải.Hắn ta thua rồi, dù tu vi hoàn toàn áp chế Diệp Thành cũng vẫn thua Diệp Thành, sự cao ngạo, sự tự tin của hắn ta, thần thoại bất khả chiến bại cùng cấp của hắn ta ở trước mặt Diệp Thành cũng chẳng là gì.Bên ngoài Táng Hải tan tác trở nên vô cùng yên tĩnh, không còn tiếng chiến tranh ầm ầm nữa.“Thần tử Đại La thua rồi!”Có người khẽ nói, tuy nói nhỏ nhưng trong tinh không Táng Hải yên tĩnh này lại rõ ràng không gì sánh được.Diệp Thành đứng trong Táng Hải như một sát thần, sát khí nồng nặc.Hắn cũng bị thương, nhưng tám phần vết thương không phải do thần tử Đại La gây ra mà do thiên khiển, đến giờ phút này thánh thể của hắn vẫn có sấm sét lượn quanh, phá huỷ bản nguyên sinh lực của hắn.Mọi người ở chư thiên bốn hướng đều ngẩng đầu nhìn hắn, tu sĩ trẻ thì kính nể, tu sĩ già thì kinh ngạc.
Giây tiếp theo có tiếng rồng gầm vang lên, trong Táng Hải có chín con rồng hiện ra, con nào cũng cực kỳ hung tợn, mang theo vô số oán linh và tiếng khóc ai oán của họ, phóng thẳng lên trời.
Đây là thần thông của thần tử Đại La, dùng oán linh trong Táng Hải ngưng tụ thành hình rồng, muốn kéo Diệp Thành xuống cửu u.
Advertisement
Vẻ mặt Diệp Thành vẫn bình thản, hắn giơ tay lên tinh không nắm lấy vô số tinh huy, dung hợp thành biển sao rồi trải xuống từ cửu tiêu, tinh hải đằng đẵng mang theo thần huy chói lọi lập tức nuốt chửng chín ác long kia.
“Chết đi!”
Thần tử Đại La lao ra khỏi Táng Hải, đầu tóc bù xù như quỷ dữ, trong tay cầm thần kiếm tiên quang, đó là thần kiếm do sức mạnh huyết mạch, sức mạnh tu vi, sức mạnh Cửu Dương, sức mạnh đạo tắc ngưng tụ tạo thành, trong đó còn có rất nhiều thần thông, uy lực của nó khiến rất nhiều Thánh Nhân đều phải hãi hùng.
Đây là một kiếm tuyệt sát có vài phần kiếm ý của Kiếm Thần, không ngờ lại được hắn ta lĩnh ngộ ra trong lúc này.
“Ngươi còn kém xa lắm!”
Diệp Thành nhẹ giọng lên tiếng, trong tay hắn hình thành một thanh thần kiếm, cũng là kiếm do sức mạnh huyết mạch, sức mạnh tu vi và sức mạnh đạo tắc ngưng tụ tạo thành, dung hợp thần thông kiếm đạo với sức mạnh huỷ diệt.
Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, hai thanh kiếm va chạm với nhau.
Ngay lập tức, lấy mũi kiếm làm trung tâm, một vầng hào quang chói mắt hình thành, lan ra bốn hướng không giới hạn, bất cứ nơi nào nó đi qua, không gian hư vô sụp đổ từng tấc, dù là kết giới bao quanh Táng Hải cũng nổ tung nứt vỡ, rất nhiều người tu yếu đã bị ảnh hưởng sóng âm mà hoá thành tro tàn tại chỗ.
Các khản giả chợt biến sắc, đồng loạt rút lui nhưng mắt vẫn dán chặt vào hư không Táng Hải.
Ở đó có một bóng hình đẫm máu đã ngã xuống.
Vẫn là thần tử Đại La, một kiếm tuyệt sát của hắn ta rơi vào thế bất lợi, thân kiếm vỡ tan, kiếm ý tan biến, còn bản thân hắn ta thì bị kiếm của Diệp Thành đâm xuyên, thân thể Cửu Dương nứt toác tại chỗ, đến khả năng hồi phục bá đạo của máu phượng hoàng cũng không thể giúp hắn ta chữa lành vết thương, nền tảng đã bị thương nghiêm trọng.
Phụt!
Dưới con mắt chú ý của mọi người, thần tử Đại La rơi vào Táng Hải.
Hắn ta thua rồi, dù tu vi hoàn toàn áp chế Diệp Thành cũng vẫn thua Diệp Thành, sự cao ngạo, sự tự tin của hắn ta, thần thoại bất khả chiến bại cùng cấp của hắn ta ở trước mặt Diệp Thành cũng chẳng là gì.
Bên ngoài Táng Hải tan tác trở nên vô cùng yên tĩnh, không còn tiếng chiến tranh ầm ầm nữa.
“Thần tử Đại La thua rồi!”
Có người khẽ nói, tuy nói nhỏ nhưng trong tinh không Táng Hải yên tĩnh này lại rõ ràng không gì sánh được.
Diệp Thành đứng trong Táng Hải như một sát thần, sát khí nồng nặc.
Hắn cũng bị thương, nhưng tám phần vết thương không phải do thần tử Đại La gây ra mà do thiên khiển, đến giờ phút này thánh thể của hắn vẫn có sấm sét lượn quanh, phá huỷ bản nguyên sinh lực của hắn.
Mọi người ở chư thiên bốn hướng đều ngẩng đầu nhìn hắn, tu sĩ trẻ thì kính nể, tu sĩ già thì kinh ngạc.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giây tiếp theo có tiếng rồng gầm vang lên, trong Táng Hải có chín con rồng hiện ra, con nào cũng cực kỳ hung tợn, mang theo vô số oán linh và tiếng khóc ai oán của họ, phóng thẳng lên trời.Đây là thần thông của thần tử Đại La, dùng oán linh trong Táng Hải ngưng tụ thành hình rồng, muốn kéo Diệp Thành xuống cửu u.AdvertisementVẻ mặt Diệp Thành vẫn bình thản, hắn giơ tay lên tinh không nắm lấy vô số tinh huy, dung hợp thành biển sao rồi trải xuống từ cửu tiêu, tinh hải đằng đẵng mang theo thần huy chói lọi lập tức nuốt chửng chín ác long kia.“Chết đi!”Thần tử Đại La lao ra khỏi Táng Hải, đầu tóc bù xù như quỷ dữ, trong tay cầm thần kiếm tiên quang, đó là thần kiếm do sức mạnh huyết mạch, sức mạnh tu vi, sức mạnh Cửu Dương, sức mạnh đạo tắc ngưng tụ tạo thành, trong đó còn có rất nhiều thần thông, uy lực của nó khiến rất nhiều Thánh Nhân đều phải hãi hùng.Đây là một kiếm tuyệt sát có vài phần kiếm ý của Kiếm Thần, không ngờ lại được hắn ta lĩnh ngộ ra trong lúc này.“Ngươi còn kém xa lắm!”Diệp Thành nhẹ giọng lên tiếng, trong tay hắn hình thành một thanh thần kiếm, cũng là kiếm do sức mạnh huyết mạch, sức mạnh tu vi và sức mạnh đạo tắc ngưng tụ tạo thành, dung hợp thần thông kiếm đạo với sức mạnh huỷ diệt.Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, hai thanh kiếm va chạm với nhau.Ngay lập tức, lấy mũi kiếm làm trung tâm, một vầng hào quang chói mắt hình thành, lan ra bốn hướng không giới hạn, bất cứ nơi nào nó đi qua, không gian hư vô sụp đổ từng tấc, dù là kết giới bao quanh Táng Hải cũng nổ tung nứt vỡ, rất nhiều người tu yếu đã bị ảnh hưởng sóng âm mà hoá thành tro tàn tại chỗ.Các khản giả chợt biến sắc, đồng loạt rút lui nhưng mắt vẫn dán chặt vào hư không Táng Hải.Ở đó có một bóng hình đẫm máu đã ngã xuống.Vẫn là thần tử Đại La, một kiếm tuyệt sát của hắn ta rơi vào thế bất lợi, thân kiếm vỡ tan, kiếm ý tan biến, còn bản thân hắn ta thì bị kiếm của Diệp Thành đâm xuyên, thân thể Cửu Dương nứt toác tại chỗ, đến khả năng hồi phục bá đạo của máu phượng hoàng cũng không thể giúp hắn ta chữa lành vết thương, nền tảng đã bị thương nghiêm trọng.Phụt!Dưới con mắt chú ý của mọi người, thần tử Đại La rơi vào Táng Hải.Hắn ta thua rồi, dù tu vi hoàn toàn áp chế Diệp Thành cũng vẫn thua Diệp Thành, sự cao ngạo, sự tự tin của hắn ta, thần thoại bất khả chiến bại cùng cấp của hắn ta ở trước mặt Diệp Thành cũng chẳng là gì.Bên ngoài Táng Hải tan tác trở nên vô cùng yên tĩnh, không còn tiếng chiến tranh ầm ầm nữa.“Thần tử Đại La thua rồi!”Có người khẽ nói, tuy nói nhỏ nhưng trong tinh không Táng Hải yên tĩnh này lại rõ ràng không gì sánh được.Diệp Thành đứng trong Táng Hải như một sát thần, sát khí nồng nặc.Hắn cũng bị thương, nhưng tám phần vết thương không phải do thần tử Đại La gây ra mà do thiên khiển, đến giờ phút này thánh thể của hắn vẫn có sấm sét lượn quanh, phá huỷ bản nguyên sinh lực của hắn.Mọi người ở chư thiên bốn hướng đều ngẩng đầu nhìn hắn, tu sĩ trẻ thì kính nể, tu sĩ già thì kinh ngạc.