“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3365: Thánh Nhân đã lên tiếng, đương nhiên không ai dám trái lời.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tinh không lại rung chuyển, đó là do sát khí ngút trời của cao thủ Đại La Kiếm Tông gây nên.Đặc biệt là cao thủ Đại La Kiếm Tông ở cổ thành Hạo Dương lúc trước, bọn chúng lại càng gớm ghiếc tựa như ác ma.AdvertisementDiệp Thành lại lấy thần tử Đại La ra uy h**p, cảnh tượng trước sau đều như nhau, đội hình của bọn chúng lớn như thế mà vẫn bị một người làm cho không dám hành động hấp tấp, chẳng những không dám hành động hấp tấp mà còn phải bảo vệ chu toàn cho Diệp Thành, vì hắn mà có chuyện gì thì thần tử Đại La sẽ bị liên lụy.“Rút!”Cuối cùng, một Thánh Nhân tóc tím của Đại La Kiếm Tông lên tiếng, giọng nói lạnh thấu xương.Thần tử Đại La là thần tử xuất sắc nhất từ khi Đại La Kiếm Tông lập tông đến nay, hắn ta gánh vác tương lai của tông môn, dù thua Diệp Thành nhưng vẫn là thần tử, không thể để xảy ra sơ sót.Thánh Nhân đã lên tiếng, đương nhiên không ai dám trái lời.Hai trăm nghìn tu sĩ lùi sang hai bên, nhường đường cho Diệp Thành.Diệp Thành đưa thần tử Đại La theo, vừa cảnh giác nhìn bốn phía vừa bước nhanh ra ngoài.Nhìn cảnh này, nhịp tim các tu sĩ theo dõi trận chiến lại tăng nhanh, với đội hình này của Đại La Kiếm Tông, Diệp Thành có thể bị giết bất cứ lúc nào, không cẩn thận một chút là sẽ lâm vào đường cùng không thể trở mình ngay.Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành ra khỏi Táng Hải.Cao thủ Đại La Kiếm Tông lại kéo đến như sóng thuỷ triều.Bọn chúng đuổi theo Diệp Thành còn hắn thì lại quay đầu bỏ chạy.“Khốn kiếp!”Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông vô cùng căm tức, khuôn mặt hung dữ, bọn chúng lập tức đuổi theo, phía sau là hơn ba mươi Chuẩn Thánh, sau nữa là hai trăm nghìn tu sĩ cuốn theo sát khí cuồn cuộn nghiền ép tinh không.Người xem tứ phương cũng đi theo, trong lòng có một sự hy vọng khó hiểu, đó là Diệp Thành hãy giết thần tử Đại La đi, nếu kẻ chuyên gây hoạ ấy chết thì Bắc Đẩu Tinh Vực sẽ được yên tĩnh nhiều năm, nếu để hắn ta sống thì tinh vực này sẽ còn sinh linh đồ thán.Tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, hắn như một tia thần mang khoáng thế.Sao hắn có thể thả thần tử Đại La đi?! Nếu thả đi thì ngày nào đó hắn ta sẽ lại bắt người ở Bắc Đẩu Tinh Vực, không chừng trong số đó lại có người chuyển kiếp của Đại Sở, đến lúc đó hắn còn phải chạy đi cứu người, cảnh tượng ngày hôm nay sẽ lại tái diễn, sẽ càng đẫm máu hơn.Thần tử Đại La là một mầm hoạ, đương nhiên Diệp Thành sẽ không tự gây khó dễ cho bản thân mình.“Đứng lại!”Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông cũng như thần mang, bọn chúng nhanh chóng khoá chặt mục tiêu là Diệp Thành, đuổi theo không rời.Diệp Thành chẳng quan tâm, điên cuồng thi triển Thúc Địa Thành Thốn, tốc độ chạy trốn của hắn chưa bao giờ là hạng xoàng, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông thật sự muốn hộc máu, người xem tứ phương đều sững sờ.
Tinh không lại rung chuyển, đó là do sát khí ngút trời của cao thủ Đại La Kiếm Tông gây nên.
Đặc biệt là cao thủ Đại La Kiếm Tông ở cổ thành Hạo Dương lúc trước, bọn chúng lại càng gớm ghiếc tựa như ác ma.
Advertisement
Diệp Thành lại lấy thần tử Đại La ra uy h**p, cảnh tượng trước sau đều như nhau, đội hình của bọn chúng lớn như thế mà vẫn bị một người làm cho không dám hành động hấp tấp, chẳng những không dám hành động hấp tấp mà còn phải bảo vệ chu toàn cho Diệp Thành, vì hắn mà có chuyện gì thì thần tử Đại La sẽ bị liên lụy.
“Rút!”
Cuối cùng, một Thánh Nhân tóc tím của Đại La Kiếm Tông lên tiếng, giọng nói lạnh thấu xương.
Thần tử Đại La là thần tử xuất sắc nhất từ khi Đại La Kiếm Tông lập tông đến nay, hắn ta gánh vác tương lai của tông môn, dù thua Diệp Thành nhưng vẫn là thần tử, không thể để xảy ra sơ sót.
Thánh Nhân đã lên tiếng, đương nhiên không ai dám trái lời.
Hai trăm nghìn tu sĩ lùi sang hai bên, nhường đường cho Diệp Thành.
Diệp Thành đưa thần tử Đại La theo, vừa cảnh giác nhìn bốn phía vừa bước nhanh ra ngoài.
Nhìn cảnh này, nhịp tim các tu sĩ theo dõi trận chiến lại tăng nhanh, với đội hình này của Đại La Kiếm Tông, Diệp Thành có thể bị giết bất cứ lúc nào, không cẩn thận một chút là sẽ lâm vào đường cùng không thể trở mình ngay.
Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành ra khỏi Táng Hải.
Cao thủ Đại La Kiếm Tông lại kéo đến như sóng thuỷ triều.
Bọn chúng đuổi theo Diệp Thành còn hắn thì lại quay đầu bỏ chạy.
“Khốn kiếp!”
Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông vô cùng căm tức, khuôn mặt hung dữ, bọn chúng lập tức đuổi theo, phía sau là hơn ba mươi Chuẩn Thánh, sau nữa là hai trăm nghìn tu sĩ cuốn theo sát khí cuồn cuộn nghiền ép tinh không.
Người xem tứ phương cũng đi theo, trong lòng có một sự hy vọng khó hiểu, đó là Diệp Thành hãy giết thần tử Đại La đi, nếu kẻ chuyên gây hoạ ấy chết thì Bắc Đẩu Tinh Vực sẽ được yên tĩnh nhiều năm, nếu để hắn ta sống thì tinh vực này sẽ còn sinh linh đồ thán.
Tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, hắn như một tia thần mang khoáng thế.
Sao hắn có thể thả thần tử Đại La đi?! Nếu thả đi thì ngày nào đó hắn ta sẽ lại bắt người ở Bắc Đẩu Tinh Vực, không chừng trong số đó lại có người chuyển kiếp của Đại Sở, đến lúc đó hắn còn phải chạy đi cứu người, cảnh tượng ngày hôm nay sẽ lại tái diễn, sẽ càng đẫm máu hơn.
Thần tử Đại La là một mầm hoạ, đương nhiên Diệp Thành sẽ không tự gây khó dễ cho bản thân mình.
“Đứng lại!”
Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông cũng như thần mang, bọn chúng nhanh chóng khoá chặt mục tiêu là Diệp Thành, đuổi theo không rời.
Diệp Thành chẳng quan tâm, điên cuồng thi triển Thúc Địa Thành Thốn, tốc độ chạy trốn của hắn chưa bao giờ là hạng xoàng, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông thật sự muốn hộc máu, người xem tứ phương đều sững sờ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tinh không lại rung chuyển, đó là do sát khí ngút trời của cao thủ Đại La Kiếm Tông gây nên.Đặc biệt là cao thủ Đại La Kiếm Tông ở cổ thành Hạo Dương lúc trước, bọn chúng lại càng gớm ghiếc tựa như ác ma.AdvertisementDiệp Thành lại lấy thần tử Đại La ra uy h**p, cảnh tượng trước sau đều như nhau, đội hình của bọn chúng lớn như thế mà vẫn bị một người làm cho không dám hành động hấp tấp, chẳng những không dám hành động hấp tấp mà còn phải bảo vệ chu toàn cho Diệp Thành, vì hắn mà có chuyện gì thì thần tử Đại La sẽ bị liên lụy.“Rút!”Cuối cùng, một Thánh Nhân tóc tím của Đại La Kiếm Tông lên tiếng, giọng nói lạnh thấu xương.Thần tử Đại La là thần tử xuất sắc nhất từ khi Đại La Kiếm Tông lập tông đến nay, hắn ta gánh vác tương lai của tông môn, dù thua Diệp Thành nhưng vẫn là thần tử, không thể để xảy ra sơ sót.Thánh Nhân đã lên tiếng, đương nhiên không ai dám trái lời.Hai trăm nghìn tu sĩ lùi sang hai bên, nhường đường cho Diệp Thành.Diệp Thành đưa thần tử Đại La theo, vừa cảnh giác nhìn bốn phía vừa bước nhanh ra ngoài.Nhìn cảnh này, nhịp tim các tu sĩ theo dõi trận chiến lại tăng nhanh, với đội hình này của Đại La Kiếm Tông, Diệp Thành có thể bị giết bất cứ lúc nào, không cẩn thận một chút là sẽ lâm vào đường cùng không thể trở mình ngay.Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành ra khỏi Táng Hải.Cao thủ Đại La Kiếm Tông lại kéo đến như sóng thuỷ triều.Bọn chúng đuổi theo Diệp Thành còn hắn thì lại quay đầu bỏ chạy.“Khốn kiếp!”Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông vô cùng căm tức, khuôn mặt hung dữ, bọn chúng lập tức đuổi theo, phía sau là hơn ba mươi Chuẩn Thánh, sau nữa là hai trăm nghìn tu sĩ cuốn theo sát khí cuồn cuộn nghiền ép tinh không.Người xem tứ phương cũng đi theo, trong lòng có một sự hy vọng khó hiểu, đó là Diệp Thành hãy giết thần tử Đại La đi, nếu kẻ chuyên gây hoạ ấy chết thì Bắc Đẩu Tinh Vực sẽ được yên tĩnh nhiều năm, nếu để hắn ta sống thì tinh vực này sẽ còn sinh linh đồ thán.Tốc độ của Diệp Thành cực nhanh, hắn như một tia thần mang khoáng thế.Sao hắn có thể thả thần tử Đại La đi?! Nếu thả đi thì ngày nào đó hắn ta sẽ lại bắt người ở Bắc Đẩu Tinh Vực, không chừng trong số đó lại có người chuyển kiếp của Đại Sở, đến lúc đó hắn còn phải chạy đi cứu người, cảnh tượng ngày hôm nay sẽ lại tái diễn, sẽ càng đẫm máu hơn.Thần tử Đại La là một mầm hoạ, đương nhiên Diệp Thành sẽ không tự gây khó dễ cho bản thân mình.“Đứng lại!”Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông cũng như thần mang, bọn chúng nhanh chóng khoá chặt mục tiêu là Diệp Thành, đuổi theo không rời.Diệp Thành chẳng quan tâm, điên cuồng thi triển Thúc Địa Thành Thốn, tốc độ chạy trốn của hắn chưa bao giờ là hạng xoàng, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông thật sự muốn hộc máu, người xem tứ phương đều sững sờ.