“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3364: “Ngươi không đi được đâu”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hoang Cổ Thánh Thể, hắn mới là thần thoại bất khả chiến bại cùng cấp.AdvertisementKeng!Sự yên tĩnh tuyệt đối cuối cùng cũng bị tiếng kiếm ngân phá vỡ, có kẻ mạnh ẩn mình trong bóng tối đã ra tay với Diệp Thành, đó là một tia thần mang có sức tàn phá vô song, ngắm thẳng vào Diệp Thành, là một đòn tuyệt sát.Ánh sáng lạnh trong mắt Diệp Thành loé lên, hắn chợt chém ra một kiếm.Nhìn thấy cảnh này, khán giả tứ phía đều lui lại.Mặc dù thần tử Đại La đã bị đánh bại nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Diệp Thành đánh bại thần tử Đại La có thể nói là đã tát một cái thật mạnh vào mặt Đại La Kiếm Tông, cộng thêm sự mất thể diện lúc trước, với khả năng chịu đựng của bọn chúng làm sao có thể buông tha cho Diệp Thành? Chúng vốn định vây giết hắn.Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông đã xông lên phía trước.Hai trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông ùn ùn kéo đến như biển cả, phủ kín Táng Hải, chiếm hết chư thiên bốn phía, sát khí cuộn trào khiến Táng Hải dậy sóng, tinh không náo động ầm ầm.Haiz!Tất cả các hướng đều có tiếng thở dài, mọi người thầm nói tuy Diệp Thành thắng trong cuộc đối đầu nhưng vẫn khó mà tránh khỏi ma chưởng của Đại La Kiếm Tông.Nhưng sao Diệp Thành có thể ngồi yên chờ chết! Hắn di chuyển, kéo thần tử Đại La đang chìm trong Táng Hải về phía mình.Cũng giống như ở Hạo Dương Cổ Thành, hắn đặt kiếm Xích Tiêu lên vai thần tử Đại La, chỉ cần hắn nhẩm niệm là thần tử Đại La sẽ tan thành mây khói, hắn vẫn coi hắn ta là quân bài cứu mạng.Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông đã đến, sáu Thánh Nhân, hơn ba mươi Chuẩn Thánh, hai trăm nghìn tu sĩ chặn kín đường lui của Diệp Thành, bốn phía còn có hư thiên tuyệt sát trận, thần uy sát trận đã được kích hoạt, có thể tiêu diệt Diệp Thành bất cứ lúc nào, thế trận vô cùng hùng tráng.“Thả thần tử nhà ta ra”, một Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông hét lên giận dữ, đôi mắt già nua phủ đầy ánh sáng lạnh lẽo.“Thứ cho ta không thể tuân theo mệnh lệnh”, Diệp Thành hờ hững đáp.“Ngươi đang tự tìm cái chết đấy”, Thánh Nhân đó vô cùng tức giận, giơ sát kiếm lên định tung đòn tuyệt sát.“Vậy phải xem ông giết được ta trước hay là ta giết hắn trước”, Diệp Thành nói xong dễ dàng bẻ gãy một cánh tay của thần tử Đại La: “Nói nhiều cũng vô ích, nếu muốn hắn sống thì để ta đi, ta chỉ nói một lần, các vị tiền bối đừng thách thức giới hạn của ta”.“Ngươi không đi được đâu”, tiếng hét phẫn nộ vang lên từ tứ phía, âm thanh như tiếng sấm.
Hoang Cổ Thánh Thể, hắn mới là thần thoại bất khả chiến bại cùng cấp.
Advertisement
Keng!
Sự yên tĩnh tuyệt đối cuối cùng cũng bị tiếng kiếm ngân phá vỡ, có kẻ mạnh ẩn mình trong bóng tối đã ra tay với Diệp Thành, đó là một tia thần mang có sức tàn phá vô song, ngắm thẳng vào Diệp Thành, là một đòn tuyệt sát.
Ánh sáng lạnh trong mắt Diệp Thành loé lên, hắn chợt chém ra một kiếm.
Nhìn thấy cảnh này, khán giả tứ phía đều lui lại.
Mặc dù thần tử Đại La đã bị đánh bại nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Diệp Thành đánh bại thần tử Đại La có thể nói là đã tát một cái thật mạnh vào mặt Đại La Kiếm Tông, cộng thêm sự mất thể diện lúc trước, với khả năng chịu đựng của bọn chúng làm sao có thể buông tha cho Diệp Thành? Chúng vốn định vây giết hắn.
Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông đã xông lên phía trước.
Hai trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông ùn ùn kéo đến như biển cả, phủ kín Táng Hải, chiếm hết chư thiên bốn phía, sát khí cuộn trào khiến Táng Hải dậy sóng, tinh không náo động ầm ầm.
Haiz!
Tất cả các hướng đều có tiếng thở dài, mọi người thầm nói tuy Diệp Thành thắng trong cuộc đối đầu nhưng vẫn khó mà tránh khỏi ma chưởng của Đại La Kiếm Tông.
Nhưng sao Diệp Thành có thể ngồi yên chờ chết! Hắn di chuyển, kéo thần tử Đại La đang chìm trong Táng Hải về phía mình.
Cũng giống như ở Hạo Dương Cổ Thành, hắn đặt kiếm Xích Tiêu lên vai thần tử Đại La, chỉ cần hắn nhẩm niệm là thần tử Đại La sẽ tan thành mây khói, hắn vẫn coi hắn ta là quân bài cứu mạng.
Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông đã đến, sáu Thánh Nhân, hơn ba mươi Chuẩn Thánh, hai trăm nghìn tu sĩ chặn kín đường lui của Diệp Thành, bốn phía còn có hư thiên tuyệt sát trận, thần uy sát trận đã được kích hoạt, có thể tiêu diệt Diệp Thành bất cứ lúc nào, thế trận vô cùng hùng tráng.
“Thả thần tử nhà ta ra”, một Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông hét lên giận dữ, đôi mắt già nua phủ đầy ánh sáng lạnh lẽo.
“Thứ cho ta không thể tuân theo mệnh lệnh”, Diệp Thành hờ hững đáp.
“Ngươi đang tự tìm cái chết đấy”, Thánh Nhân đó vô cùng tức giận, giơ sát kiếm lên định tung đòn tuyệt sát.
“Vậy phải xem ông giết được ta trước hay là ta giết hắn trước”, Diệp Thành nói xong dễ dàng bẻ gãy một cánh tay của thần tử Đại La: “Nói nhiều cũng vô ích, nếu muốn hắn sống thì để ta đi, ta chỉ nói một lần, các vị tiền bối đừng thách thức giới hạn của ta”.
“Ngươi không đi được đâu”, tiếng hét phẫn nộ vang lên từ tứ phía, âm thanh như tiếng sấm.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hoang Cổ Thánh Thể, hắn mới là thần thoại bất khả chiến bại cùng cấp.AdvertisementKeng!Sự yên tĩnh tuyệt đối cuối cùng cũng bị tiếng kiếm ngân phá vỡ, có kẻ mạnh ẩn mình trong bóng tối đã ra tay với Diệp Thành, đó là một tia thần mang có sức tàn phá vô song, ngắm thẳng vào Diệp Thành, là một đòn tuyệt sát.Ánh sáng lạnh trong mắt Diệp Thành loé lên, hắn chợt chém ra một kiếm.Nhìn thấy cảnh này, khán giả tứ phía đều lui lại.Mặc dù thần tử Đại La đã bị đánh bại nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Diệp Thành đánh bại thần tử Đại La có thể nói là đã tát một cái thật mạnh vào mặt Đại La Kiếm Tông, cộng thêm sự mất thể diện lúc trước, với khả năng chịu đựng của bọn chúng làm sao có thể buông tha cho Diệp Thành? Chúng vốn định vây giết hắn.Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông đã xông lên phía trước.Hai trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông ùn ùn kéo đến như biển cả, phủ kín Táng Hải, chiếm hết chư thiên bốn phía, sát khí cuộn trào khiến Táng Hải dậy sóng, tinh không náo động ầm ầm.Haiz!Tất cả các hướng đều có tiếng thở dài, mọi người thầm nói tuy Diệp Thành thắng trong cuộc đối đầu nhưng vẫn khó mà tránh khỏi ma chưởng của Đại La Kiếm Tông.Nhưng sao Diệp Thành có thể ngồi yên chờ chết! Hắn di chuyển, kéo thần tử Đại La đang chìm trong Táng Hải về phía mình.Cũng giống như ở Hạo Dương Cổ Thành, hắn đặt kiếm Xích Tiêu lên vai thần tử Đại La, chỉ cần hắn nhẩm niệm là thần tử Đại La sẽ tan thành mây khói, hắn vẫn coi hắn ta là quân bài cứu mạng.Kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông đã đến, sáu Thánh Nhân, hơn ba mươi Chuẩn Thánh, hai trăm nghìn tu sĩ chặn kín đường lui của Diệp Thành, bốn phía còn có hư thiên tuyệt sát trận, thần uy sát trận đã được kích hoạt, có thể tiêu diệt Diệp Thành bất cứ lúc nào, thế trận vô cùng hùng tráng.“Thả thần tử nhà ta ra”, một Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông hét lên giận dữ, đôi mắt già nua phủ đầy ánh sáng lạnh lẽo.“Thứ cho ta không thể tuân theo mệnh lệnh”, Diệp Thành hờ hững đáp.“Ngươi đang tự tìm cái chết đấy”, Thánh Nhân đó vô cùng tức giận, giơ sát kiếm lên định tung đòn tuyệt sát.“Vậy phải xem ông giết được ta trước hay là ta giết hắn trước”, Diệp Thành nói xong dễ dàng bẻ gãy một cánh tay của thần tử Đại La: “Nói nhiều cũng vô ích, nếu muốn hắn sống thì để ta đi, ta chỉ nói một lần, các vị tiền bối đừng thách thức giới hạn của ta”.“Ngươi không đi được đâu”, tiếng hét phẫn nộ vang lên từ tứ phía, âm thanh như tiếng sấm.