“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3368: “Có bản lĩnh thì tới mà cướp”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thả người!”Tinh không bao la vang lên tiếng quát như sấm.AdvertisementHơn mười Thánh Nhân, hàng trăm Chuẩn Thánh, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông đông nghìn nghịt, đứng chật kín trăm nghìn dặm tinh không, mỗi người như một thần quang sáng chói, còn chói mắt hơn cả sao trời, sát khí của chúng nặng nề và lạnh lẽo, nghiền ép khiến tinh không rung chuyển.So với bọn chúng, Diệp Thành ở chính giữa vòng vây lại một thân một mình như hạt cát giữa sa mạc.Đây là con đường cụt, Tiên Nhãn của hắn đã tự phong ấn, không còn khả năng chạy thoát, Hoang Cổ Thánh Thể dù mạnh hơn nữa cũng không địch lại đội hình này, hắn có thể bị g**t ch*t bất cứ lúc nào.“Thả ra”, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông giơ kiếm chỉ vào Diệp Thành, tiếng kiếm ngân vang lên, sát khí ngút ngàn, từng đôi mắt tôi độc, khuôn mặt như quỷ dữ, cực kỳ gớm ghiếc.“Có bản lĩnh thì tới mà cướp”, Diệp Thành cười nhạt, lời còn chưa dứt một tia thần hồng chói lọi đã bay ra từ trên đỉnh đầu hắn phóng thẳng lên trời, lao vào bầu trời sao mênh mang, tinh không cũng phải run rẩy.Ngay lập tức, tiếng sấm rền vang trên bầu trời sao rộng lớn.Hửm?Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông nhíu mày, vô thức ngửa đầu lên.Năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông cũng cau mày, ngẩng mặt lên.Người xem cũng cau mày, đồng loạt ngước mắt nhìn lên.Mọi người nhìn thấy từng tia tinh vân đan xen vào nhau trên bầu trời, tạo thành một vùng vân hải hỗn độn, vân hải như có linh tính, không có gió cũng tự gợn sóng, sóng biển ngút ngàn nuốt chửng từng vùng tinh quang.Đùng!Lại là một tiếng sấm, tinh không lại rung lên, vân hải hỗn độn trên thương thiên bắt đầu bị sấm sét xé toạc, một luồng uy áp khiến tinh không run sợ phóng xuống dưới, khó có thể thở nổi.“Thiên kiếp”, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông chợt biến sắc.“Thiên kiếp của Thánh thể”, mọi người đều sửng sốt lùi lại một bước, gần một triệu tu sĩ đứng trong một trăm nghìn trượng tinh không, độ thiên kiếp ở đây mọi người đều sẽ phải bị động ứng kiếp, có thể tưởng tượng ra cảnh gần một triệu tu sĩ cùng nhau độ kiếp sẽ kinh khủng nhường nào.“Rút, mau rút”, cao thủ của Đại La Kiếm Tông vội vàng chạy trốn, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.“Rút?”, Diệp Thành cười khẩy, thi triển Thúc Địa Thành Thốn thoáng chốc xuất hiện trong đám người của Đại La Kiếm Tông, mà lúc này sấm sét của thiên kiếp cũng đã tới, lấy hắn làm trung tâm, những người trong phạm vi một trăm nghìn trượng đều bị kéo đi ứng kiếp bị động, từng nhóm từng nhóm người hoá thành tro bay.“Đồ khốn”, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông nổi giận đùng đùng, tuy ngoài miệng chửi mắng nhưng ai nấy lại đều bỏ chạy.“Khốn kiếp”, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông cũng tức giận hét lên, nhưng chân lại không hề nhàn rỗi, tên nào tên nấy đều chạy trốn điên cuồng, Diệp Thành là tên sao chổi, nhất định phải tránh xa hắn.Diệp Thành như một bóng ma, phát huy hết tinh thần mặt dày vô liêm sỉ của mình, nơi nào đông người thì chen vào nơi đó.
“Thả người!”
Tinh không bao la vang lên tiếng quát như sấm.
Advertisement
Hơn mười Thánh Nhân, hàng trăm Chuẩn Thánh, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông đông nghìn nghịt, đứng chật kín trăm nghìn dặm tinh không, mỗi người như một thần quang sáng chói, còn chói mắt hơn cả sao trời, sát khí của chúng nặng nề và lạnh lẽo, nghiền ép khiến tinh không rung chuyển.
So với bọn chúng, Diệp Thành ở chính giữa vòng vây lại một thân một mình như hạt cát giữa sa mạc.
Đây là con đường cụt, Tiên Nhãn của hắn đã tự phong ấn, không còn khả năng chạy thoát, Hoang Cổ Thánh Thể dù mạnh hơn nữa cũng không địch lại đội hình này, hắn có thể bị g**t ch*t bất cứ lúc nào.
“Thả ra”, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông giơ kiếm chỉ vào Diệp Thành, tiếng kiếm ngân vang lên, sát khí ngút ngàn, từng đôi mắt tôi độc, khuôn mặt như quỷ dữ, cực kỳ gớm ghiếc.
“Có bản lĩnh thì tới mà cướp”, Diệp Thành cười nhạt, lời còn chưa dứt một tia thần hồng chói lọi đã bay ra từ trên đỉnh đầu hắn phóng thẳng lên trời, lao vào bầu trời sao mênh mang, tinh không cũng phải run rẩy.
Ngay lập tức, tiếng sấm rền vang trên bầu trời sao rộng lớn.
Hửm?
Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông nhíu mày, vô thức ngửa đầu lên.
Năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông cũng cau mày, ngẩng mặt lên.
Người xem cũng cau mày, đồng loạt ngước mắt nhìn lên.
Mọi người nhìn thấy từng tia tinh vân đan xen vào nhau trên bầu trời, tạo thành một vùng vân hải hỗn độn, vân hải như có linh tính, không có gió cũng tự gợn sóng, sóng biển ngút ngàn nuốt chửng từng vùng tinh quang.
Đùng!
Lại là một tiếng sấm, tinh không lại rung lên, vân hải hỗn độn trên thương thiên bắt đầu bị sấm sét xé toạc, một luồng uy áp khiến tinh không run sợ phóng xuống dưới, khó có thể thở nổi.
“Thiên kiếp”, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông chợt biến sắc.
“Thiên kiếp của Thánh thể”, mọi người đều sửng sốt lùi lại một bước, gần một triệu tu sĩ đứng trong một trăm nghìn trượng tinh không, độ thiên kiếp ở đây mọi người đều sẽ phải bị động ứng kiếp, có thể tưởng tượng ra cảnh gần một triệu tu sĩ cùng nhau độ kiếp sẽ kinh khủng nhường nào.
“Rút, mau rút”, cao thủ của Đại La Kiếm Tông vội vàng chạy trốn, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
“Rút?”, Diệp Thành cười khẩy, thi triển Thúc Địa Thành Thốn thoáng chốc xuất hiện trong đám người của Đại La Kiếm Tông, mà lúc này sấm sét của thiên kiếp cũng đã tới, lấy hắn làm trung tâm, những người trong phạm vi một trăm nghìn trượng đều bị kéo đi ứng kiếp bị động, từng nhóm từng nhóm người hoá thành tro bay.
“Đồ khốn”, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông nổi giận đùng đùng, tuy ngoài miệng chửi mắng nhưng ai nấy lại đều bỏ chạy.
“Khốn kiếp”, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông cũng tức giận hét lên, nhưng chân lại không hề nhàn rỗi, tên nào tên nấy đều chạy trốn điên cuồng, Diệp Thành là tên sao chổi, nhất định phải tránh xa hắn.
Diệp Thành như một bóng ma, phát huy hết tinh thần mặt dày vô liêm sỉ của mình, nơi nào đông người thì chen vào nơi đó.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thả người!”Tinh không bao la vang lên tiếng quát như sấm.AdvertisementHơn mười Thánh Nhân, hàng trăm Chuẩn Thánh, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông đông nghìn nghịt, đứng chật kín trăm nghìn dặm tinh không, mỗi người như một thần quang sáng chói, còn chói mắt hơn cả sao trời, sát khí của chúng nặng nề và lạnh lẽo, nghiền ép khiến tinh không rung chuyển.So với bọn chúng, Diệp Thành ở chính giữa vòng vây lại một thân một mình như hạt cát giữa sa mạc.Đây là con đường cụt, Tiên Nhãn của hắn đã tự phong ấn, không còn khả năng chạy thoát, Hoang Cổ Thánh Thể dù mạnh hơn nữa cũng không địch lại đội hình này, hắn có thể bị g**t ch*t bất cứ lúc nào.“Thả ra”, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông giơ kiếm chỉ vào Diệp Thành, tiếng kiếm ngân vang lên, sát khí ngút ngàn, từng đôi mắt tôi độc, khuôn mặt như quỷ dữ, cực kỳ gớm ghiếc.“Có bản lĩnh thì tới mà cướp”, Diệp Thành cười nhạt, lời còn chưa dứt một tia thần hồng chói lọi đã bay ra từ trên đỉnh đầu hắn phóng thẳng lên trời, lao vào bầu trời sao mênh mang, tinh không cũng phải run rẩy.Ngay lập tức, tiếng sấm rền vang trên bầu trời sao rộng lớn.Hửm?Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông nhíu mày, vô thức ngửa đầu lên.Năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông cũng cau mày, ngẩng mặt lên.Người xem cũng cau mày, đồng loạt ngước mắt nhìn lên.Mọi người nhìn thấy từng tia tinh vân đan xen vào nhau trên bầu trời, tạo thành một vùng vân hải hỗn độn, vân hải như có linh tính, không có gió cũng tự gợn sóng, sóng biển ngút ngàn nuốt chửng từng vùng tinh quang.Đùng!Lại là một tiếng sấm, tinh không lại rung lên, vân hải hỗn độn trên thương thiên bắt đầu bị sấm sét xé toạc, một luồng uy áp khiến tinh không run sợ phóng xuống dưới, khó có thể thở nổi.“Thiên kiếp”, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông chợt biến sắc.“Thiên kiếp của Thánh thể”, mọi người đều sửng sốt lùi lại một bước, gần một triệu tu sĩ đứng trong một trăm nghìn trượng tinh không, độ thiên kiếp ở đây mọi người đều sẽ phải bị động ứng kiếp, có thể tưởng tượng ra cảnh gần một triệu tu sĩ cùng nhau độ kiếp sẽ kinh khủng nhường nào.“Rút, mau rút”, cao thủ của Đại La Kiếm Tông vội vàng chạy trốn, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.“Rút?”, Diệp Thành cười khẩy, thi triển Thúc Địa Thành Thốn thoáng chốc xuất hiện trong đám người của Đại La Kiếm Tông, mà lúc này sấm sét của thiên kiếp cũng đã tới, lấy hắn làm trung tâm, những người trong phạm vi một trăm nghìn trượng đều bị kéo đi ứng kiếp bị động, từng nhóm từng nhóm người hoá thành tro bay.“Đồ khốn”, Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông nổi giận đùng đùng, tuy ngoài miệng chửi mắng nhưng ai nấy lại đều bỏ chạy.“Khốn kiếp”, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông cũng tức giận hét lên, nhưng chân lại không hề nhàn rỗi, tên nào tên nấy đều chạy trốn điên cuồng, Diệp Thành là tên sao chổi, nhất định phải tránh xa hắn.Diệp Thành như một bóng ma, phát huy hết tinh thần mặt dày vô liêm sỉ của mình, nơi nào đông người thì chen vào nơi đó.