“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3369: “Chiến!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sấm sét khắp trời như hình với bóng, Diệp Thành đi đến đâu nó đi tới đó, đi tới đâu cũng có từng nhóm người hoá thành huyết vụ, đến nguyên thần bỏ chạy cũng không thoát được vận xui, hoá thành tro tàn.Tinh không sống động trở lại, đó là một bức tranh khoáng đạt, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông bị sét đánh người ngã ngựa đổ, không chỉ Chuẩn Thánh mà Thánh Nhân cũng bị đánh văng khắp trời.AdvertisementCác tu sĩ theo dõi trận chiến giật giật khoé miệng.Hơn mười Thánh Nhân, hàng trăm Chuẩn Thánh, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông mà lại bị một cảnh giới Hoàng rượt đuổi chạy khắp tinh không, cảnh tượng này mà truyền lại cho hậu thế thì đúng là thần thoại.Có người đếm kỹ lại, chỉ trong mười mấy giây mà số tu sĩ của Đại La Kiếm Tông bị sét đánh chết đã không dưới một trăm nghìn người, đây là còn chưa tính số người bị thương, còn thảm khốc hơn cả chiến tranh.Nhìn một lúc, người xem đều lùi lại, sợ tên điên Diệp Thành lại đột nhiên chạy tới chỗ mình lượn một vòng, đó là thiên kiếp của Thánh thể không phải trò đùa, không cẩn thận là thành tro bụi ngay.Phụt!Diệp Thành bị thương, bị sét đánh bay ra ngoài.Hắn chật vật đứng dậy, không dám làm bừa nữa, dù sao đây cũng là thiên kiếp của hắn, không được cẩu thả lơ là.Dưới sự chú ý của mọi người, hắn bay lên cửu tiêu, Bát Hoang Quyền đập tan sấm sét đang giáng xuống ấy.Hành động này của hắn đã chọc giận trời cao, sấm sét phóng xuống càng nhiều hơn, mỗi tia sét đều vừa to vừa dày, mỗi tia đều mang theo thần lực huỷ thiên diệt địa, muốn nghiền nát hắn tại chỗ.Đó là một bức tranh lộng lẫy, từng tia sét đan xen như ngân hà thác đổ, cơn mưa ánh sáng.Thấy Diệp Thành quay lại chiến đấu với lôi kiếp, lúc này kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông mới dừng lại.Hiện giờ năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông chỉ còn lại chưa đến ba trăm nghìn, hơn một trăm nghìn tu sĩ đã chết dưới thiên kiếp của Diệp Thành.“Khốn kiếp!”Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông cắn răng nghiến lợi, vẻ mặt hung tợn, thân hình thảm hại, dù là Thánh Nhân thoát tục cũng không dám động tới thiên kiếp chứ nói gì là thiên kiếp của Thánh thể.“Chiến!”Diệp Thành hét lên khiến tinh không run rẩy, hắn như chiến thần bát hoang, bay ngược lên trời, tia sét nào giáng xuống cũng bị nắm đấm của hắn đánh tan, dựa vào lôi kiếp để tôi luyện Thánh thể, dùng thần phạt để mài giũa hỗn độn đạo.Hắn đánh thẳng một đường từ dưới lên, sấm sét vạn trượng nhưng không một tia có thể đánh hắn bị thương, dường như ý chí của trời xanh chỉ là trò cười cho thiên hạ, sắp bị hắn giẫm nát.Sắc mặt người xem chiến lại thay đổi.Đã thấy kẻ mạnh nhưng chưa thấy kẻ nào mạnh đến thế này, đây là thần phạt đó! Thế nhưng lại chẳng chịu nổi một đòn của hắn.
Sấm sét khắp trời như hình với bóng, Diệp Thành đi đến đâu nó đi tới đó, đi tới đâu cũng có từng nhóm người hoá thành huyết vụ, đến nguyên thần bỏ chạy cũng không thoát được vận xui, hoá thành tro tàn.
Tinh không sống động trở lại, đó là một bức tranh khoáng đạt, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông bị sét đánh người ngã ngựa đổ, không chỉ Chuẩn Thánh mà Thánh Nhân cũng bị đánh văng khắp trời.
Advertisement
Các tu sĩ theo dõi trận chiến giật giật khoé miệng.
Hơn mười Thánh Nhân, hàng trăm Chuẩn Thánh, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông mà lại bị một cảnh giới Hoàng rượt đuổi chạy khắp tinh không, cảnh tượng này mà truyền lại cho hậu thế thì đúng là thần thoại.
Có người đếm kỹ lại, chỉ trong mười mấy giây mà số tu sĩ của Đại La Kiếm Tông bị sét đánh chết đã không dưới một trăm nghìn người, đây là còn chưa tính số người bị thương, còn thảm khốc hơn cả chiến tranh.
Nhìn một lúc, người xem đều lùi lại, sợ tên điên Diệp Thành lại đột nhiên chạy tới chỗ mình lượn một vòng, đó là thiên kiếp của Thánh thể không phải trò đùa, không cẩn thận là thành tro bụi ngay.
Phụt!
Diệp Thành bị thương, bị sét đánh bay ra ngoài.
Hắn chật vật đứng dậy, không dám làm bừa nữa, dù sao đây cũng là thiên kiếp của hắn, không được cẩu thả lơ là.
Dưới sự chú ý của mọi người, hắn bay lên cửu tiêu, Bát Hoang Quyền đập tan sấm sét đang giáng xuống ấy.
Hành động này của hắn đã chọc giận trời cao, sấm sét phóng xuống càng nhiều hơn, mỗi tia sét đều vừa to vừa dày, mỗi tia đều mang theo thần lực huỷ thiên diệt địa, muốn nghiền nát hắn tại chỗ.
Đó là một bức tranh lộng lẫy, từng tia sét đan xen như ngân hà thác đổ, cơn mưa ánh sáng.
Thấy Diệp Thành quay lại chiến đấu với lôi kiếp, lúc này kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông mới dừng lại.
Hiện giờ năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông chỉ còn lại chưa đến ba trăm nghìn, hơn một trăm nghìn tu sĩ đã chết dưới thiên kiếp của Diệp Thành.
“Khốn kiếp!”
Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông cắn răng nghiến lợi, vẻ mặt hung tợn, thân hình thảm hại, dù là Thánh Nhân thoát tục cũng không dám động tới thiên kiếp chứ nói gì là thiên kiếp của Thánh thể.
“Chiến!”
Diệp Thành hét lên khiến tinh không run rẩy, hắn như chiến thần bát hoang, bay ngược lên trời, tia sét nào giáng xuống cũng bị nắm đấm của hắn đánh tan, dựa vào lôi kiếp để tôi luyện Thánh thể, dùng thần phạt để mài giũa hỗn độn đạo.
Hắn đánh thẳng một đường từ dưới lên, sấm sét vạn trượng nhưng không một tia có thể đánh hắn bị thương, dường như ý chí của trời xanh chỉ là trò cười cho thiên hạ, sắp bị hắn giẫm nát.
Sắc mặt người xem chiến lại thay đổi.
Đã thấy kẻ mạnh nhưng chưa thấy kẻ nào mạnh đến thế này, đây là thần phạt đó! Thế nhưng lại chẳng chịu nổi một đòn của hắn.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sấm sét khắp trời như hình với bóng, Diệp Thành đi đến đâu nó đi tới đó, đi tới đâu cũng có từng nhóm người hoá thành huyết vụ, đến nguyên thần bỏ chạy cũng không thoát được vận xui, hoá thành tro tàn.Tinh không sống động trở lại, đó là một bức tranh khoáng đạt, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông bị sét đánh người ngã ngựa đổ, không chỉ Chuẩn Thánh mà Thánh Nhân cũng bị đánh văng khắp trời.AdvertisementCác tu sĩ theo dõi trận chiến giật giật khoé miệng.Hơn mười Thánh Nhân, hàng trăm Chuẩn Thánh, năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông mà lại bị một cảnh giới Hoàng rượt đuổi chạy khắp tinh không, cảnh tượng này mà truyền lại cho hậu thế thì đúng là thần thoại.Có người đếm kỹ lại, chỉ trong mười mấy giây mà số tu sĩ của Đại La Kiếm Tông bị sét đánh chết đã không dưới một trăm nghìn người, đây là còn chưa tính số người bị thương, còn thảm khốc hơn cả chiến tranh.Nhìn một lúc, người xem đều lùi lại, sợ tên điên Diệp Thành lại đột nhiên chạy tới chỗ mình lượn một vòng, đó là thiên kiếp của Thánh thể không phải trò đùa, không cẩn thận là thành tro bụi ngay.Phụt!Diệp Thành bị thương, bị sét đánh bay ra ngoài.Hắn chật vật đứng dậy, không dám làm bừa nữa, dù sao đây cũng là thiên kiếp của hắn, không được cẩu thả lơ là.Dưới sự chú ý của mọi người, hắn bay lên cửu tiêu, Bát Hoang Quyền đập tan sấm sét đang giáng xuống ấy.Hành động này của hắn đã chọc giận trời cao, sấm sét phóng xuống càng nhiều hơn, mỗi tia sét đều vừa to vừa dày, mỗi tia đều mang theo thần lực huỷ thiên diệt địa, muốn nghiền nát hắn tại chỗ.Đó là một bức tranh lộng lẫy, từng tia sét đan xen như ngân hà thác đổ, cơn mưa ánh sáng.Thấy Diệp Thành quay lại chiến đấu với lôi kiếp, lúc này kẻ mạnh của Đại La Kiếm Tông mới dừng lại.Hiện giờ năm trăm nghìn tu sĩ của Đại La Kiếm Tông chỉ còn lại chưa đến ba trăm nghìn, hơn một trăm nghìn tu sĩ đã chết dưới thiên kiếp của Diệp Thành.“Khốn kiếp!”Thánh Nhân của Đại La Kiếm Tông cắn răng nghiến lợi, vẻ mặt hung tợn, thân hình thảm hại, dù là Thánh Nhân thoát tục cũng không dám động tới thiên kiếp chứ nói gì là thiên kiếp của Thánh thể.“Chiến!”Diệp Thành hét lên khiến tinh không run rẩy, hắn như chiến thần bát hoang, bay ngược lên trời, tia sét nào giáng xuống cũng bị nắm đấm của hắn đánh tan, dựa vào lôi kiếp để tôi luyện Thánh thể, dùng thần phạt để mài giũa hỗn độn đạo.Hắn đánh thẳng một đường từ dưới lên, sấm sét vạn trượng nhưng không một tia có thể đánh hắn bị thương, dường như ý chí của trời xanh chỉ là trò cười cho thiên hạ, sắp bị hắn giẫm nát.Sắc mặt người xem chiến lại thay đổi.Đã thấy kẻ mạnh nhưng chưa thấy kẻ nào mạnh đến thế này, đây là thần phạt đó! Thế nhưng lại chẳng chịu nổi một đòn của hắn.